Có những đêm tôi không dám nhìn vào gương sau 11 giờ đêm. Không phải vì tôi sợ bóng tối. Không phải vì tôi xem quá nhiều phim kinh dị. Mà vì có một lần, tôi đã thấy thứ gì đó trong gương mà tôi biết chắc không phải là mình. Và kể từ đêm đó, tôi hiểu rằng có những thứ không cần phải tin mới tồn tại. Chúng tồn tại bất kể bạn có tin hay không.
Hồi tháng Mười năm ngoái, tôi nhận một chuyến công tác kéo dài ba ngày ở Đà Lạt. Không phải lần đầu tôi lên đó, nhưng lần này công ty đặt phòng ở một khách sạn tôi chưa từng ở. Tên khách sạn là Minh Châu, nằm trên đường Trần Hưng Đạo, cách chợ Đà Lạt chừng mười lăm phút đi bộ. Tòa nhà cũ, xây từ những năm tám mươi, sơn vàng nhạt, cửa sổ khung gỗ tối màu. Nhìn từ ngoài vào thì không có gì đặc biệt. Khách sạn kiểu đó ở Đà Lạt nhiều lắm, cũ kỹ nhưng có hồn, có mùi gỗ thông và cái lạnh ẩm riêng của cao nguyên.
Tôi nhận phòng 307, tầng ba, cuối hành lang bên trái. Nhân viên lễ tân là một anh chàng trẻ, khoảng hai mươi mấy tuổi, tóc rẽ ngôi giữa, mặt mũi sáng sủa. Anh ta đưa chìa khóa phòng cho tôi, loại chìa khóa cơ học thật sự, không phải thẻ từ, và dặn tôi rằng thang máy đang bảo trì nên phải đi cầu thang bộ. Cầu thang bộ nằm ở cuối hành lang, ngay cạnh phòng tôi.
Tôi kéo vali lên, mở cửa phòng vào. Phòng rộng vừa phải, một giường đôi, một bàn nhỏ, tủ áo gỗ cánh đôi, và cái gương tròn lớn gắn tường đối diện giường. Tôi để ý cái gương ngay từ đầu vì nó to một cách bất thường, đường kính chừng tám mươi phân, khung gỗ chạm trổ kiểu cổ. Tôi để vali vào góc, mở máy tính, gọi đồ ăn lên phòng, ăn xong thì nằm xuống. Lúc đó là chín giờ mười tám phút tối. Tôi còn nhớ vì tôi nhìn đồng hồ trên điện thoại trước khi tắt đèn.
Đêm đầu tiên không có gì. Tôi ngủ ngon, sáng dậy sớm đi họp, tối về mệt, lại ngủ. Nhưng sang đêm thứ hai thì khác.
Lúc đó khoảng mười một giờ rưỡi đêm. Tôi đang ngồi ở bàn làm việc, soạn báo cáo. Đèn bàn bật, đèn phòng tắt. Cái hành lang bên ngoài im lặng hoàn toàn, không có tiếng bước chân, không có tiếng xe từ dưới đường vọng lên vì cửa sổ tôi đóng kín do lạnh. Căn phòng có mùi gỗ cũ và một chút mùi gì đó tôi không xác định được, thoảng qua rồi mất, như mùi hoa héo.
Tôi đang gõ thì nghe tiếng nước nhỏ giọt trong phòng tắm. Nhỏ đều, chậm. Tôi đứng dậy vào kiểm tra, vặn lại vòi nước, tiếng nhỏ giọt dừng. Tôi quay ra ngồi tiếp. Khoảng năm phút sau, tiếng nhỏ giọt lại bắt đầu. Lần này tôi không đứng dậy. Tôi tự nhủ vòi nước cũ, rỉ sét, bình thường. Tôi gõ tiếp.
Nhưng rồi tôi nhìn vào màn hình máy tính và thấy cái gương phản chiếu phía sau lưng mình. Cái gương tròn trên tường, trong bóng tối của căn phòng chỉ có đèn bàn le lói, nó phản chiếu lại hình ảnh cái giường, cái cửa sổ đóng kín, và góc tối của căn phòng. Tôi không thấy gì bất thường. Chỉ là tôi nhận ra rằng từ lúc vào phòng đến giờ, tôi chưa bao giờ nhìn thẳng vào cái gương đó. Tôi không biết tại sao. Có lẽ vì nó ở vị trí đối diện giường, và khi tôi nằm xuống, tôi thường quay mặt vào tường.
Tôi quay người lại nhìn thẳng vào gương. Cái gương phản chiếu tôi ngồi trên ghế, ánh đèn bàn chiếu từ bên trái, nửa mặt tôi sáng, nửa tối. Bình thường. Tôi nhìn một lúc rồi quay lại gõ tiếp. Tiếng nước trong phòng tắm vẫn nhỏ giọt đều đều.
Tôi không để ý đến điều bất thường đầu tiên cho đến tận hôm sau, khi tôi đang tắm buổi sáng và vô tình nhìn xuống sàn phòng tắm. Có một vệt ẩm kéo dài từ cửa phòng tắm vào trong, hình dạng như dấu bàn chân nhưng không rõ ràng, nhòe ra, như thể ai đó bước vào với đôi chân ướt rồi đứng yên một chỗ. Tôi nhìn một lúc. Rồi tôi tự bảo mình tối qua vào kiểm tra vòi nước, có thể sàn ướt từ lúc đó. Tôi bước qua, tắm xong, ra ngoài. Tôi không nghĩ thêm gì nữa.
Nhưng đêm thứ ba thì tôi không thể bỏ qua.
Đêm thứ ba là đêm cuối, sáng hôm sau tôi về. Tôi không có lý do gì để lo lắng. Tôi ăn tối với mấy người đồng nghiệp, về phòng lúc mười giờ kém mười lăm, tắm nhanh, lên giường. Lần này tôi tắt đèn bàn, nằm quay mặt vào tường như thường lệ.
Tôi không biết mình ngủ được bao lâu. Khi tôi tỉnh dậy, điện thoại tôi để trên đầu giường hiện 3:07 sáng. Tôi tỉnh đột ngột, không có lý do rõ ràng, kiểu tỉnh giấc như có ai gọi tên mình ngay sát tai. Nhưng không có tiếng gọi. Căn phòng im tuyệt đối. Cái im lặng đặc quánh, nặng nề, kiểu im lặng mà bạn có thể cảm thấy bằng da thịt chứ không chỉ bằng tai.
Tôi nằm yên. Tôi không biết tại sao tôi không dám cử động. Cái cảm giác đó đến rất nhanh, cảm giác rằng nếu mình động đậy thì có gì đó sẽ xảy ra. Tôi nằm nhìn lên trần nhà. Trần phòng tối, chỉ có một chút ánh sáng từ khe cửa hành lang lọt vào, vệt sáng mỏng vàng nhạt chạy dọc theo sàn phòng.
Rồi tôi nghe thấy tiếng.
Không phải tiếng nước nhỏ giọt. Tiếng này khác. Tiếng lê bước, rất khẽ, từ phía cửa sổ. Như thể có người đang đứng gần cửa sổ và dịch chuyển trọng lượng từ chân này sang chân kia. Tiếng sàn gỗ cọ sát, nhẹ thôi, nhưng đều đặn. Chậm. Cửa sổ cách giường tôi chừng hai mét.
Tôi không thở. Tôi không dám thở mạnh. Tôi cố nhìn về phía cửa sổ nhưng trong bóng tối tôi không thấy gì rõ ràng. Chỉ có cái khung cửa sổ hơi sáng hơn vì ngoài trời có ánh đèn đường. Và cái bóng tối dày đặc của góc phòng bên cạnh cửa sổ.
Tiếng lê bước dừng lại.
Im lặng kéo dài. Tôi đếm trong đầu. Một. Hai. Ba. Bốn. Đến mười lăm thì tôi thở ra nhẹ, cố thả lỏng người. Tôi tự nhủ mình nghe nhầm. Sàn gỗ cũ, co giãn vì nhiệt độ, bình thường.
Rồi có tiếng gõ. Khẽ thôi. Ba tiếng. Gõ vào gỗ, nghe như gõ vào khung giường từ phía cuối chân giường. Không phải gõ cửa. Không phải từ hành lang. Từ trong phòng.
Tôi ngồi bật dậy.
Tôi bật đèn điện thoại, chiếu về phía cuối giường. Không có gì. Sàn gỗ trống. Tủ áo đóng im. Cái gương tròn trên tường phản chiếu lại hình ảnh tôi ngồi trên giường, tóc rối, mặt trắng bệch.
Nhưng tôi nhìn vào gương và tôi dừng lại.
Tôi nhìn vào gương và tôi thấy mình. Tôi thấy căn phòng sau lưng mình trong gương. Tôi thấy cửa sổ. Tôi thấy cái bàn. Tôi thấy góc tối bên phải của căn phòng, góc giữa tủ áo và tường.
Và trong góc đó, trong cái gương, có một bóng người đứng.
Tôi không thể mô tả rõ hơn. Không phải vì tôi không nhớ. Mà vì có những thứ khi bạn nhìn thấy, não bạn từ chối xử lý đầy đủ như một cơ chế tự bảo vệ. Tôi biết đó là hình dạng người. Tôi biết nó đứng rất sát tường. Tôi biết đầu nó hơi nghiêng về một bên. Và tôi biết nó đang nhìn về phía tôi.
Tôi quay người lại nhìn thẳng vào góc đó.
Không có gì.
Góc phòng trống. Tủ áo đóng kín. Tường vàng nhạt phản lại ánh đèn điện thoại của tôi.
Tôi quay lại nhìn vào gương.
Cái bóng vẫn còn đó.
Tôi không hét. Tôi không chạy. Tôi không thể làm gì cả. Tôi chỉ ngồi đó, điện thoại cầm trên tay, ánh đèn pin chiếu thẳng vào gương, và nhìn cái bóng trong gương đứng yên ở góc phòng mà thực tế trống không.
Rồi tôi nghe tiếng.
Rất khẽ. Rất gần. Như thể ngay sau gáy tôi.
Tiếng thở.
Không phải tiếng thở bình thường. Chậm. Nặng. Đều đặn. Như tiếng thở của người đang ngủ, nhưng phát ra ngay sau tai tôi.
Tôi cảm thấy da đầu mình dựng lên theo từng sợi tóc. Tôi cảm thấy cái lạnh không phải từ điều hòa, không phải từ đêm Đà Lạt bên ngoài cửa sổ, mà từ trong người tôi tỏa ra. Cái lạnh từ bên trong lồng ngực, lan ra vai, lan xuống hai cánh tay, lan đến đầu ngón tay đang cầm điện thoại đến mức tôi cảm thấy điện thoại sắp rơi khỏi tay mình.
Tiếng thở vẫn đều đặn.
Tôi nhắm mắt lại. Tôi không biết tại sao tôi nhắm mắt thay vì chạy ra khỏi phòng. Có lẽ vì tôi không tin chân mình có thể di chuyển lúc đó. Có lẽ vì một phần nào đó trong tôi hiểu rằng nếu tôi đứng dậy, nếu tôi cử động, thứ đang đứng sau lưng tôi sẽ làm gì đó.
Tôi nhắm mắt và tôi đọc kinh. Tôi không phải người hay đi chùa, không phải người sùng đạo, nhưng lúc đó tôi đọc bất cứ thứ gì tôi còn nhớ. Bài kinh mẹ tôi hay đọc mỗi tối khi tôi còn nhỏ. Tôi đọc trong đầu, môi không mấp máy, chỉ là giọng trong tâm trí tôi, lặp đi lặp lại, run rẩy, không thành hình rõ ràng.
Tiếng thở chậm lại.
Chậm hơn.
Rồi dừng.
Tôi không mở mắt ngay. Tôi ngồi yên, điện thoại vẫn cầm chặt trong tay, đọc tiếp. Một lúc sau tôi mới dám mở mắt.
Căn phòng bình thường. Gương phản chiếu lại tôi ngồi trên giường, góc phòng trống không, tủ áo đóng kín, cửa sổ tối.
Nhưng có một thứ khác.
Cái mùi. Mùi hoa héo mà tôi thoảng nghe từ đêm đầu tiên, lúc này đặc quánh cả căn phòng. Không giống bất kỳ mùi hoa nào tôi từng ngửi. Ngọt ngào nhưng nặng nề, như mùi hoa đặt trên bàn thờ lâu ngày. Tôi ngồi trong cái mùi đó và tôi không dám cử động cho đến khi trời sáng.
Lúc năm giờ mười bảy phút sáng, khi ánh sáng bắt đầu lọt qua khe cửa sổ, tôi mới dám đứng dậy. Tôi xách vali, không tắm, không ăn sáng, xuống lễ tân trả phòng. Anh nhân viên lễ tân đêm qua không còn ở đó nữa, thay vào là một chị phụ nữ trung niên đang ngồi đọc báo.
Tôi trả chìa khóa. Rồi tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường nhất có thể, rằng phòng 307 trước đây có chuyện gì không.
Chị ấy ngừng đọc báo. Nhìn tôi một lúc. Rồi nhìn xuống bàn.
Chị nói, không có gì đâu anh ơi, phòng nào cũng bình thường hết.
Nhưng khi tôi bước ra cửa, tôi nghe chị ấy nói thêm, rất khẽ, như thể không định nói với tôi mà nói với chính mình.
Chị nói: thôi, mà phòng đó lâu rồi không cho khách ở.
Tôi không quay lại. Tôi bước ra ngoài đường Trần Hưng Đạo, Đà Lạt lúc sáng sớm còn sương mù đặc, gió lạnh thổi vào mặt, và tôi đi thẳng ra đường lớn gọi xe về sân bay.
Tôi không hỏi thêm. Tôi không quay đầu nhìn lại tòa nhà Minh Châu. Tôi không muốn biết.
Nhưng có một thứ tôi không thể không nghĩ đến, ngồi trên xe, rồi trên máy bay, rồi về đến nhà, rồi những đêm sau đó. Khi tôi nhìn vào gương trong gương, tôi thấy cái bóng đứng ở góc phòng. Góc phòng trong thực tế trống không. Nhưng trong gương, nó đứng đó. Và đầu nó nghiêng về một bên.
Nghiêng về phía tôi.
Như thể nó đang lắng nghe.
Như thể nó đã ở đó rất lâu rồi, chờ ai đó nhìn vào gương để nhận ra nó.
Và bây giờ, mỗi khi tôi đứng trước gương sau mười một giờ đêm, tôi không nhìn vào góc tối phía sau lưng mình trong gương. Tôi nhìn thẳng vào mắt mình và tôi cố không để ý đến bất kỳ bóng hình nào khác trong căn phòng phản chiếu lại sau lưng tôi.
Vì tôi sợ rằng nếu tôi nhìn, tôi sẽ thấy lại cái đầu nghiêng đó.
Và lần này nó sẽ không đứng ở góc phòng nữa.
Và đến giờ, tôi vẫn không biết tên chị lễ tân đó, vẫn không biết chị nói câu đó với ai, và vẫn không hiểu tại sao mỗi sáng thức dậy, tôi lại ngửi thấy thoảng qua mùi hoa héo trong phòng ngủ của mình, dù tôi chưa bao giờ mua hoa để trong nhà.
