"Giờ thì cô hả dạ rồi chứ?"
Ôn Thanh Duyệt nghiến răng, ánh mắt đầy hằn học nhìn tôi. Tôi bình thản đáp lại: "Tôi chưa bao giờ muốn trở thành tâm điểm. Tất cả những chuyện ngày hôm nay, chẳng phải đều do cô tự tạo ra sao?" "Cô nói thế là có ý gì?"
Giọng cô ta có chút run rẩy. "Những bức ảnh tôi với anh hai là do cô chụp lén, đúng không? Cả việc tôi và anh ba cũng là do cô thuê, phải không?" "Cô có bằng chứng không?"
Ôn Thanh Duyệt lập tức phủ nhận, giọng the thé: "Cô đang vu khống tôi!"
Tôi mỉm cười, không nói gì thêm. Bằng chứng ư? Sẽ sớm thôi. "Ôn Giang Tuyết, đừng có đắc ý quá sớm."
Cô ta đe dọa. "Sớm muộn gì tôi cũng sẽ khiến cô phải trả giá." "Ồ, tôi sợ lắm."
Tôi nhún vai, hoàn toàn không để tâm. Tôi có các anh trai, còn cô ta thì có gì?
Đòn phản kích của Ôn Thanh Duyệt đến nhanh hơn tôi tưởng. Hôm đó vừa về đến cổng biệt thự nhà mình, tôi đã thấy một cảnh tượng quá đỗi quen thuộc. Nó khiến ký ức về ngày tôi bị đuổi khỏi nhà họ Ôn ùa về. Đúng vậy, lại là một màn nhận thân. Chỉ có điều, lần này khác trước. Ôn Thanh Duyệt khóc lóc thảm thiết, cố lao vào ôm lấy mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi, với vẻ mặt lạnh lùng đầy chán ghét, liên tục lảng tránh. Người quản gia đứng cạnh ra sức ngăn cản cô ta. "Chỉ có mỗi cô thôi sao?"
Cha tôi giận dữ, giọng nói vang vọng. "Không soi gương xem mình ra sao, cũng đòi làm con gái tôi?"
Ông đã nghe nhiều về những trò mà Ôn Thanh Duyệt giở ra ở trường với tôi, nên chẳng có chút thiện cảm nào. "Ba, mẹ, là thật mà. Con thật sự là con gái của hai người. Con có cả giấy giám định ADN ở đây."
Ôn Thanh Duyệt run rẩy lấy ra một tờ giấy, nhưng cha mẹ tôi thậm chí chẳng thèm nhìn. "Mấy hôm trước cô không còn khẳng định mình là con gái nhà họ Ôn, dòng máu họ Ôn sao?"
Mẹ tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai. "Sao giờ lại biến thành con nhà họ Trình? Rốt cuộc cô là giống loài gì vậy?" "Mẹ, sao mẹ có thể nói con như thế…"
Ôn Thanh Duyệt vừa khóc vừa nói, vẻ mặt đầy uất ức giả tạo. "Đừng gọi tôi là mẹ."
Mẹ tôi ngắt lời. "Ai là mẹ của cô? Con gái tôi chỉ có một, là Tuyết Nhi." "Sao cô ta có thể là con gái của mẹ được!"
Ôn Thanh Duyệt lắc đầu quầy quậy. "Cô ta không phải!" "Cô ta không phải, chẳng lẽ cô mới là?"
Giọng nói uy nghiêm của anh cả Trình Sâm vang lên. Anh vừa từ công ty trở về. Phía sau anh, trợ lý đang ôm một tập hồ sơ dày cộm. Nhìn thấy tập hồ sơ đó, sắc mặt Ôn Thanh Duyệt đột nhiên tái mét, như thể toàn bộ sinh khí trong người bị rút cạn.