Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , mẫu thân giữ tôi lại ăn cơm, tôi đã cáo từ trước vì có việc cần giải quyết. Nhưng trước tôi rời đi, Lưu Cảnh đã đuổi tôi ra cửa, túm lấy tôi và dặn dò: “Đừng giờ nhúng vào chuyện của Thẩm Ngọc An, hắn đã mất đi lòng nhân từ, chúng ta chỉ cần chờ đợi, ngày tốt của hắn sẽ không còn lâu đâu.” Tôi đã gật đầu đồng ý, nhưng thực sự tôi cảm thấy sảng khoái và nhẹ nhõm được rời khỏi tình huống khó xử đó.
Lưu Cảnh nhìn tôi chằm chằm, hoài rằng tôi có thể đang nói dối. Tôi nghiêm túc gật đầu, đảm bảo với cô rằng tôi sẽ không gạt cô. Cô nhìn tôi một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng bỏ việc đó.
Khi Phương Uyển lên làm Thái tử , cô chưa kịp tận hưởng , đã bị cấm túc cùng Thẩm Ngọc An. Tôi nhớ như ngày hôm ấy, tôi vào thăm cô cô, tôi đã thấy tiếng cô tức giận đập đồ. “Điêu phụ to ! Ngươi thật sự không tốt lành gì!” Cô cô la mắng, và tôi có thể cảm nhận được sự phẫn nộ giọng nói của cô.
Phương Uyển quỳ lết đến cạnh cô cô, ôm chân khóc lóc: “Mẫu hậu, người nhất định phải cứu điện hạ!”“Người cứu được chàng bây giờ, chỉ có mình mẫu hậu!”“Con không cố ý, phụ thân chỉ kêu đưa đồ đến điện hạ đóng dấu, … không biết ông ấy ô…” Cô cô đạp Phương Uyển ra xa, chỉ vào mặt mắng: “Còn dám giảo biện!”“Chuyện ngươi và Vinh Ân Hầu kết bè hại Thái tử, không lẽ chỉ có một việc này?!”“Ngươi nghĩ sẽ giấu được ai!”
Hóa ra Vinh Ân Hầu mượn Thẩm Ngọc An vơ vét chỗ tốt khắp nơi, vừa bị người ta thưa lên Hoàng thượng. Tội kéo bè kết cánh là trọng tội! Tôi cảm thấy khó chịu nghĩ về việc này, và tôi không thể hiểu tại họ lại có thể làm những việc như vậy.
Khi Phương Uyển bị lôi xuống, tôi vào thăm cô cô. Cô một mực lần tràng hạt , yên lặng không nói gì. Một lúc lâu mới lên tiếng:
Tôi bước ra khỏi cửa nhà cô cô, lòng vẫn còn nặng nề bởi lời trách móc của bà. "
Lưu Cảnh, thật vô tình. Thẩm Ngọc An là họ , mười mấy năm tình cảm, lại muốn mạng nó. Con với người , cũng thật quá đáng. Con làm rất tốt, Thái tử đúng người đúng tội, nhưng Thẩm Ngọc An là đứa bà nuôi lớn..."
Câu nói của cô cô vẫn vọng tâm trí tôi, khiến tôi cảm thấy dứt.
Khi tôi về đến nhà, Trần Cẩm Di đang chờ tôi trước cửa. Thấy tôi khóc, nụ cười của y tắt ngấm. Y nước mắt, không nói một lời. Tôi thấy y không , nên thút giải thích: "
Ta không đau lòng Thẩm Ngọc An."
Tôi muốn y hiểu, tôi không hề cảm thấy đau đớn vì cái chết của Thẩm Ngọc An.
Thực ra, tôi luôn hy vọng Thẩm Ngọc An không thể sống tốt, nhưng lời trách móc của cô cô vẫn làm tôi khổ sở. Trần Cẩm Di à một tiếng, mặt chỗ khác, thở phào nhẹ nhõm. Y vẫn không nói, việc Vinh Ân Hầu là do y sắp đặt. Tôi cũng không hỏi, vì tôi biết y sẽ không nói.
Họa Nguyệt nói: "
Cô quả thật là người đàn ông tốt hiếm gặp. Nếu đổi thành người khác, việc nhỏ nhặt như hạt đậu người lòng, đã vội gióng trống chiêng bố cáo thiên hạ rồi."
Tôi nhìn Họa Nguyệt, cảm thấy hơi ấm áp lòng.
Tôi bỏ áo cưới đang dở xuống, cười với Họa Nguyệt: "
Nhưng hắn gạt ta, lừa dối phụ nữ thì không phải người đàn ông tốt."
Tôi cảm thấy cần phải giải thích, cần phải nói rõ Họa Nguyệt hiểu.
Họa Nguyệt phản bác: "
Nào có, cô chỉ nói không nhúng việc Thái tử , đâu có nói không đụng tới Vinh Ân Hầu. Ai biểu Thái tử không có mắt, cưới nhầm Phương Uyển làm . Người đó á, đúng người đúng tội."
Tôi nhìn Họa Nguyệt, thấy y hiểu tôi, thấy y biết tôi không hề.
Tình hình hiện tại, mọi người nhà đều nói đỡ Trần Cẩm Di. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, vì tôi biết y không hề có lỗi. Tôi cũng biết, tôi sẽ luôn đứng bên cạnh y, dù có chuyện gì xảy ra.
Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , ngày tôi rời nhà để bắt đầu cuộc đời mới. Mẹ tôi không thể tự chế được niềm và hạnh phúc, cô ấy cười đến mức nghẹn ngào, mắt đỏ vì sự phấn khích. Tôi dắt Trần Cẩm Di lên kiệu , cố gắng tỏ ra vẻ, nhưng lòng tôi vẫn còn chút lo lắng và sợ hãi. Khi nhìn thấy mẹ tôi, tôi cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp: vừa hạnh phúc vì được bắt đầu cuộc đời mới, vừa buồn vì phải rời xa đình.
Khi chúng tôi đến Giang Bắc vào tháng thứ đám cưới, tôi nói rằng Hoàng thượng đã Thẩm Ngọc An, một người mà tôi không biết. Cô cô của tôi đến thăm ta, và ta đã nói những lời rất nặng nề với cô cô.
"
Bà đã nhận nuôi tôi vì bà sợ tôi sẽ chết yểu, và không có ai để giúp củng cố hậu vị của bà. Bà không tôi là ruột của mình, và nếu bà phạm tội, dù bà chết cũng không bỏ rơi tôi. Loại đàn bà độc ác như bà, đã cướp tôi từ mẹ ruột của tôi, và đã hại chết mẹ tôi. Bà sẽ chết không tử tế!"
Thẩm Ngọc An nói.
Tôi cảm thấy rất xúc động những lời này, và tôi nhớ lại những gì mẹ tôi từng nói với tôi. Trước Phương Uyển xuất hiện, Thẩm Ngọc An không phải là người như thế. Tôi tự hỏi, liệu ta đã đổi như thế nào, và tại ta lại nói những lời như vậy với cô cô của tôi.
Trước thừa, Trần Cẩm Di và tôi trở lại thành. Cô cô của tôi gọi vào để trò chuyện, và mẹ tôi nói với cô cô rằng cô ấy luôn hối hận vì những lời nặng nề mà cô cô đã nói với tôi. Khi chúng tôi dừng xe ngựa trước cửa , tôi vừa xuống xe, thì đột nhiên có người xông tới kéo tôi.
"
Lưu Cảnh, Lưu Cảnh, nàng muốn vào gặp mẫu hậu à?"
Người đó nói.
"
Nàng cầu mẹ giúp ta, nói với mẹ, ta biết rồi, ta sẽ không giờ xằng bậy, mẫu hậu cứu ta với..."
Người đó tiếp tục nói.
"
Ta đói lắm, ta lạnh lắm, Lưu Cảnh, nàng có đồ ăn không..."
Người đó nói, và tôi cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp: vừa buồn vì thấy người đó đang gặp khó khăn, vừa lo lắng vì không biết phải làm gì để giúp họ.
Tôi vẫn ôm người phụ nữ bất tỉnh bên cạnh, cố gắng phân tích tình hình. Cô đang lẩm bẩm những lời không có nghĩa: "
Không thể nào, tôi đã đến đây mà, tôi có mệnh phượng hoàng, tôi phải trở thành Hoàng hậu! Tôi là Hoàng hậu, các người thấy tôi còn chưa quỳ!"
Tôi nhìn Trần Cẩm Di, người đang ôm Lưu Cảnh vào lòng, không để bất kỳ ai chạm vào ấy. Anh ấy nhìn một cái, và những người tùy tùng lập tức rút đao ra, tạo thành một hàng rào bảo vệ. Thẩm Ngọc An thấy thế không dám bước lên nữa, đứng đằng và mắng: "
Nam Lưu Cảnh, ngươi ruồng bỏ chân tình, ngươi sẽ chết không được tử tế… Ngươi không biết ơn, không biết xấu hổ, sẽ bị trời phạt!"
Tôi cảm thấy một sự bất an lòng những lời mắng của Thẩm Ngọc An. Tôi biết rằng ấy đang cố gắng bảo vệ dự của mình, nhưng những lời nói đó chỉ làm tình hình trở nên căng thẳng.
Trần Cẩm Di nhìn tôi và nhẹ nhàng Lưu Cảnh lại, để không ấy những lời mắng của Thẩm Ngọc An. Anh ấy nhìn thử sắc mặt Lưu Cảnh, khẽ hỏi: "
Đi vào?"
Lưu Cảnh cười, nắm Trần Cẩm Di, gật đầu: "
Đi thôi."
Tôi cảm thấy một sự yên tâm thấy người họ đã quyết định hành động. Tôi biết rằng họ sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn và hiểm, nhưng tôi cũng biết rằng họ sẽ luôn có để vượt .
Tôi nhìn người phụ nữ bất tỉnh bên cạnh, và cảm thấy một sự thương xót. Cô đang mất đi tất cả, và không có ai để giúp đỡ. Tôi hy vọng rằng chúng tôi sẽ có thể giúp cô tìm lại sự tự và dự của mình.