"
Bác Hứa, bác thật không cần khách sáo! Chỉ là tiện tay giúp thôi, ai thấy cũng sẽ làm vậy."
"
Chú ơi, cảm ơn chú đã cứu cháu! Mẹ cháu nói rồi, phải biết báo đáp ân tình! Cháu còn nhỏ, nhưng mẹ cháu có thể báo đáp chú!"
Đó là giọng lanh lảnh của Châu Châu.
Một lúc sau, cổng sân được đẩy ra.
Bố bế Châu Châu đang cười tít mắt bước vào, phía sau là một người đàn ông cao lớn, da ngăm đen, mặc quần công nhân đơn giản và áo ba lỗ đen.
Cáắn chắc, cơ bắp gọn gàng, toát lên vẻ khỏe khoắn của người lao động lâu năm; nụ cười nắng gió, hàm răng trắng lóa.
"
Vi Vi," bố vui vẻ giới thiệu, "đây là Phó Thâm, sống ở con phố bên cạnh. Lúc nãy bố đưa Châu Châu ra bến tàu chơi, thằng bé nghịch quá, suýt trượt xuống sông, may có cậu Phó phản ứng nhanh!"
Tim tôi lập tức nhảy lên cổ họng, vội đứng dậy, bước nhanh tới bế Châu Châu lên kiểm tra kỹ càng.
"
Không sao chứ? Mẹ đã dặn con thế nào, phải nghe lời ông ngoại, không được lại gần nước cơ mà?"
Châu Châu ôm cổ tôi, nhỏ giọng nhận lỗi: "
Mẹ ơi, con xin lỗi, sau này con không dám nữa."
Lúc này tôi mới thở phào, quay sang người đàn ông tên Phó Thâm, khẽ gật đầu: "
Anh Phó, cảm ơn anh đã cứu Châu Châu."
Anh nhìn tôi, không nói ngay, ánh mắt sáng sủa, thẳng thắn, nhìn mấy giây liền, rồi mới nhe răng cười, gãi gãi sau gáy: "
Thật sự không có gì đâu, việc tiện tay thôi. Tôi tên Phó Thâm, lái tàu chở hàng ở bến cảng, sức lớn, vớt một đứa trẻ không tốn mấy công."
Thái độ anh tự nhiên, không hề có ý lấy ơn làm điều kiện.
Mẹ cũng từ trong nhà bước ra, thấy Phó Thâm liền niềm nở chào hỏi: "
Tiểu Phó tới à? Hay lắm, ở lại ăn cơm nhé! Hôm nay nấu cá!"
Phó Thâm cũng không khách sáo, gật đầu sảng khoái, còn rất quen việc mà vào bếp giúp mẹ bưng đồ ăn.
Trên bàn cơm, Phó Thâm ngồi đối diện tôi.
Bố mẹ nhiệt tình gắp thức ăn cho anh, trong lời nói toát lên sự yêu mến, tán thưởng.
Tôi hiểu rõ tâm tư của bố mẹ. Họ mong tôi bước ra khỏi quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng hiện tại, tôi thật sự chưa có tâm trạng đó.
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí tương đối thoải mái.
Sau bữa, tôi tiễn Phó Thâm ra cổng.
"
Anh Phó," tôi đi thẳng vào vấn đề, "ý của bố mẹ tôi, tôi hiểu. Nhưng tôi vừa trải qua một số chuyện, bây giờ chỉ muốn nuôi Châu Châu cho