Tôi bước ra khỏi căn phòng, đóng cửa sau lưng và đứng ngắm nhìn khuôn viên ngôi nhà. Những cánh cửa sổ vẫn mở rộng, ánh nắng ban mai đang rọi vào từng ngóc ngách. Tôi cảm thấy một sự bình yên, nhưng đồng thời cũng có một cảm giác day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi về hướng bệnh viện, không khí trong lành của buổi sáng sớm giúp tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Khi tôi đi đến bệnh viện, tôi thấy bà nội Lục đang được chăm sóc trong phòng bệnh. Tôi cảm thấy một sự xoa dịu trong lòng khi thấy bà đang dần hồi phục.
Lâm Kiều Kiều đang ngồi cạnh giường, cầm một bình giữ nhiệt và nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, chị đã nấu canh nấm tùà, rất bổ dưỡng. Còn đây là nấm do Thừa Quân mua ở Vâ."
Cô ta lại đưa cho tôi vài tấm tem phiếu thịt, tem lương thực. "
Còn những thứ này nữa, Thừa Quân đã nhờ chị giữ giúp anh ấy. Em cần gì cứ bảo chị nhé."
Tôi nhìn những tấm tem phiếu trong tay, và cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Suốt bốn năm qua, Lục Thừa Quân chưa từng hỏi han tôi hay bà nội sống ra sao, cũng chẳng gửi gì cho tôi. Thì ra, tiền trợ cấp đơn vị của anh đều đưa hết cho Lâm Kiều Kiều. Tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân, sống ở quê ngày ngày chắt bóp từng đồng, đến thuốc hạ huyết áp cho bà nội cũng là do tôi đem trứng, đợ bán mới gom được tiền mua.
Khi tôi đang ngồi cạnh giường bệnh, Lục Thừa Quân bước vào. Anh nói với tôi: "
Anh không muốn Tiểu An lớn lên tự ti ở tỉnh thành, nên mới để thằng bé gọi anh là bố. Em đừng làm to chuyện."
Tôi gật đầu và nói: "
Em hiểu."
Thái độ thờ ơ dửng dưng của tôi khiến Lục Thừa Quân nghẹn nơi ngực. Anh đuổi theo tôi: "
Em đi bệnh viện? Để anh chở."
Tôi không trả lời, chỉ tiếp tục đi về hướng bệnh viện. Tôi cảm thấy một sự bình yên, nhưng đồng thời cũng có một cảm giác day dứt trong lòng.
Khi tôi đi đến bệnh viện, tôi thấy Lâm Kiều Kiều đang đứng cạnh giường bệnh, chăm sóc cho bà nội Lục. Tôi cảm thấy một sự xoa dịu trong lòng khi thấy bà đang dần hồi phục. Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày.
Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều. Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng. Anh nói với tôi: "
Em đã đi bệnh viện? Bà nội Lục có khỏe không?"
Tôi trả lời: "
Bà đang dần hồi phục."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc vali đang được đóng gói.
Tôi mở chiếc vali, và thấy một tập hồ sơ có đóng dấu quân đội. Đó là đơôn của tôi và Lục Thừa Quân. Tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng, và tôi bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ. Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân.
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng. Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc giường đã được chuẩn bị sẵn.
Tôi nằm xuống giường, và bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ. Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân. Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường. Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày. Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều. Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta.
Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng. Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc vali đang được đóng gói. Tôi mở chiếc vali, và thấy một tập hồ sơ có đóng dấu quân đội. Đó là đơôn của tôi và Lục Thừa Quân. Tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng, và tôi bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ.
Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân. Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường.
Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày. Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều.
Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng.
Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc giường đã được chuẩn bị sẵn. Tôi nằm xuống giường, và bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ. Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân.
Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường. Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày. Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều. Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta.
Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng. Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc vali đang được đóng gói. Tôi mở chiếc vali, và thấy một tập hồ sơ có đóng dấu quân đội. Đó là đơôn của tôi và Lục Thừa Quân. Tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng, và tôi bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ.
Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân. Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường.
Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày. Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều.
Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng.
Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc giường đã được chuẩn bị sẵn. Tôi nằm xuống giường, và bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ. Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân.
Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường. Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày. Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều. Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta.
Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng. Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc vali đang được đóng gói. Tôi mở chiếc vali, và thấy một tập hồ sơ có đóng dấu quân đội. Đó là đơôn của tôi và Lục Thừa Quân. Tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng, và tôi bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ.
Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân. Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường.
Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà nội Lục, và chúng tôi cùng nhau trò chuyện về những việc trong ngày. Thời gian trôi qua, và tôi bắt đầu cảm thấy một sự thoải mái khi ở cạnh Lâm Kiều Kiều.
Cô ta có vẻ như đang cố gắng làm lành với tôi, và tôi cũng bắt đầu cảm thấy một sự thông cảm với cô ta. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng. Tôi bắt đầu đi về hướng nhà, và khi tôi đi đến, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh cổng.
Anh nói với tôi: "
Em đã đi đâu? Em không trả lời điện thoại của anh."
Tôi trả lời: "
Em đang đi dạo."
Lục Thừa Quân nhìn tôi với một sự quan tâm, và tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng. Nhưng đồng thời, tôi cũng không thể quên được những việc đã xảá khứ, và tôi vẫn cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Tôi bắt đầu đi vào nhà, và khi tôi đi đến phòng, tôi thấy một chiếc giường đã được chuẩn bị sẵn. Tôi nằm xuống giường, và bắt đầu nghĩ về những việc đã xảá khứ. Tôi nhớ lại những lúc Lục Thừa Quân đã đối xử với tôi, và tôi cảm thấy một sự thương hại cho bản thân.
Tôi bắt đầu cảm thấy một sự mệt mỏi, và tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Lục Thừa Quân đang đứng cạnh giường. Anh nói với tôi: "
Em đã ngủ suốt ngày. Bà nội Lục đang gọi em."
Tôi trả lời: "
Em sẽ đi ngay."
Tôi bắt đầu đi ra ngoài, và khi tôi đi đến, tôi thấy bà nội Lục đang ngồi trên giường. Bà nói với tôi: "
Nguyệt Nguyệt, bà đang dần hồi phục. Em hãy chăm sóc cho bà nhé."
Tôi gật đầu và nói: "
Em sẽ chăm sóc cho bà."
Tôi bắt đầu giúp đỡ Lâm Kiều Kiều chăm sóc cho bà