Đúng lúc này, Lục Uyên dường như nhìn thấy một động tĩnh dưới vùng nước sâu hơn và lập tức phán đoán rằng tất cả những chuyện này là do đặc vụ địch tập kích. Anh ta nổi trận lôi đình, hét lên "
Khốn kiếp!"
và ra lệnh "
Nổ súng!"
và "
Đánh kẻ địch dưới nước trồi lên cho tôi!"
.
Trung đội trưởng cảnh vệ lập tức hạ lệnh "
Tổ xạ kích vào vị trí!"
và "
Nhắm vào vùng nước mục tiêu, bắn!"
. Các tay súng nhanh chóng ngắm vào vùng nước nơi Lục Lẫm đang ẩn nấp. Trên màn hình bình luận, mọi người đều cảm thấy một sự tuyệt vọng khi nhìn thấy tiếng súng như tên đã lên dây.
Tôi cảm thấy một sự sợ hãi và bấìn thấy Lý Vĩ, người đang bị giải đến cách đó không xa, vùng thoát khỏi sự kìm kẹp của chiến sĩ canh gác và lao ra, quỳ rạp xuống trước mặt Lục Uyên. "
Thủ trưởng! Không được bắn!"
- giọng nói củên, nhưng tôi không biết liệu Lục Uyên có nghe thấy hay không.
Tôi không thể không cảm thấy một sự hoảng loạn khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, và tôi tự hỏi liệu điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Liệu Lục Uyên có lệnh bắn hay không? Liệu Lý Vĩ có thể ngăn chặn được điều gì đó tồi tệ hay không? Tôi chỉ có thể đứng đó, chờ đợi và sợ hãi.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc ấy như một cơn bão táp trong tâm trí. Ngôi trường trước đây tấp nập tiếng cười và tiếng bước chân, giờ đây đã trở thành một không gian chết lặng, như thể thời gian đã ngừng trôi. Tôi không thể đứng yêấy những lời vu khống về Lục Lẫm, em trai ruột của tôi.
Toàn bộ sự chú ý của tôi được tập trung vào Lý Vĩ, người đang cố gắng biện giải cho những lời nói của mình. "
Lý Vĩ! Cậu nói nhảm nhí cái gì vậy!"
tôi quát lớn, giọng tôi vang lên như một lệnh ngừng lại. "
Lục Lẫm làm sao có thể ở dưới nước được? Cậu vì muốn che giấu cho đặc vụ địch mà dám vu khống sự trong sạch của Lục Lẫm sao!"
Lý Vĩ nhìn tôi với đôi mắt sợ hãi, như thể anh ta đã/categories gặp một người dại khùng. "
Cô Tô! Là thật mà! Tôi không nói dối! Lục đội anh ấy chỉ là… chỉ là…"
. Tôi có thể đoán được những suy nghĩ trong đầu anh ta, nhưng tôi không muốn nghe thêm. Tôi biết rằông dám nói ra chuyện Lục Lẫm và Hứa Mạn tư thông.
Lục Uyên, anh trai của tôi, nhìn chằm chằm vào Lý Vĩ, giọng nói củạnh lùng như băng. "
Chỉ là cái gì? Nói cho rõ!"
Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi người đều đang chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra.
Lý Vĩ bắt đầu nói năng lộn xộn, như thể anh ta đang cố gắng tìm một lời giải thích cho những lời nói của mình. "
Lục đội chỉ là… chỉ là đang thực hiện huấn luyện ẩn nấp dưới nước!"
Các dòng bình luận bắt đầu lướt qua, đầy chế giễu và sự không tin tưởng.
Tôi cảm thấy một cơn giận dữ trong lòng, và tôi không thể giữ im lặng. "