Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Blogger Tình Yêu

Gặp lại Thẩm Hoài Viễn tại sân bay

1422 từ

Tôi đứng một mình trên lan can, ngắm nhìn dòng người qua lại như dòng thông tin không ngừng nghỉ,aced trong đầu tôi những suy nghĩ về cuộc sống và công việc. Đó là lúc tôi nhớ đến chuyến bay về nước của Thẩm Hoài Viễn, một việc mà chỉ có tôi biết trong công ty.

Thời tiết xấu đã khiến chuyến bay của anh bị trễ một tiếng, và tôi cảm thấy buồn chán lan tỏa trong người. Tôi tựa vào lan can, cảm nhận cái lạnh của kim loại dưới lòng bàn tay, và ngắm nhìn những người xung quanh, mỗi người đều có một mục tiêu và một câu chuyện riêng.

Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trong đám đông. Đó là Tô Uyển, một người mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại ở đây. Cô ta đang nhìn vào bảng thông tin sân bay, đôi mắt sáng lên với mộọng, và sau đó lại nhìn ra cửa ra vào như đang chờ đợi ai đó.

Tôi nhớ lại lời chị Lâm nói vào buổi trưa, đầy ẩn ý và sự nghi ngờ về Tô Uyển. "

Cô ta dựa vào quan hệ để vào vị trí trợ lý đặc biệt cho tổng giám đốc, tâm tư không đặt vào công việc đâu."

Những lời đó vẫn còn vang vọng trong đầu tôi, và tôi không thể không suy nghĩ về động cơ của Tô Uyển.

Tôi lấy điện thoại ra và lướt qua các trang mạng, thấy rằng "

Hôn một cái, kẹo ngọt" đã đăng một định vị cách đây nửa tiếng, và đó chính là sân bay mà tôi đang ở. Một sự trùng hợp quá lớn, và tôi không thể không cảm thấy tò mò về việc liệu "

Hôn một cái, kẹo ngọt" có đang ở thành phố này hay không.

Đúng lúc tôi đang suy nghĩ, một bóng tối xuất hiện trước mặt tôi, và tôi phải ngẩng đầu lên để nhìn thấy ai đó đang đứng trước mặt tôi. Đó là Thẩm Hoài Viễn, người mà tôi đã chờ đợi từ lâu. Anh đang nhìn tôi với một biểu cảm khó hiểu, và tôi cảm thấy một chút lo lắng trong lòng.

Nhưng trước khi tôi có thể nói gì, tôi thấy Tô Uyển đang đi về phía chúng tôi, mặt đỏ hồng và trang điểm kỹ càng. Cô ta đứng lại trước mặt Thẩm Hoài Viễn, đôi mắìn anh, và nói: "

Tổng giám đốc Thẩm, lâu quá không gặp. Chuyến công tác thuận lợi chứ ạ?"

Thẩm Hoài Viễn không thèm liếc cô ta một cái, và tôi cảm thấy một chút khó xử trong lòng. Anh muốn nắm tay tôi rời đi, nhưng tôi tráại, không muốn gây ra một sự hiểu lầm nào.

Tô Uyển vẫn đứng đó, nhìn chúng tôi với một biểu cảm khó hiểu, và tôi cảm thấy một chút căng thẳng trong không khí. Tôi không biết gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng tôi biết rằng cuộc gặp gỡ này sẽ không dễ dàng.

Khi tôi bước theo sát sau anh, tôi không thể không nhận thấy sự nhanh nhẹn trong từng bước chân của anh. Anh đi được vài bước rồi mới quay đầu lại, và trong ánh mắt anh, tôi thấy một tia bất ngờ xen lẫn với sự tò mò.

"

Giám đốc Ninh, cô có nói có việc muốn bàn với tôi, đúng không?"

Anh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vẫn mang một chút cảm giác kỳ lạ.

Tôi gật đầu, và anh tiếp tục đi, tôi theo sát sau. Tôi nghĩ rằng Tô Uyển sẽ hiểu được tình hình và rút lui, nhưng không ngờ cô ta lại quyết tâm đến thế. Cô ta rút từ túi ra một tập tài liệu và chạy đuổi theo, nhưng vì chạy quá nhanh mà trẹo chân.

"

Tổng giám đốc Thẩm, tôi xin lỗi," cô ta nói, giọng nói run rẩy. "

Tài liệu này hơi gấp, anh có thể đưa tôi đến bệnh viện gần nhất không?"

Sắc mặt Thẩm Hoài Viễn bắt đầu hiện rõ vẻ không kiên nhẫn, và tôi có thể thấy được sự khó chịu trong mắt anh. Nhưng tôi không để ý đến điều đó, mà thay vào đó, tôi chen vào trước, cười tươi.

"

Lần đầu tôi thấy thực tập sinh nào chăm chỉ như cô đó," tôi nói. "

Là đại diện công ty, tôi nhất định phải tuyên dương cô thật tốt."

Tôi giả vờ không thấy vẻ khó chịu trong mắt Thẩm Hoài Viễn, và Tô Uyển nghe tôi nói vậy, mừng rỡ ra mặt, không giấu nổi. Cô ta nhiệt tình mở cửa xe phía sau, và tôi cùng cô ta ngồi hàng ghế sau, trong khi Thẩm Hoài Viễn ngồi vào ghế phụ.

Trên đường, Tô Uyển cứ cố tình lẫn vô tình chuyển chủ đề về phía Thẩm Hoài Viễn, đến mức tài xế cũng không nhịn được nữa. "

Cô gái nhỏ, cô có thể im lặng chút không?"

anh ta nói. "

Tổng giám đốc vừa đi xa về, cần nghỉ ngơi."

Tôi nắm chặt lòng bàn tay, suýt nữa thì không nhịn được mà bật cười. Tô Uyển lúc này mới chịu im lặng, và tôi thấy cô ta chạm vài cái vào màn hình điện thoại, rồi giơ máy lên như đang chụp hình. Tôi bất ngờ nghiêng người qua, hỏi: "

Cô đang chụp gì vậy?"

Tô Uyển bị tôi làm cho giậtograd, luống cuống bấm tắt màn hình, không dám để tôi thấy được nội dung. Tôi thấy trong mắt cô ta một tia sợ hãi, và tôi tự hỏi không biết cô ta đang làm gì.

Tôi nhớ lại giây phút Tô Uyển đưa tay chỉnh lại tóc, cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt của cô ta vẫn lộ rõ sự lúng túng. Cô ta nói với nụ cười yếu ớt: "

Em chỉ muốn soi gương xem lớp trang điểm có bị lem không thôi."

Tôi không thể không cảm thấy một chút ng ngờ, và tôi nói với giọng điệu dịu dàng: "

Tôi cứ tưởng cô đang lén chụp ảnh Tổng giám đốc Thẩm đấy."

Tô Uyểà lộ rõ vẻ bối rối, mặt mày tái nhợt. Tôi tiếp tục nói, cố gắng cảnh cáo cô ta: "

Trước đây từng có nhân viên không biết điều, lén chụp Tổng giám đốc Thẩm rồi đăng lên mạng, và kết quả là bị đuổi ngay tại chỗ. Hành vi chụp lén như thế còn có thể liên quan đến xâm phạm danh dự và đánh cắp bí mật thương mại, và có ngày phải đền cả gia sản đấy."

Tôi có thể nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt của Tô Uyển, và cô ta giật mình ngẩng đầu, gập mạnh điện thoại xuống đùi. Cô ta cố gắng cười và nói: "

Có... có nghiêm trọng vậy không? Chỉ là một tấm ảnh thôi mà..."

Nhưng tôi có thể cảm thấy sự lo lắng và sợ hãi trong giọng điệu của cô ta. Ánh mắt của Tô Uyển dán chặt vào bóng lưng của Thẩm Hoài Viễn, và tôi có thể nhìn thấy sự hy vọng và mong muốn trong mắt của cô ta.

"

Tổng giám đốc Thẩm sẽ không chấp nhặt đâu," cô ta nói, nhưng đáp lại cô ta là một tiếng cười lạnh khẽ khàng của Thẩm Hoài Viễn.

Tô Uyển bị tạt gáo nước lạnh, và chỉ đành ngậm ngùi im miệng. Khi xe đến bệnh viện, Tô Uyển lại không chịu xuống ngay, và cô ta ngập ngừng nói: "

Em thấy trên mạng bảo đến viện phải có người thân đi cùng. Bố mẹ em thì ở quê, Tổng giám đốc Thẩm... anh có thể..."

Tôi có thể cảm thấy sự ngạc nhiên và thất vọng trong giọng điệu của Thẩm Hoài Viễn, và anh ta nói với tính cách độc miệng: "

Ồ, ra là chờ màn này à? Trong hồ sơ ghi rõ Tô Uyển đã 24 tuổi, là người trưởng thành rồi. Chỉ bị trẹo chân mà cũng cần người giám hộ đi cùng? Cái tâm lý này, mới mấy tuổi vậy?"

Tôi có thể nhìn thấy sự phẫn nộ và thất vọng trong mắt của Thẩm Hoài Viễn, và tôi không thể không cảm thấy một chút ng ngờ về tâm lý của Tô Uyển.

💡 Điểm nhấn chương này

Cách tác giả xây dựng tâm lý nhân vật qua những chi tiết nhỏ như cách Tô Uyển nhìn Thẩm Hoài Viễn và những thao tác lo âu với điện thoại tạo nên sức căng thẳng tinh tế, khiến độc giả không khỏi nghi ngờ về ý đồ thật sự của cô gái này.

📖 Chương tiếp theo

Chiếc nhẫn kim cương sẽ là chìa khóa để bật mở những bí mật tình yêu bị giấu kín từ lâu giữa các nhân vật.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord