Gì cơ?! Có phải là Thẩm tổng mà tôi biết không? Người nắm giữ cả trăm tỷ đó hả?!"
Tô Uyển rõ ràng đang đắc ý vì màn "ném bom" của mình đã làm cho cả khán phòng câm nín. Cô ta chỉnh lại tư thế ngồi, giọng điệu lại mềm mỏng và tiếp tục nói: "
Nên là… mọi người phả. Người đuổi em đi chỉ vì ghen ghét em thôi…"
Tôi không thể không phản ứng trước những lời nói đó. Tôi gửi yêu cầu kết nối song song, sử dụng chính tài khoản đã bị Tô Uyển chặn từ trước. Có người nhận ra tôi và liền buông lời mỉa mai: "
Chưa từng thấy ai mặt dày như chị này. Blogger nhận luôn chồng là Thẩm Hoài Viễn rồi mà còn dám ké fame?!"
Những lời gièm pha không làm tôi bận tâm. Tôi tập trung vào việc làm rõ sự thật. "
Thật hay giả, nhìà biết. Blogger không dám cho các bạn xem kỹ, còn tôi thì chẳng ngại," tôi nói, quyết tâm làm sáng tỏ mọi thứ.
Cư dân mạng hóng chuyện còn hơn ăn cơm, và họ bắt đầu ủng hộ màn so sánh nhẫn thật – giả ngay tại chỗ. Tô Uyển đang được tung hô, đắc ý vô cùng. Làm bộ làm tịch gật đầu, miễn cưỡng nói: "
Đã là mong muốn của fan, thì thôi được."
Tôi có thể cảm nhận được sự tự tin và thách thức trong giọng nói của Tô Uyển, nhưng tôi không để mình bị ảnh hưởng. Tôi chỉ muốn làm rõ sự thật và bảo vệ danh dự của mình. Cuộc đối chất này sẽ là cơ hội để tôi chứng minh sự thật và làm cho mọi người thấy rõ bản chất của Tô Uyển.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại cuộc trò chuyện với chị gái tôi, người đã nhắc tôi rằng dấu vết trên mạng là không thể xóa bỏ.
Tôi mở mắt và nhìn thẳng vào màn hình, nơi chị gái tôi đang cố gắng thuyết phục tôi về một điều gì đó.
"
Cô không thể nào hiểu được, dấu vết trên mạng là vĩnh viễn, không thể xóa bỏ," chị gái tôi nói, giọng điệu nghiêm túc.
Tôi không thể không cảm thấy một chút ngạc nhiên khi chị gái tôi nói như vậy, vì cô ta thường không quan tâm đến những vấn đề như vậy.
"
Chị ơi, chị nhập vai quá sâu rồi đó," tôi nói, cố gắng làm giảm nhẹ tình hình.
"
Diễn một hồi xong tự tin đến mức tự lừa cả mình," chị gái tôi nói, giọng điệu cao ngạo.
Tôi không thể không cảm thấy một chút lo lắng khi chị gái tôi nói như vậy, vì cô ta thường không nói như vậy.
"
Cũng tốt thôi," tôi nói, cố gắng làm giảm nhẹ tình hình.
"
Càng bay cao, té càng đau," chị gái tôi nói, giọng điệu nghiêm túc.
Tôi không thể không cảm thấy một chút sợ hãi khi chị gái tôi nói như vậy, vì cô ta thường không nói như vậy.
Tô Uyển, một người bạn của chị gái tôi, đã chấp nhận lời mời kết nối của tôi.
Cô ta khoanh tay, giọng điệu cao ngạo: "
Giờ cô xin lỗi tôi vẫn còn kịp đấy. Còn không, tôi sẽ kiện cô tội dùng ảnh giả—"
Câu sau chưa kịp nói xong, cô ta đã trợn tròn mắt, người cứng đờ tại chỗ.
"
Nh… Ninh Khê?!"
cô ta nói, giọng run rẩy.
Tôi không dùng hiệu ứng che mặt nào cả, cứ thế bình thản hiện lên màn hình.
Tôi mỉm cười, giơ tay phải lên vẫy với khán giả.
"
Chiếc nhẫn mà cô nói đến… là cái này phải không?"
tôi nói, cố gắng làm giảm nhẹ tình hình.
Tô Uyển chết lặng, hóa đá ngay tại chỗ.
"
Không thể nào! Sao cô lại có được nó…"
cô ta nói, giọng điệu ngạc nhiên.
Tôi bật cười và nói: "
Tối quá nhỉ? Tôi bật thêm đèn cho rõ."
Câu này chẳng khác nào vả thẳng mặt Tô Uyển, vì cô ta từng nói nhẫn cổ không thể để lộ lâu dưới ánh sáng.
Vậy tôi cho cả livestream thấy, rốt cuộc ai đang nói dối.
Tô Uyển gào lên: "
Không thể nào! Nhất định là đồ giả! Cô lại đi kiếm đồ fake để lừa người ta!"
Nhưng đến nước này rồi, những khán giả hóng chuyện cũng bắt đầu hiểu ra vấn đề.
"
Ủa… không phải… chị này là thật hả?!"
một khán giả nói.
"
Nói thật, cái nhẫn này nhìn sang gấp mười lần cái lúc nãy cô kia đưa ra," một khán giả khác nói.
"
Tôi học ngành trang sức. Chiếc nhẫn này từng xuất hiện trong sách giáo khoa. Tôi dám chắc nó là hàng thật!"