Tôi bước vào căn phòng bệnh, ánh mắt của tôi ngay lập tức bị thu hút bởi bóng dáng của Lâm Nhược Nhược đang nằm trên giường. Cô ta có vẻ rất yếu ớt và mệt mỏi, nhưng khi thấy tôi, cô ta vẫn cố gắng nở một nụ cười yếu ớt.
"
Phó tổng, sao anh đến đây?"
cô ta hỏi, giọng nói của cô ta rất yếu.
Tôi ngồi xuống cạnh giường của cô ta, cầm lấy tay của cô ta và nói: "
Tôi đến đây để thăm em. Tôi rất lo lắng về em."
Lâm Nhược Nhược nhìn tôi với đôi mắt đầy nước mắt, "
Cảm ơn anh, Phó tổng. Em cảm ơn anh vì đã quan tâm đến em."
Tôi nhìn vào gương mặt của cô ta, thấy sự yếu ớt và mệt mỏi trên đó, và tôi cảm thấy một chút tội lỗi. Tôi đã quá bận rộn với công việc và quá chú tâm vào việc cạnh tranh với Giang Nhược Sơ, mà quên mất người phụ nữ này đang cần tôi.
"
Em có cần gì không?"
tôi hỏi, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên ấm áp hơn.
Lâm Nhược Nhược nhìn tôi với đôi mắt đầy hy vọng, "
Em chỉ cần anh ở bên cạnh em, Phó tổng. Em cảm thấy rất cô đơn và sợ hãông ở đây."
Tôi cảm thấy một chút xúc độấy lời nói của cô ta. Tôi đã quá lâu không quan tâm đến cảm xúc của người khác, và bây giờ tôi thấy mình đã trở thành một người quá lạnh lùng và vô cảm.
"
Đừng lo lắng, em," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Tôi sẽ ở bên cạnh em, và tôi sẽ giúp em vượt qua khó khăn này."
Lâm Nhược Nhược nhìn tôi với đôi mắt đầy nước mắt, và tôi thấy cô ta đang cố gắng nước mắt. Tôi cảm thấy một chút tội lỗi khi thấy cô ta như vậy, và tôi biết rằng tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
"
Em có muốn tôi gọi bác sĩ đến kiểông?"
tôi hỏi, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên quan tâm hơn.
Lâm Nhược Nhược nhìn tôi với đôi mắt đầy hy vọng, "
Cảm ơn anh, Phó tổng. Em cảm ơn anh vì đã quan tâm đến em."
Tôi đứng lên và đi đến điện thoại, gọi bác sĩ đến kiểm tra Lâm Nhược Nhược. Sau khi bác sĩ đến, tôi ngồi xuống cạnh giường của cô ta, cầm lấy tay của cô ta và nói: "
Tôi sẽ ở bên cạnh em, và tôi sẽ giúp em vượt qua khó khăn này."
Lâm Nhược Nhược nhìn tôi với đôi mắt đầy nước mắt, và tôi thấy cô ta đang cố gắng nước mắt. Tôi cảm thấy một chút xúc động khi thấy cô ta như vậy, và tôi biết rằng tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng rồi, tôi nhớ đến Giang Nhược Sơ, và tôi cảm thấy một chút tội lỗi. Tôi đã quá lâu không quan tâm đến cảm xúc của cô ta, và bây giờ tôi thấy mình đã trở thành một người quá lạnh lùng và vô cảm.
Tôi đứng lên, và nói: "
Em nghỉ ngơi đi, tôi sẽ đi tìm Giang Nhược Sơ."
Lâm Nhược Nhược nhìn tôi với đôi mắt đầy hy vọng, "
Cảm ơn anh, Phó tổng. Em cảm ơn anh vì đã quan tâm đến em."
Tôi đi ra khỏi phòng bệnh, và cảm thấy một chút tội lỗi khi nghĩ đến Giang Nhược Sơ. Tôi đã quá lâu không quan tâm đến cảm xúc của cô ta, và bây giờ tôi thấy mình đã trở thành một người quá lạnh lùng và vô cảm.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đến phòng bệnh của Giang Nhược Sơ, tôi thấy rằng cô ta đã xuất viện. Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi biết rằng tôi phải tìm cách khác để liên lạc với cô ta.
Tôi đi ra khỏi bệnh viện, và cảm thấy một chút tội lỗi khi nghĩ đến Giang Nhược Sơ. Tôi đã quá lâu không quan tâm đến cảm xúc của cô ta, và bây giờ tôi thấy mình đã trở thành một người quá lạnh lùng và vô cảm.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp mẹ của mình. Cô ta có vẻ rất giận dữ, và tôi biết rằng tôi phải giải thích mọi thứ với cô ta.
"
Mẹ, con xin lỗi," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Mẹ của tôi nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con đã làm sai, và con phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của mẹ tôi. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó, mẹ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ tìm cách để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn, và con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ."
Mẹ của tôi nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của mẹ tôi. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người phụ nữ đang đứng trước cửa bệnh viện. Cô ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằng cô ta là người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con đã làm sai, và con phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó, Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người đàn ông đang đứng trước cửa bệnh viện. Anh ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằà người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Phó Tư Niên," anh ta nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của anh ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Anh ta nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của anh ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người phụ nữ đang đứng trước cửa bệnh viện. Cô ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằng cô ta là người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con đã làm sai, và con phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó, Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người đàn ông đang đứng trước cửa bệnh viện. Anh ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằà người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Phó Tư Niên," anh ta nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của anh ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Anh ta nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của anh ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người phụ nữ đang đứng trước cửa bệnh viện. Cô ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằng cô ta là người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con đã làm sai, và con phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó, Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người đàn ông đang đứng trước cửa bệnh viện. Anh ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằà người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Phó Tư Niên," anh ta nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của anh ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn."
Anh ta nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của anh ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp Giang Nhược Sơ cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người phụ nữ đang đứng trước cửa bệnh viện. Cô ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằng cô ta là người mà tôi đang tìm kiếm.
"
Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng hơn. "
Con xin lỗi, con biết rằng con đã làm sai, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con đã làm sai, và con phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
"
Con sẽ làm gì đó, Giang Nhược Sơ," tôi nói, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên thành thật hơn. "
Con sẽ làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con sẽ làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn."
Giang Nhược Sơ nhìn tôi với đôi mắt đầy giận dữ, "
Con phải làm gì đó để sửa chữa mọi thứ, và con phải làm gì đó để giúp em cảm thấy tốt hơn. Con không thể cứ tiếp tục làm sai và nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự động tốt lên."
Tôi cảm thấy một chút tội lỗấy lời nói của Giang Nhược Sơ. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Tôi quyết định đi tìm Giang Nhược Sơ, và nói lời xin lỗi với cô ta. Tôi biết rằng tôi đã làm sai, và tôi phải làm gì đó để giúp cô ta cảm thấy tốt hơn.
Nhưng khi tôi đang đi tìm Giang Nhược Sơ, tôi gặp một người đàn ông đang đứng trước cửa bệnh viện. Anh ta có vẻ rất quen thuộc, và tôi biết rằng anh