Tôi nhớ như ngày hôm qua, khi tôi mỉm cười khen ngợi: "
Con vẽ đẹp lắm."
Đó là một khoảnh khắc yên bình, trước khi mọi thứ trở nên phức tạp.
Lý Nghị, người mà tôi từng yêu, đã chọn cuộc sống hiện tại của mình, và tôi sớm đã không còn để tâm đếữa. Sau này, tôi nghe nói rằng Vương Tuyết Nhược, người phụ nữ mà Lý Nghị đã yêu, đã ủa anh ta, và cô ta càng trở nên kiêu ngạo, chơi bài, đánh bạc. Chẳng bao lâu, Lý Nghị lại nợ nần chồng chất, và Vương Tuyết Nhược quay về trút giận lên người anh ta, chửi mắà "vô dụng", là "đồ phế vật không kiếm ra tiền".
Tôi không thể không suy nghĩ về những gì đã xảy ra, và tôi tự hỏi làm thế nào mà mọi thứ có thể trở nên tồi tệ đến vậy. Lý Nghị, người mà tôi từng yêu, đã trở thành một người hoàn toàn khác, và tôi không thể không cảm thấy thương xó.
Một ngày nọ, khi tôi đang đi chợ, tôi gặp Trần Vi Vi, người bạn thân của tôi. Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt đầy lo lắng và nói: "
Em đã gặp Lý Nghị gần đây, và anh ta thật sự rất khổ. Anh ta đã kể với em về việc Vương Tuyết Nhược đã đem bán đứa con riêng của họ sang Miến Điện, và cô ta còn ngày ngày ve vãn đàn ông khác."
Tôi lắng nghe, và tôi không thể không cảm thấy thương xót cho Lý Nghị.
Nhưng rồi, tôề cái chết của Vương Tuyết Nhược, và tôi không thể không cảm thấy sợ hãi. Lý Nghị đã bị bắt, và anh ta đã thú nhận tội ác của mình. Khi bị thẩm vấn, anh ta đã nói: "
Cô ta đáng chết... cô ta lừa tôi... còn bán cả con tôi..."
Tôi không thể không suy nghĩ về những gì đã xảy ra, và tôi tự hỏi làm thế nào mà mọi thứ có thể trở nên tồi tệ đến vậy.
Sau đó, tôi được biết rằng Lý Nghị đã bị tuyên án tử hình hoãn thi hành, nhưng do tâm thần không ổn định, nên được chuyển sang bệnh viện tâm thần. Tôi không thể không cảm thấy thương xó, và tôi tự hỏi làm thế nào mà mọi thứ có thể trở nên tồi tệ đến vậy.
Một ngày nọ, khi tôi đang nghiên cứu về virus Ebola, tôi nhận được một cuộc gọi từ bác sĩ điều trị chính của Lý Nghị. Ông ấy nói: "
Cô Tống, tình trạng của Lý Nghị có chút đặc biệt. Trí nhớ củừng lại ở thời điểm hai người đang yêu. Anh ấy vẫn nhớ cuốn tập thơ cô tặng khi còn hẹn hò, nhớ tiệm sách cũ hai ngườới."
Tôi lắng nghe, và tôi không thể không cảm thấy thương xót cho Lý Nghị.