Giọng gầm rên của Trần Kiến Quân bị kềm lại trong cổ họng.
Những lời chửi rủa từ miệng mẹ chồng cũng tạm dừng.
Mọi đôi mắt đều nhìn tôi như đang nhìn một người không bình thường.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên, tay vỗ nhẹ vào khóe mắt để lau nước mắt, và ánh mắt thăm thẳm như nước đá quét qua từng gương mặt của họ.
"
Hay quá, thực sự là hay."
Giọng tôi mềm mỏng, nhưng ẩn chứa một lực lượng xuyên thủng tâm hồn.
"
Vì các người thích diễn, nên hãy để tôi cho các người có cơ hội diễn đủ."
Trước mặt những người có mặt, trong sự bối rối và hoang mang của họ, tôi chậm chạp lấy chiếc điện thoại ra.
"
Cô có muốn dừng hay tiếp tục?"
Tôi quay sang Trần Đình, từng chữ nói ra không chứa chút nồng ấm, "
Cô có thật sự nghĩ rằng những giọt nước mắt lớn lao và những lời nói giả dối sẽ biến điều sai thành điều đúng?"
Khuôn mặt Trần Đình chuyển sắc, trong đôi mắt lóe lên sự hoảng sợ.
Tôi không còn chú ý đến cô, tay tôi chỉ thẳng vào màn hình điện thoại và mở một đoạn âm thanh.
Đó là phần ghi âm mà tôi lưu lại trước khi báo cảnh sát, ở trong căn bếp nhà này.
Lúc ấy, Trần Đình bất ngờ chặn lại bước chân tôi, với nụ cười bí mật và tự hào.
"
Chị dâu, em có điều muốn kể cho chị nghe! Em đã có người yêu rồi kia!"
"
Anh ấy rất xuất sắc, sở hữu một công ty, và đặc biệt giàu có! Chị xem cái túi xách này của em, đó là LV mà anh ấy tặng! Còn chiếc son này nữa, anh ấy mang về từ nước ngoài!"
"…Anh ấy bảo gần đây có một dự án lớn, nhưng thiếu vốn, nên muốn em giúp đỡ tích lũy một ít tiền…Em đang suy nghĩ xem làm thế nào để có thể hỗ trợ anh ấy…"
"…Chị nói xem, chút tiền dưỡng già của mẹ em, để trong rương sắp mốc cả rồi, chẳng có tí lãi nào. Chi bằng lấy ra cho bạn trai em đầu tư, anh ấy nói nhiều nhất nửa năm là có thể lãi gấp đôi! Đến lúc đó em trả lại tiền gốc cho mẹ, phần còn lại đều là của em! Mẹ em còn phải cảm ơn em ấy chứ!"
Trong ghi âm, giọng Trần Đình vang vọng với một sự tự mãn rõ rệt, mỗi chữ lời đều tràn đầy những tính toán sinh lợi.
Khoảng im lặng của gian phòng trở nên nặng nề, và âm thanh ấy như những cú búa tung hoành, từng tiếng một quơ tát thẳng vào mặt ba người.
Khuôn mặt Trần Đình chuyển từ sắc trắng nhợt thành màu xám tro, như tro tàn.
Cơ thể cô gái mềm nhũn, ngã xuống sàn, hai môi run rẩy mà không thốt ra được một tiếng nào.
Trong mắt Trần Kiến Quân, cơn giận không còn, thay vào đó là một vẻ hơi hướng lạnh lẽo, trộn lẫn một chút buồn cười.
Mẹ chồng thân thể lay lắt, và lần này, không còn ai để bà dựa vào.
Tiếng ghi âm vẫn tiếp tục vang lên, nhưng tôi đã tạm dừng phát.
Tôi đưa chiếc điện thoại sang tay cảnh sát, tiếng nói tôi vẫn bình tĩnh: "
Đồng chí cảnh sát, tôi tin rằng đoạn ghi âm này có thể giải thích rõ nhiều vấn đề."
Sau đó, tôi lại trình bày ra một loạt ảnh chụp màn hình.
"
Đây là trang mạng xã hội của bạn trai người cô ta, tôi vừa lưu lại. Trên đó toàn là những bức ảnh khoe đắm chiếc đồng hồ xa xỉ, những chiếc xe hạng sang, và những nhà hàng sang trọng, mỗi bài đăng đều trùng khớp với thời gian Trần Đình nhận những món quà."
Tôi từ từ cuộn lướt qua từng tấm hình, cho cảnh sát và tất cả những người trong phòng thấy rõ những hình ảnh của sự xa hoa ấy.
"
Đặc biệt là bức ảnh này," tôi dừng chân trước một tấm hình, "chiếc đồng hồ mà người đàn ông này đeo ở cổ tay, sau khi tôi kiểm tra, giá trị lên tới hơn hai trăm nghìn. Và thời điểm anh ta chia sẻ bức ảnh này, chính xác là lúc năm giờ chiều hôm qua. Tôi tin rằng, vào thời khắc đó, anh ta vừa hoàn tất việc nhận lấy số tiền 'đầu tư' mà Trần Đình đã gửi cho."
Tôi nhấc đầu lên, tầm mắt hướng về phía Trần Đình, cô gái đã hoàn toàn mất hồn mất vía.