Hồng Trần Truyện

Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc Hoắc Kỳ Niên cầm điện thoại và tự thú nhận những tội ác mà đình họ Hoắc đã gây ra. Lời nói của hắn rõ ràng và dứt khoát, không một chút do dự. Khi cúp máy, hắn nhìn tôi, và tôi cảm thấy như ánh mắt của hắn đã trở nên sâu sắc hơn, như thể hắn đã tìm thấy sự bình tĩnh một thời dài.

Anh biết em ghét đến tận xương tủy, cũng biết em sẽ không giờ một cơ hội để được thứ. Nhưng cũng hiểu rằng, dù những tội ác đó có phải do trực tiếp gây ra không, thì nguyên nhân sâu xa vẫn bắt đầu từ . Anh... sẵn sàng chấp nhận trách nhiệm và đền tội.

Hắn nói mỗi chữ một, như thể muốn nhấn mạnh sự chân thành của mình: "

Tống Ngưng, đây là sự chân thành cuối cùng dành em."

Lúc đó, tôi nhìn thấy Hoắc lão nhân nằm trên giường bệnh, mắt trợn trừng, gào lên một cách thảm thiết: "

Hoắc Kỳ Niên! Con đang làm gì vậy? Con có biết hành động này sẽ hủy hoại hoàn toàn tương của chính bản thân không? Tất cả những gì làm, cùng cũng là vì , để có một cuộc sống tốt đẹp hơn."

Hoắc Kỳ Niên từ từ đầu lại, giọng nói của hắn nhạt nhẽo như nước lã: "

Con không cần. Nếu không phải do mẹ nhúng vào, đã không phải đối mặt với những lầm như ngày hôm . Nếu không phải tại mẹ , cũng sẽ không lặp đi lặp lại những lầm đó. Làm người, ai gây nghiệp nấy . Con làm , nguyện cúi đầu chấp nhận chịu phạt."

Tôi cảm thấy như tâm hồn của Hoắc Kỳ Niên đã trở nên bình tĩnh và sáng suốt, như thể hắn đã tìm thấy một sự giải thoát một thời dài bị đè nặng bởi những tội ác của đình. Và tôi cũng hiểu rằng, quyết định của hắn không chỉ là một sự hy , mà còn là một sự tự giải thoát, một cách để hắn có thể tìm lại sự tự trọng và dự của mình.

Tôi vẫn nhớ như in giây phút tôi nhìn tôi với một ánh mắt tràn đầy tình yêu và lo lắng. Cái nhìn đó dường như đang nói lên tất cả những cảm xúc sâu kín mà bà chưa từng thể hiện ra ngoài. Đột nhiên, lồng ngực của tôi bắt đầu co rút một cách dữ dội, và bà không thể thở được. Mọi thứ xảy ra quá , và trước tôi có thể phản ứng, tôi đã ngã xuống giường và ngất lịm đi.

Tiếng báo động từ các thiết bị y tế lên ầm ĩ, và đội ngũ y bác sĩ đã chóng vào phòng để cấp cứu. Tôi cảm thấy như đang đứng yên tại chỗ, không thể làm gì được để giúp tôi. Cái cảm giác bất lực đó thật sự khó tả.

Bên ngoài hành , tôi có thể thấy tiếng khóc thét của đứa em tôi. Chúng nằm úp mặt vào lòng bảo mẫu, và tiếng gọi "

Mẹ! Mẹ ơi!"

của chúng lên giữa không khí đầy ảm đạm. Tôi cảm thấy như đang bị xé nát bởi nỗi lo lắng và sợ hãi tôi.

Tôi không thể không nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra trước đó. Maman tôi đã luôn là người mạnh mẽ và kiên cường, nhưng giây phút đó, bà đã thể hiện ra một mặt khác của mình. Tôi tự hỏi liệu có gì đó mà tôi đã bỏ , liệu có gì đó mà tôi có thể làm để giúp tôi.

Khi tôi nhìn thấy đội ngũ y bác sĩ đang cố gắng cứu sống tôi, tôi cảm thấy như đang bị đẩy vào một thế giới khác. Mọi thứ dường như đang chậm lại, và tôi chỉ có thể đứng đó và chờ đợi. Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp , nhưng tôi biết rằng tôi phải ở bên cạnh tôi, bất kể điều gì.

Tôi cảm thấy như đang đứng giữa một cơn bão, hình ảnh Hoắc Kỳ Niên xuất trước mắt tôi. Hắn ta chạy về phía tôi với một tốc độ đáng ngạc, cảnh sát ập đến như một lũ sói đói. Cặp còng số tám lạnh ngắt được áp vào cổ Hoắc Kỳ Niên, và hắn ta đứng đó, vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt của hắn ta đang nói lên một lời cầu , một lời lỗi muôn đời.

Tuy nhiên, tôi không hề đầu lại, cũng không mảy mềm lòng. Thay vào đó, tôi lưng và cất bước đi thẳng, từng bước một, tôi rời xa cái thế giới hào nhoáng nhưng mục nát, vĩnh viễn không giờ thuộc về mình. Tôi cảm thấy một sự giải thoát, một sự tự do rời xa cái thế giới đó.

Nhưng rồi, tôi nghĩ về Sở Thu, một đại lão cấp tối đa thời mạt thế, đã bỏ mạng vì tiêu diệt vương. Cô ấy tỉnh lại lần nữa, và phát hiện mình đã xuyên không đến thời tế, trở thành người thừa kế cuối cùng của Lam Tinh. Tôi tự hỏi, làm thế nào cô ấy có thể đổi số phận của mình, và của hành Lam Tinh.

Mọi tài nguyên trên Lam Tinh đều đã bị thác cạn kiệt, và nếu Sở Thu từ bỏ quyền thừa kế, Lam Tinh sẽ mất đi giá trị, và trở thành một hành rác rưởi, nơi đổ mọi loại rác và lưu đày tội phạm của toàn Liên . Hành từng t.h.a.i nghén và nuôi dưỡng cô giờ đây đầy rẫy vết thương, chẳng còn vẻ đẹp diễm lệ như xưa, chỉ đang thóp kéo dài hơi tàn giữa đống đổ nát tàn.

Tôi cảm thấy một sự đồng cảm với Sở Thu, cô ấy tuyên bố: "

Tôi sẽ thừa kế!"

Cô ấy sẵn sàng chấp nhận thách thức, và đổi số phận của mình, và của hành Lam Tinh. Tôi tự hỏi, liệu cô ấy có thể làm được điều đó, và liệu tôi có thể học hỏi được gì từ quyết tâm của cô ấy.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , tôi nhận được rằng mình đã trở thành người thừa kế của Lam Tinh, một hành từng là nơi khởi nguồn của Liên nhưng đã bị hủy hoại bởi những vụ nổ vũ trụ và chiến .Để trở thành người thừa kế chính thức, tôi phải đạt được ba điều kiện: tạo ra giá trị cầu vượt mức 100 tỷ vòng một năm, có hơn 10 tỷ cư dân định cư cố định trên cầu vòng năm, và khôi phục lại các kiến trúc trên cầu với tỷ lệ phủ vượt mức 50% vòng ba năm.\n\nTôi biết rằng nhiệm vụ này không hề dễ dàng, nhưng tôi đã sẵn sàng để đối mặt với thách thức. Và rồi, mọi thứ bắt đầu đổi tôi mở phòng và mọi người thấy những gì tôi có thể làm.\n\nTôi bắt đầu bằng cách ném xuống những hạt giống, và chỉ khoảnh khắc, một rừng đào đã trưởng mạnh mẽ, với những quả đào phớt hồng mọng nước lúc lỉu trên cành. Tộc khỉ đã trăm năm chưa được ăn quả đào thuần tự nhiên, và họ đã không ngần ngại , giúp tôi tăng tài chính một cách chóng.\n\nTiếp , tôi vùi xuống một đoạn rễ trúc, và chỉ chốc lát, măng đâm chồi nảy lộc, tạo thành một rừng trúc rậm rạp. Gấu trúc đã trăm năm chưa được ăn trúc, và họ cũng đã , giúp tôi tăng tài chính thêm lần nữa.\n\nTôi không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn quyết định mở một quán ăn, nơi tôi phục vụ những món ăn nhất của Liên . Người dân đã chìm ngập "sa mạc ẩm thực" suốt mấy trăm năm, và họ đã rất hào hứng được thưởng thức những món ăn của tôi.\n\nChỉ cần tôi bán đồ ăn , chuyện gì cũng dễ nói hết, và tôi đã nhận được sức động miễn phí từ nhiều người. Họ đã giúp tôi xây dựng lại Lam Tinh, và chúng tôi đã tạo ra một nơi tuyệt đẹp, với cảnh tươi đẹp và chỉ số hạnh phúc nhất toàn Liên .\n\nKể từ đó trở đi, suốt 20 năm liền, Lam Tinh liên tục đứng đầu bảng xếp hạng những cầu có cảnh tươi đẹp nhất, và tôi cũng được đángh giá là nhà thực vật học, chuyên ẩm thực, cùng với "nhà vặt lông cừu" (chuyên bóc lột sức động) đệ nhất toàn Liên .\n\nTôi vẫn nhớ như ngày hôm , tôi nhận được rằng mình đã trở thành người thừa kế của Lam Tinh, và tôi đã không thể được rằng mình đã làm được tất cả những điều đó. Tôi chỉ là một người bình thường, nhưng tôi đã tạo ra một sự khác biệt lớn, và tôi sẽ tiếp tục làm việc để giữ Lam Tinh luôn là một nơi tuyệt đẹp.\n\nTôi hy vọng rằng, bạn sẽ tiếp tục ủng hộ tôi, và cùng tôi xây dựng Lam Tinh trở thành một nơi tuyệt đẹp hơn nữa.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày tôi quyết định tạo ra một không tên "

Phòng chạy trốn của tôi", nơi mà tôi có thể sẻ những khoảnh khắc tuyệt vời nhất cuộc sống của mình, và đặc biệt là những món ăn mà tôi đã thử .

Tôi đã dành rất nhiều thời và công sức để thiết kế và trí không này, từ việc chọn màu sơn tường đến việc lựa chọn những chiếc bát đĩa và ly rượu phù hợp.

Tôi muốn tạo ra một không ấm cúng và thân mật, nơi mà mọi người có thể cảm thấy như đang ở một căn phòng của chính mình.

Và rồi, tôi bắt đầu , sẻ những món ăn và những câu chuyện thú vị về cuộc sống của mình.

Tôi đã nấu những món ăn đơn giản nhưng miệng, như món súp gà ấm áp và món bánh mì kẹp thịt nướng.

Tôi đã sẻ những câu chuyện về cuộc sống của mình, về những người bạn và đình, về những nghiệm và bài học mà tôi đã học được.

Và tôi đã nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ những người , họ đã thích những món ăn và những câu chuyện của tôi, và họ đã cảm thấy như đang được ở một không ấm cúng và thân mật.

Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và biết ơn thấy rằng những người đã thích những gì tôi đã sẻ, và tôi đã quyết định tiếp tục tạo ra những nội chất lượng và thú vị họ.

Tôi rằng, chúng ta sẻ những món ăn và những câu chuyện thú vị, chúng ta đang sẻ một phần của chính mình, và đó là một cách để kết nối với những người khác và tạo ra những mối hệ đẹp.

Và đó là lý do tại tôi đã quyết định tạo ra "

Phòng chạy trốn của tôi", để sẻ những khoảnh khắc tuyệt vời nhất cuộc sống của mình, và để kết nối với những người khác thông những món ăn và những câu chuyện thú vị.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio