Hồng Trần Truyện

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , giây phút gái tôi, Viên Viên, chào đời. Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời, nhưng đồng thời cũng là khởi đầu một chuỗi ngày tháng đầy đau khổ và bất công. Tôi cảm thấy như đang ở một cơn ác mộng, Hoắc lão nhân, người mẹ chồng quyền uy và lạnh lùng, bước vào phòng bệnh và lấy đi đứa của tôi.

Sau một cơn nở khó khăn và đầy hiểm, tôi đã phải trả giá bằng sức khỏe và thần của mình. Nhưng điều đó không trọng, vì tôi đã có một đứa đáng yêu. Tuy nhiên, từ đầu, tôi đã bị tước quyền được ôm vào lòng, và thậm chí không được phép gặp mặt mà không cần phép. Đó là một nỗi đau không thể diễn tả.

Giọng nói của Hoắc lão nhân vẫn vọng tâm trí tôi, đầy kiêu ngạo và lạnh lùng: "

Viên Viên là người thừa kế tương của Hoắc , và cô không có tư cách để giáo dục đứa trẻ này."

Những lời nói đó đã cắt sâu vào tâm hồn tôi, làm tôi cảm thấy tự ti và bất lực.

Tôi nhớ như in cảm giác tuyệt vọng và đau khổ tôi khóc lóc cầu chồng tôi, Hoắc Kỳ Niên, đừng cắt tôi với gái của mình. Nhưng ta đã nhìn tôi với một ánh mắt xa lạ và kỳ quặc, như thể tôi là một người hoàn toàn khác. Anh ta đã nói: "

Mẹ nói không , em đúng là người từ dưới quê lên không hiểu chuyện."

Những lời nói đó đã làm tôi cảm thấy như đang bị đẩy vào bóng tối, không có lối thoát.

Trong giây phút đó, tôi cảm thấy như đang mất đi tất cả, không chỉ gái của mình, mà còn cả chồng và đình. Tôi gần như khóc ngất đi, nhưng Hoắc Kỳ Niên lại phớt lờ nỗi đau ấy, và thản nhiên vòng ôm lấy eo tôi, cúi xuống định hôn tới. Anh ta đã bỡn cợt dịu: "

Thôi nào, thôi nào, đừng buồn nữa. Nếu em thích trẻ đến vậy, chúng ta thêm đứa nữa là được."

Nhưng những lời nói đó không thể làm tôi cảm thấy tốt hơn, vì tôi biết rằng, tôi đã bị mất đi điều trọng nhất - gái của mình.

Tôi nhớ cảm giác đau khổ và bất công đó, và nó đã trở thành một phần của tôi. Tôi biết rằng, tôi sẽ phải tiếp tục đấu để giành lại quyền được chăm sóc gái của mình, và để bảo vệ tình mẫu tử của tôi. Đó là một cuộc chiến dài và khó khăn, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với nó, vì gái của tôi là điều trọng nhất cuộc đời tôi.

Tôi cố gắng đẩy Hoắc Kỳ Niên ra, nhưng ta không hề nhúc nhích, như thể tôi là một người yếu ớt không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào. Nhưng rồi, một điều gì đó khiến ta đổi. Khi mắt ta vô tình bắt gặp những vết rạn chằng chịt trên cơ thể tôi, một sự chuyển biến nhỏ xuất hiện trên khuôn mặt ta. Một lúng túng và ghê tởm lóe lên đáy mắt, như một làn sóng nhỏ khó có thể kiểm soát.

Tôi cảm thấy một cơn đau nhói lòng nhìn thấy sự phản ứng của ta. Tại ta lại ghê tởm tôi như vậy? Tôi tự hỏi. Có phải vì những vết rạn này làm tôi trở nên xấu xí và đáng thương? Hay có phải vì ta cảm thấy tôi là một gánh nặng mà ta không thể chịu đựng được?

Sau một thoáng chần chừ, Hoắc Kỳ Niên buông ra và nói với một giọng nhạt nhẽo: "

Mệt cả ngày rồi, em nghỉ ngơi sớm đi."

Câu nói của ta làm tôi cảm thấy như một người bị bỏ rơi, như thể tôi không còn là một phần của thế giới này. Tôi cảm thấy một cơn buồn và thất vọng trùm lấy tôi, và tôi không biết làm thế nào để thoát khỏi nó.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , sự lạnh nhạt của Hoắc Kỳ Niên giáng xuống đầu tôi như một cơn mưa đá, đánh thức tôi khỏi giấc mộng đẹp đẽ mà tôi đã sống suốt thời . Nhớ lại những lúc Hoắc lão nhân chà đạp và miệt tôi, nhớ lại những lời chế giễu của mọi người , tôi cảm thấy như bị đánh gục, không thể đứng dậy được.

Tôi cảm thấy như mình đã sống một thế giới ảo, nơi tình yêu và hạnh phúc chỉ là một trò đùa. Cái gọi là "tình yêu cuồng nhiệt" mà tôi đã trải , từ đầu đến cuối, chỉ là một trò chơi của một gã công tử nhà giàu. Tôi cảm thấy mình đã bị lợi dụng, bị chơi đùa như một món đồ chơi.

Số phận đã tôi ân huệ, nhưng bây giờ, nó bắt đầu tàn nhẫn đòi lại cả vốn lẫn lời. Đứa bé bị tước đoạt chỉ là sự khởi đầu của bi kịch. Trong thời ở cữ, tôi mắc chứng trầm cảm nghiêm trọng. Tôi cảm thấy như mình đang chìm một biển đen tối, không có lối thoát.

Tôi cố gắng gọi điện Hoắc Kỳ Niên, nhưng không ai bắt máy. Tôi nhắn ta, nhưng không ai trả lời. Tôi điên cuồng lo lắng liệu có gặp nạn gì không. Nhưng sáng hôm , thứ tôi nhận được lại là tức nhiên ngoại tình. Bức ảnh giường chiếu ân ái của và một nữ diễn viên tuyến mười tám đã truyền khắp cõi mạng chỉ một đêm.

Tôi cảm thấy như mình đã bị đâm vào lưng, bị phản bội bởi người mà tôi yêu thương nhất. Mọi người bắt đầu hả hê đồn đoán: Bao giờ thì cô Lọ Lem bám đuôi đại là tôi đây sẽ bị đá văng khỏi cửa? Tôi cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm, không biết phải làm gì tiếp .

Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể vượt được cơn đau này không? Liệu tôi có thể tìm lại được lòng tự và hạnh phúc không? Hay tôi sẽ tiếp tục sống bóng tối, bị đè bẹp bởi trọng lượng của nỗi đau và sự phản bội?

Tôi đứng đó, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ xuống đầu tôi. Những lời bình luận độc trên mạng xã hội đã giết chết mọi ảo tưởng cuối cùng của tôi. Thực tại lạnh lùng và vô cảm đang đè nặng lên tôi, và bệnh tình của tôi ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. Tôi và Hoắc Kỳ Niên đã có một cuộc cãi khốc liệt, mạnh mẽ đến mức khiến cả chúng tôi đều bị sốc.

Cảm xúc của tôi đã sụp đổ hoàn toàn, và tôi cảm thấy như mình đang mất kiểm soát. Trong giây phút tuyệt vọng, tôi đã lấy một vật sắc nhọn và cứa vào mình, dọa tự tử trước mặt Hoắc Kỳ Niên. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như mình đang đứng trên giới giữa sự sống và cái chết.

Nhưng rồi, Hoắc Kỳ Niên đã đến và ôm lấy tôi, cả người rẩy và lỗi. Hắn ta, giống như người đàn ông khác đã lầm, khóc lóc và lỗi, thề rằng mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Hắn nói rằng hắn yêu tôi, và tôi hắn một cơ hội để sửa chữa lầm.

Đêm đó, Hoắc Kỳ Niên quỳ gối trước mặt tôi, nước mắt lưng tròng, và nói với giọng nói rẩy: "

Tống Ngưng, có thể thứ em một lần không?"

Tôi nhìn vào mắt hắn, và thấy một sự chân thành và tuyệt vọng mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi cảm thấy một sự độn lòng, giữa sự giận dữ và sự thương hại. Tôi không biết liệu tôi có thể thứ hắn không, nhưng tôi biết rằng tôi cần thời để nghĩ và cảm nhận lại mọi thứ.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , tôi đưa ra quyết định lầm thứ cuộc đời mình - quyết định nhắm mắt và thứ. Đó là một lựa chọn đầy đau đớn, nhưng tôi làm như vậy vì những đứa của tôi, vì tình cảm dại khờ mà tôi không thể dứt bỏ, và cũng bởi vì mẹ tôi vừa gặp một nạn thông nghiêm trọng, khiến tôi mất đi nơi ẩn náu cuối cùng của mình.

Khi tôi tái hợp với Hoắc Kỳ Niên, tôi cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới mới, đầy hy vọng và ước mơ. Nhưng thực tế lại không như tôi đợi. Tôi chóng đứa thứ , và giống như trước đây, đứa này cũng bị đưa đi vừa cất tiếng khóc chào đời. Lần này, lý do được đưa ra là Hoắc Kỳ Niên cần không yên tĩnh để tập vào công việc, không thể chịu được tiếng ồn ào của trẻ .

Tôi cảm thấy bị bẻ gẫy phải chấp nhận thực tế này. Để có thể được nhìn thấy dù chỉ một lần, tôi phải cắn răng và cố gắng vượt nỗi đau của mình. Tôi bắt đầu ngày mới từ tờ mờ sáng, lầm lụi đi nhà chính để hầu hạ: trà, rót nước, đấm bóp lưng. Thậm chí, tôi còn phải quỳ rạp xuống rửa chân Hoắc lão nhân, chỉ bà ta rủ lòng thương hại và phép tôi nán lại bên cạnh các thêm một chút.

Nhưng những gì tôi làm chỉ nhận được sự phản bội trắng trợn của Hoắc Kỳ Niên, và sự chán ghét hằn sâu từ tận đáy lòng của chính đứa ruột của tôi. Tôi cảm thấy như mình đang bị đẩy vào một thế giới lạnh lùng và vô, nơi tình cảm và lòng thương hại không còn tồn tại.

Tôi không thể hiểu tại Hoắc Kỳ Niên lại làm như vậy. Anh ta có thể là một người khác, một người không còn tình cảm và lòng trắc ẩn. Nhưng lòng tôi, vẫn còn một hy vọng, một hy vọng rằng một ngày nào đó, mọi thứ sẽ đổi, và tôi sẽ được nhìn thấy của mình, được ôm ấp và yêu thương chúng như một người mẹ bình thường.

Tôi biết rằng đường phía trước sẽ đầy khó khăn và thử thách, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với chúng. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, tiếp tục hy vọng, và tiếp tục yêu thương, dù mọi thứ có khó khăn đến đâu. Bởi vì lòng tôi, vẫn còn một lửa tình cảm, một lửa mà tôi sẽ không giờ để nó tắt đi.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio