Hồng Trần Truyện

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , tôi phát hiện mình đứa thứ ba. Đó là một phần thưởng bất ngờ, một món quà từ trên xuống, và cũng là một cách để giữ chân Hoắc Kỳ Niên ở nhà. Hoắc lão nhân, người luôn khó tính và khó chiều, đã gật đầu đồng ý phép tôi giữ lại đứa bé và tự nuôi dưỡng. Đồng thời, dưới sự thiệp của đội ngũ y tế độc quyền nhà họ Hoắc, cơ thể tôi cũng bắt đầu có những chuyển biến tích cực, như một hy vọng cuộc sống u ám.

Tôi cảm thấy mừng rỡ và ngây thơ, nghĩ rằng cơn mưa trời lại sáng, và cuộc sống đắng này cuối cùng cũng đơm kết trái. Nhưng cuộc sống luôn có những bất ngờ, và tôi không thể ngờ rằng chính Hoắc Kỳ Niên sẽ là người gây ra nỗi đau tôi. Khi tôi đến tháng thứ tám, hắn ta đã đẩy tôi ngã lăn từ trên cầu xuống, đứng trên và nhìn tôi quằn quại vũng máu.

Tôi cảm thấy đau đớn và sợ hãi, nhưng cũng नह thể hiểu tại hắn ta lại làm như vậy. Và rồi, hắn ta buông lời tàn độc: "

Cô có biết cô ấy đã đau đớn, tuyệt vọng đến nhường nào không, cô ép cô ấy phải rời đi, hại chết đứa chưa kịp chào đời của cô ấy? Cô nợ Tô Ngọc Dung một mạng người, và đây chính là báo ứng đích đáng dành cô!"

Tôi cảm thấy như bị đấm đau vào , nhớ lại những gì đã xảy ra. Tôi không thể ngờ rằng hành động của mình sẽ gây ra hậu quả như vậy, và tôi cảm thấy tội lỗi và hối hận. Nhưng tại hắn ta lại làm như vậy? Tại hắn ta lại muốn tôi phải chịu đựng nỗi đau và sợ hãi như vậy?

Tôi nằm trên sàn, cảm thấy đau đớn và yếu ớt, nhưng cũng cảm thấy một sự quyết tâm và kiên cường. Tôi sẽ không để hắn ta thắng, tôi sẽ không để cuộc sống này đánh bại tôi. Tôi sẽ đứng dậy, và tôi sẽ tiếp tục cuộc sống, dù nó có khó khăn và đau đớn đến đâu.

Tôi nằm trên giường bệnh, cảm giác như đang chìm một giấc mơ tồi tệ. Khi tỉnh lại, tôi biết rằng tôi đã mất mãi mãi bé nhỏ bụng. Cơn đau và tuyệt vọng như đang nhấn chìm tôi, khiến tôi không thể thở được. Tôi nhớ lại những giây phút cuối cùng, tôi cố gắng giữ chặt đó, nhưng nó đã trượt khỏi tầm tôi như cát giữa ngón . Tôi gào khóc, tiếng khóc ấy như đang vỡ òa từ sâu lòng, làm tôi nghẹt thở.

Khi bác sĩ điều trị chính bước vào phòng, tôi có thể thấy được sự lo lắng và nghiêm túc trên của ông. Ông nói với tôi rằng mẹ tôi, biết về những gì tôi đã trải ở Hoắc , đã trở nên kích động và bệnh tình của bà đã đột ngột chuyển biến xấu. Bà cần phải tiến hành phẫu thuật gấp, và phí cuộc phẫu thuật đó là mươi vạn tệ - một số tiền mà tôi không thể tưởng tượng được.

Tôi cảm thấy như đang bị đánh gục, không thể đứng dậy được. Toàn bộ tài sản của nhà họ Hoắc, mà tôi từng nghĩ là của mình, đã trở thành một ảo giác. Những chiếc túi xách hàng hiệu, đống sức đắt tiền, tất cả đều không có giá trị gì so sánh với mạng sống của mẹ tôi. Tôi nhớ lại những lần Hoắc Kỳ Niên đã dùng tiền để chuộc tôi, nhưng giờ đây, tôi không còn có thể dựa dẫm vào hắn ta.

Tôi quyết định gọi điện Hoắc Kỳ Niên, dù biết rằng hắn ta có thể sẽ từ chối. Tôi không thể không thử, vì mạng sống của mẹ tôi đang trên dây tóc. Khi hắn ta trả lời, tôi đã khóc nức nở, cầu hắn ta giúp đỡ. Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì, bất cứ việc gì, chỉ để cứu mẹ tôi.

Đáp lại tiếng khóc của tôi, Hoắc Kỳ Niên chỉ cười khẩy một tiếng lạnh lẽo. Ông nói: "

Tống Ngưng, đừng có quá tự phụ. Cô nghĩ tôi sẽ cái lời nói dối vụng về, nực cười này của cô ? Để giành sự sủng ái với Ngọc Dung, cô đúng là nói ra được bất cứ điều gì."

Lời nói của hắn ta như một cái tát, làm tôi cảm thấy đau đớn và xấu hổ. Nhưng tôi không thể để cảm xúc của mình đi sự thật, tôi cần phải cứu mẹ tôi, dù phải trả giá bằng cái giá nào.

Tôi đứng đó, vẫn chặt điện thoại, không thể vào điều vừa xảy ra. Âm cuối cùng văng vẳng tôi là tiếng cười nhảm nhí, đắm của đôi tình nhân bừa bãi, không chút nghĩ đến cảm xúc của người khác. Đó cũng là tiếng cắt đứt sự sống của mẹ tôi, khiến tôi cảm thấy như bị đâm một nhát vào .

Tôi không thể tập vào việc gì khác ngoài nỗi đau và sự tức giận đang dâng trào lòng. Nhưng tôi bắt đầu lo liệu hậu sự mẹ, tôi tình cờ nhìn thấy một bản trên nhất của báo, khiến tôi cảm thấy như bị : "

Thiếu hào môn vừa hàng chục triệu tệ để cầu hôn người tình mới của mình, khiến nàng Lọ Lem xưa bị ruồng bỏ và trở thành một người phụ nữ bị bỏ rơi. Cô ta đã mất đi tất cả, từ tình yêu đến dự, và thậm chí còn phải gánh chịu trách nhiệm về mạng."

Tôi nhớ như in khoảnh khắc tôi nhận được mẹ tôi đã ra đi. Không có lời nói, không có lời buồn, chỉ có sự im lặng và trăm vạn tệ được chuyển thẳng vào tài khoản của tôi từ Hoắc Kỳ Niên. Phù như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ mà sống, cứ nhẹ nhàng mà . Tôi cảm thấy một sự trống rỗng lòng, như thể không còn gì có thể giữ tôi lại trên đời này.

Tôi nhìn vào số tiền trên màn hình, cảm giác như nó đang chế giễu tôi. Hai trăm vạn tệ, một món tiền lớn, nhưng đối với tôi, nó không có giá trị gì. Tôi nghĩ về những gì đã xảy ra, về cách Hoắc Kỳ Niên dùng tiền để muốn sự im lặng của tôi. Trong mắt hắn, dùng tiền để dọn dẹp một rắc rối là một việc dễ dàng, nhưng đối với tôi, nó là một sự xúc phạm.

Tôi nhớ lại những lần tôi đề nghị ly hôn, và cách Hoắc Kỳ Niên phản ứng. Lần đầu tiên, hắn nhìn tôi với sự miệt, như thể tôi không có khả năng rời xa hắn: "

Ly hôn ư? Em thật sự nỡ lòng rời xa ? Em thừa biết, rời khỏi , em chẳng còn cái gì cả!"

Tôi cảm thấy một sự đau đớn nhớ lại lời nói đó, nhưng tôi cũng biết rằng tôi đã làm đúng.

Lần thứ , hắn có chút bực dọc, mất kiên nhẫn: "

Thôi đủ rồi! Anh chỉ chơi đường bên ngoài, đâu có nghĩa là không cần đình nữa. Ngoan ngoãn đi, đừng giận dỗi vô cớ. Đợi xếp sẽ đưa em đi Tam Á du lịch."

Tôi nhớ lại sự giả dối lời nói của hắn, và cách hắn muốn giữ tôi lại bằng những lời hứa hẹn giả dối.

Tôi biết rằng tôi đã quyết định đúng, quyết định rời xa Hoắc Kỳ Niên và bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi cảm thấy một sự tự do, một sự nhẹ nhàng biết rằng tôi đã thoát khỏi sự kiểm soát của hắn. Tôi biết rằng đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng tôi cũng biết rằng tôi đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

Tôi nhớ như in giây phút đó, tôi lần thứ ba giận sôi người, xé nát tờ thỏa thuận ly hôn thành từng mảnh vụn nhỏ bé. Đó là một hành động vô nghĩa, nhưng dường như nó giúp tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Lần thứ tư, lần thứ năm... Mỗi lần tôi xé nát tờ giấy đó, tôi cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đang dần cạn kiệt.

Cuối cùng, tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi dùng thái độ lạnh lùng, ngạo để phán xét: "

Ngọc Dung nói không , việc em ra ngoài và trải sóng gió sẽ giúp em bình tĩnh lại. Khi em nếm đủ mùi khổ cực của cuộc đời, em sẽ hiểu được rằng đình họ Hoắc tốt đẹp đến mức nào."

Tôi nói những lời đó với một giọng điệu lạnh lùng, nhưng bên , tôi cảm thấy một sự bất an khó tả. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thực sự muốn em ra đi, chỉ là muốn giữ em lại vì dự đình? Tôi cảm thấy tâm trí mình đang hỗn loạn, và tôi không biết phải làm gì để giải quyết tình hình này.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio