Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , lúc đó tôi còn rằng việc ly hôn chỉ là một chiêu trò để Tống Ngưng hút sự chú ý của tôi. Những năm , cô ấy đã nhiều lần đòi ly hôn, nhưng mỗi lần đều kết thúc bằng việc chúng tôi vẫn ở bên . Cô ấy đã được bọc quá lâu, đến mức khả năng tự lập của cô ấy đã bị chột. Tôi cứ nghĩ rằng cô ấy không thể sống sót nếu rời khỏi đình tôi, không thể dứt tình với tôi, và càng không thể bỏ rơi những đứa thân yêu của chúng tôi.
Nhưng tôi đã lầm. Lần này, mọi thứ đã đổi. Dì Vương, người đã chăm sóc đình tôi nhiều năm, bước vào phòng với một nụ cười gượng gạo. Cô ấy nói với tôi bằng giọng xót xa: "
Không cần thiết, tiên . Phu nhân đã dặn dò rất kỹ trước đi. Cô ấy nói... không muốn gặp lại cả tiên và đứa nhỏ nữa."
Tôi cảm thấy như bị đấm thẳng vào bụng. Không muốn gặp? Làm có thể? Tống Ngưng dù có giận tôi đến mấy, làm cô ấy có thể nỡ lòng bỏ rơi đứa đáng thương của chúng tôi? Tôi không thể rằng cô ấy có thể làm điều ấy. Tôi cảm thấy một cơn giận dữ và thất vọng đang dâng trào lòng tôi, nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi và bất an về tương của đình tôi.
Tôi nhớ lại những lúc Tống Ngưng và tôi đã cãi, những lúc chúng tôi đã nói những lời đau đớn với . Nhưng tôi cũng nhớ lại những lúc chúng tôi đã vẻ, hạnh phúc bên . Tôi không thể rằng tất cả những điều ấy đã kết thúc. Tôi cảm thấy như đang mất đi một phần của bản thân mình, như đang mất đi một phần của đình tôi.
Tôi bước ra khỏi phòng, cảm thấy không khí nhà đã đổi. Tôi nhìn thấy đứa của chúng tôi đang chơi đùa, nhưng chúng tôi không còn là một đình nữa. Tôi cảm thấy một nỗi đau đớn và thương xót chúng tôi, đình tôi. Tôi không biết phải làm gì, nhưng tôi biết rằng tôi phải tìm cách để giải quyết vấn đề này, để cứu vãn đình tôi.
Tôi vẫn nhớ như ngày hôm , những kỷ niệm về Tống Ngưng đã đọng mãi tâm trí tôi. Khi tôi mới lên ba tuổi, tôi đã mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, các bác sĩ đã gần như bỏ cuộc, nói rằng tôi khó có thể khỏi. Nhưng Tống Ngưng, người mẹ của tôi, đã thức trắng suốt đêm, kiên trì bên cạnh giường bệnh của tôi, cầu nguyện tôi được khỏe lại. Cô quỳ xuống sàn lạnh, dập đầu xuống đất, nguyện dùng cả tuổi thọ của mình để đổi lấy sự bình an tôi. Cuối cùng, tôi đã sống sót, nhưng đôi chân của Tống Ngưng đã bị ảnh hưởng nặng nề.
Khi tôi nghĩ về những gì Tống Ngưng đã làm tôi, tôi cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc. Cô không chỉ là một người mẹ, mà còn là một người bạn, luôn ở bên cạnh tôi, sẻ mọi buồn. Nhưng điều gì đã xảy ra đó? Tại cô lại bỏ rơi tôi, không nhìn lại, không để lại một lời từ biệt?
Tôi nhớ lại những ngày tháng tôi được ra, Tống Ngưng đã phải trải những khó khăn, đau đớn để tôi. Cô đã yêu tôi đắm, dành tôi tất cả tình yêu và sự tâm. Vậy tại cô lại bỏ rơi tôi như vậy? Tôi cảm thấy không thể hiểu nổi, không thể chấp nhận nổi hiện thực tàn khốc này.
Người chủ mới của tôi đứng bên cạnh, chứng kiến tôi đang đau khổ, khóe môi của họ nhếch lên một nụ cười châm biếm sâu : "
Chắc hẳn là bạn đang nhớ nhầm, hoặc là bạn đang cố gắng tìm một lý do để bào chữa hành động của người mẹ bạn," họ nói với giọng nói lùng. "
Nhưng thực tế là, không có gì có thể bào chữa việc bỏ rơi cái. Đó là một hành động tàn nhẫn, không có lòng nhân từ."
Tôi không thể không thừa nhận rằng gương mặt của ta thật sự thuộc, và tôi đã nhớ ra rằng ta chính là cậu ấm nhà họ Hoắc, người luôn được nhắc đến những câu chuyện về sự giàu có và quyền lực.
Tôi tự hỏi, vào nửa đêm, mọi người đều đang ngủ , tại ta lại rời bỏ cô bạn gái đẹp của mình để đến đây? Liệu ta có ý định làm gì đó không tốt, chỉ đơn giản là muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghĩ?
Tôi nói với ta, một cách thẳng thắn, rằng tôi không trách vợ ta nếu cô ta quyết định bỏ đi người khác. Những hành động thiếu đức hạnh của ta, những việc làm mà không ai có thể chấp nhận được, đã khiến tôi cảm thấy thương người vợ của ta, người phải chịu đựng sự bất công và đau khổ vì những hành động của ta.
Tôi không thể không nghĩ về những gì sẽ xảy ra nếu ta tiếp tục trên đường này, liệu ta sẽ mất đi tất cả những thứ trọng cuộc sống, liệu ta sẽ tìm ra một cách để đổi và trở thành một người tốt hơn.
Tôi bước vào nhà chính, cố gắng không làm ồn ào nhưng vô tình đ.á.n.h thức đứa trẻ. Mãn Mãn, đứa bé nhỏ nhắn, bị vẻ mặt ác của tôi dọa đến mức khóc thét lên. Tiếng ồn ào đó cũng làm thức dậy Hoắc lão nhân, bà bước ra khỏi phòng ngủ với nét mặt nhăn nhúm, giọng nói đầy tức giận.
"
Thoạt tiên, tôi không hiểu tại bà lại giận dữ như vậy, nhưng đó tôi nhận ra rằng mọi thứ đều bắt nguồn từ việc tôi đã đối xử với Tống Ngưng như thế nào. Tôi đã tận hưởng mọi lợi ích mà cô ấy lại, nhưng lại bỏ mặc cô ấy vào những lúc cô ấy cần giúp đỡ nhất. Giờ đây, tôi mới nhận ra mức độ tàn nhẫn của những hành động đó và món nợ mà tôi nợ Tống Ngưng là không thể đo lường được.
Tôi cảm thấy nghẹn đắng cổ họng, không thể thốt lên lời nào để biện hành động của mình. Tôi biết rằng tôi đã làm và không có lời nói nào có thể đổi được điều đó. Tôi chỉ có thể cố gắng tìm cách để sửa chữa những lầm đó, nhưng tôi biết rằng sẽ không dễ dàng.
Tôi nhìn vào những đứa trẻ, chúng đang sợ hãi và không hiểu tại bố của chúng lại có vẻ mặt ác như vậy. Tôi cảm thấy đau đớn nghĩ về việc tôi đã làm chúng phải trải những khoảnh khắc khó khăn này. Tôi biết rằng tôi phải cố gắng làm tốt hơn, không chỉ chúng, mà còn Tống Ngưng, người đã luôn ở bên cạnh tôi nhưng lại không được trân trọng.
Tôi quyết định rằng tôi sẽ không tiếp tục lãng phí thời ở đây nữa. Tôi sẽ cố gắng tìm cách để sửa chữa những lầm và làm mọi thứ tốt đẹp hơn. Tôi sẽ bắt đầu bằng cách cố gắng hiểu và trân trọng những người tôi, đặc biệt là Tống Ngưng và những đứa trẻ. Tôi hy vọng rằng tôi có thể làm được điều đó và tìm lại được hạnh phúc đình của mình.
Tôi lại nhìn Hoắc lão nhân, bà vẫn đang nhìn tôi với nét mặt giận dữ. Tôi biết rằng tôi phải cố gắng giải thích và lỗi bà, nhưng tôi cũng biết rằng sẽ không dễ dàng. Tôi sẽ phải cố gắng tìm cách để làm bà hiểu và tưởng tôi một lần nữa.
"
Con lỗi, mẹ," tôi nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định. "
Con biết rằng đã làm và sẽ cố gắng sửa chữa những lầm đó. Con hy vọng rằng mẹ có thể tưởng và một cơ hội để làm tốt hơn."
Tôi đứng đó, cố gắng kiểm soát cơn giận dữ đang dâng trào tôi, nhưng không thể tránh khỏi việc la hét lên: "
Cái gì vậy? Tại lại như vậy?!"
\n\n
Mẹ tôi bước vào phòng, nhìn tôi với sự lo lắng và nói: "
Hoắc Kỳ Niên, ạ, nửa đêm nửa hôm lại làm ồn ào, sợ làm các em nhỏ giật mình đấy."
\n\n
Tôi cố gắng bình tĩnh lại, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc cảm thấy bực tức. Tôi nghĩ về tất cả những việc đã xảy ra ngày, và cảm thấy như thể mọi thứ đều đang chống lại tôi. Tôi tự hỏi, tại lại phải chịu đựng tất cả những điều này?\n\n
Mẹ tôi tiếp tục nói: "
Con cần phải học cách kiểm soát cơn giận của mình, Hoắc Kỳ Niên. Con không thể để cảm xúc của mình kiểm soát mãi được."
\n\n
Tôi biết mẹ tôi nói đúng, nhưng tôi vẫn cảm thấy khó khăn việc kiểm soát cơn giận của mình. Tôi nghĩ về tất cả những lần tôi đã mất kiểm soát, và cảm thấy như thể mình đang bị mắc kẹt một vòng luẩn quẩn không có lối thoát.\n\n
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh trăng đang chiếu xuống mặt đất. Tôi cảm thấy một chút bình yên, và bắt đầu nghĩ về những việc tôi cần phải làm để đổi bản thân. Tôi biết rằng tôi cần phải học cách kiểm soát cơn giận của mình, và trở thành một người tốt hơn.\n\n
Tôi lại nhìn mẹ tôi, và nói: "
Mẹ ạ, sẽ cố gắng, sẽ học cách kiểm soát cơn giận của mình."
Mẹ tôi nhìn tôi với sự tự hào, và nói: "
Con có thể làm được, Hoắc Kỳ Niên. Con chỉ cần vào bản thân."