Tôi ngồi im lặng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa rơi đều đặn tạo nên một bản nhạc u ám. Rồi, tôi buông một tiếng thở dài, tiếng thở dài đó như một lời nhắc nhở bản thân về sự thật đau đớn: "
Hoắc Kỳ Niên, có nhớ hôm là ngày gì không?"
Anh ta ngần ngặc, không biết phải trả lời như thế nào. Cái nhìn của ta giống như một người bị mất hết mọi thứ, không biết tìm kiếm lại những gì đã mất. Anh ta không nhớ, hoặc có thể nói, ta không giờ tâm. Hôm ... là ngày kỷ niệm một năm kể từ tôi mất đi đứa thứ ba, một bé nhỏ chưa từng có cơ hội để chào đời. Tôi nhớ như in, tôi đã đến tháng thứ tám, và bé của tôi đã khỏe mạnh, chỉ cần thêm một chút thời nữa là sẽ có thể mở mắt và bắt đầu cuộc sống. Nhưng số phận đã không phép, và tôi phải đối mặt với sự thật đau đớn đó.
Tôi cảm thấy một cơn đau nhức lòng, như nếu nó đang nhắc nhở tôi về sự mất mát không thể bù đắp. Tôi không biết phải làm gì, chỉ có thể im lặng và để những giọt mưa ngoài cửa sổ nói lên nỗi đau của tôi. Tôi nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra, về những gì đã mất, và về những gì còn lại. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể vượt được nỗi đau này, nó sẽ tiếp tục ám ảnh tôi mãi mãi.
Hoắc Kỳ Niên vẫn im lặng, không biết phải nói gì. Anh ta chỉ có thể nhìn tôi, với một cái nhìn đầy sự thương hại và đồng cảm. Nhưng tôi không cần sự thương hại, tôi chỉ cần sự thật, và sự thật là hôm là ngày giỗ của đứa thứ ba của chúng tôi. Một ngày để nhớ, để thương tiếc, và để hy vọng rằng một ngày nào đó, tôi sẽ có thể tìm thấy sự bình yên lòng.
Tôi nhớ như ngày hôm , tôi phải quỳ gối dưới chân Hoắc Kỳ Niên, khóc lóc và cầu ta thứ. Anh ta đã đóng một kẻ si tình đến mức điên rồ, dành tất cả tình yêu và lòng thành của mình Tô Ngọc Dung, và không ngớt sức dồn đẩy mẹ tôi vào chỗ tuyệt vọng. Nhưng bây giờ, chỉ với một lời nói nhẹ nhàng, ta đã có thể đuổi Tô Ngọc Dung đi mà không cần phải nghĩ ngợi gì nhiều. Hóa ra, tất cả những cảm xúc của ta, dù là yêu ghét, đều chỉ là sản phẩm của sự tùy hứng và ích kỷ của chính mình. Thật là một vở kịch bi thảm và nực cười!
Suốt những năm , tôi đã luôn tự hỏi tại Hoắc Kỳ Niên lại có thể tàn nhẫn và nhẫn tâm với tôi đến mức độ như vậy. Chúng tôi đã từng có một quá khứ rực rỡ, với những lời thề hẹn biển và tình yêu không điều kiện. Nhưng chính vì quá khứ đó, tôi đã không ngừng tự ti và trách cứ bản thân vì những lỗi lầm không tồn tại. Tôi đã chìm nỗi buồn và xót xa, luôn nghĩ rằng mình chưa đủ tốt. Nhưng gần đây, tôi đã bắt đầu nhìn thấy sự thật. Không có lỗi lầm nào ở đây cả, đơn giản chỉ vì bản chất của Hoắc Kỳ Niên là một kẻ giả tạo, nhược và ích kỷ đến mức không thể được. Anh ta không yêu tôi, không yêu Tô Ngọc Dung, và thậm chí không yêu bản thân mình. Anh ta chỉ thích đóng một vị cứu toàn năng, một vị Chúa tể phát tình thương một câu chuyện cổ tích do chính mình tạo ra, mà không cần tâm đến cảm xúc của người khác.
Khi tôi im lặng không đáp, Hoắc Kỳ Niên bước tới gần thêm vài bước, với một vẻ sốt ruột trên khuôn mặt của mình: "
Tại bạn không nói gì? Bạn không thể cứ im lặng như vậy mãi được. Tôi biết tôi đã , và tôi lỗi. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để sửa chữa những lầm của mình."
Anh ta nói, với một giọng nói nhẹ nhàng và ngọt ngào, như thể ta đang cố gắng thuyết phục tôi rằng ta thật lòng lỗi. Nhưng tôi biết rằng tất cả những lời nói của ta đều chỉ là một vở kịch, một cách để ta đạt được mục đích của mình. Anh ta không thật lòng lỗi, và ta cũng không tâm đến cảm xúc của tôi. Tôi chỉ cần nhìn vào đôi mắt của ta, với một vẻ ngạo và rẻ rúng, để biết rằng ta vẫn còn là một kẻ giả tạo, nhược và ích kỷ như trước đây.
Tống Ngưng, em vẫn còn nhớ như in cái cảm giác đau đớn và uổng mất đi người mẹ yêu quý của mình, và cũng biết rằng em không thể nào quên đi được nỗi đau đó. Em giận , không chỉ vì cái chết của mẹ em, mà còn vì đã không thể bảo vệ được đứa bé nhỏ mà chúng ta đã mất. Em biết không cố ý, nhưng tại lại không thể hiểu được nỗi đau của em?
\n\n Anh luôn nói rằng chuyện của mẹ em chỉ là một nạn ngoài ý muốn, nhưng em không thể nào chấp nhận được điều đó. Em cảm thấy như đang cố gắng giảm nhẹ trách nhiệm của mình, và đó là điều khiến em cảm thấy đau lòng hơn. Và nói rằng mất đứa này thì chúng ta có thể lại đứa khác, em cảm thấy như đang thường cuộc sống của đứa bé đó.
\n\n Em biết yêu em, và em cũng yêu , nhưng tại chúng ta lại không thể hiểu được ? Tại chúng ta lại cứ phải dày vò , ép đi đến bước đường này? Em cảm thấy như chúng ta đang mất đi , và em không biết làm thế nào để cứu vãn lại tình yêu của chúng ta. Em chỉ biết rằng em không thể nào sống mà không có , nhưng em cũng không thể nào sống với chúng ta không thể hiểu được .
Tôi vẫn nhớ như in giây phút tôi vỡ mộng với Hoắc Kỳ Niên, người đàn ông mà tôi từng là cả và lý tưởng. Thứ tình yêu của hắn, hóa ra lại là một thứ cảm xúc rẻ rúng và ghê tởm, chỉ chú trọng đến lợi ích cá nhân và thường mạng sống người. Hai mạng người quý giá nhất của tôi, mắt hắn, chỉ là những "chuyện nhỏ" không đáng nhắc đến.
Cơn buồn nôn trào ngược lên tận cổ họng, tôi cảm thấy tởm trước bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn. Kinh tởm cái cách hắn cố trơ trẽn khoác lên mình tấm áo của một kẻ si tình, lòng thực sự đầy rẫy ích kỷ và tư lợi.
Tôi nhớ lại những lời nói của người xưa: "
Phù như mộng, hà tất phải vội vàng?"
Cứ mà sống, cứ nhẹ nhàng mà . Nhưng đối với tôi, không có thời để , không có cơ hội để nhẹ nhàng.
Không chút do dự, tôi giáng thẳng một cú đấm tuyệt tình vào mặt Hoắc Kỳ Niên. Tôi dùng hết sức bình hét thẳng vào mặt hắn, nguyền rủa hắn vĩnh viễn đừng giờ vác mặt xuất hiện trước mắt tôi thêm một lần nào nữa!
Cú ra đột ngột của tôi khiến Mãn Mãn sợ hãi khóc ré lên. Viên Viên cũng hoảng loạn lùi lại bước, trừng mắt nhìn tôi bằng vẻ hãi tột độ. Nhưng đáy lòng tôi, tôi cảm thấy một sự tĩnh lặng lạ kỳ, như mặt hồ c.h.ế.t, chẳng mảy động.
Tôi đã không còn nghĩa vụ phải nơm nớp lo sợ, dè dặt vắt óc tìm cách làm hài lòng chúng như trước nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Kỳ Niên, từng chữ kiên quyết chọc thủng màng nhĩ hắn: "
Ta không còn cần phải sợ hãi dè dặt trước mặt ngươi nữa, Hoắc Kỳ Niên. Ta không còn cần phải tìm cách làm hài lòng ngươi, vì ngươi không xứng đáng."
Tôi vẫn nhớ như in giọng nói của mình nói những lời đó với Hoắc Kỳ Niên, ta vểnh lên như thể đang cố gắng nắm bắt từng câu chữ. \n\n "
Nhớ kỹ, Hoắc Kỳ Niên, từ về , tôi không muốn nhìn thấy bản mặt , và càng không giờ có khái niệm thứ ở cõi đời này!"
Những lời này như một lưỡi gươm sắc bén, cắt đứt mọi mối liên hệ giữa chúng tôi. \n\n Dù vậy, Hoắc Kỳ Niên vẫn không chịu từ bỏ, mặt dày của ta như một bức tường kiên cố, không thể bị động. Chúng tôi giằng co một thời dài, như người đang đấu một cuộc chiến không có hồi kết. Anh ta tiếp tục dùng tiền để , tặng đồ đắt tiền, và vắt óc nghĩ đủ mọi mánh khóe hòng chuộc lấy lòng tôi. \n\n Nhưng trái của tôi đã bị giày xéo nhiêu đau thương, có thể bị mấy món đồ vật chất rẻ rúng này động? Tôi cảm thấy một sự lạnh nhạt, một sự thờ ơ với tất cả những gì ta làm. Tôi người ném thẳng toàn bộ đồ đạc hắn gửi đến vào bãi rác, như thể đang vứt bỏ những thứ vô giá trị. \n\n Cho dù hắn có môi múa mép giải thích ra , dù đứa ruột có khóc lóc thảm thiết gào tên mẹ thế nào, trái tôi cũng chưa từng vì thế mà mềm nhũn ra dù chỉ là một khoảnh khắc. Tôi cảm thấy một sự cứng rắn, một sự kiên quyết lòng, như thể đang bảo vệ mình khỏi những tổn thương có thể xảy ra. \n\n Tôi nhớ lại những giây phút đau thương, những lần tôi bị ta lừa dối, những lần tôi bị ta bỏ rơi. Tất cả những điều đó đã tạo nên một bức tường bảo vệ lòng tôi, một bức tường không thể bị phá vỡ bởi những lời nói ngọt ngào những món quà đắt tiền. \n\n Tôi biết rằng, tôi sẽ không giờ có thể thứ Hoắc Kỳ Niên, không giờ có thể quên đi những gì ta đã làm. Nhưng tôi cũng biết rằng, tôi sẽ phải tiếp tục sống, phải tiếp tục đi tiếp, dù đường phía trước có khó khăn đến đâu.