Chu Dịch! Con xem con cưới cái loại vợ gì về! Một con cọp bất công! Cuỗm tiền rồi trốn!"
"
Nó chắc chắn có người tình rồi! Không thì dám làm vậy sao? Mau lôi nó về! Đòi tiền! Ly hôn ngay!"
Em chồng Chu Cường cũng vội vàng đồng tình, gõ vào nhóm: "
Anh ơi, anh phải quản lý chị dâu mới được, thế này quá tệ rồi! Nhà mình mới mua xe, đang cần tiền, mà chị lại tự một mình đi châu Âu tận hưởng! Chị không phải đã cuốn sạch tiền của anh rồi sao?"
Tôi nhìn những lời mắng nhiếc ấy, nụ cười trên môi ngày thêm sâu lạnh.
Chu Dịch gửi một câu vào nhóm, giọng vừa gấp vừa giận dữ, và mang một tính chất khó nói đến nỗi chính anh cũng khó nhận diện: "
Cô ấy không lấy tiền của tôi!"
Chắc là anh ta đã kiểm tra tất cả các tài khoản ngân hàng của mình và thấy không thiếu một đồng nào.
Nhưng câu bảo vệ ấy, trong mắt mẹ chồng và em trai, lại vẻ như anh đang che chắn cho tôi.
Nhóm chat lập tức càng náo loạn hơn.
Còn Chu Dịch — sau khi phát hiện tiền của mình vẫn còn đầy đủ — lại rơi vào một nỗi kinh hoàng còn tệ hơn cả mất tiền.
Anh ta hiểu tôi.
Tôi không phải kiểu phụ nữ đi vay mượn bạn bè số tiền khổng lồ để du lịch.
Gia đình ba mẹ tôi cũng không giàu có, càng không có khả năng cho tôi một khoản lớn như vậy.
Vậy thì, tiền ấy từ đâu mà có?
Điều ấy chứng minh — tôi sở hữu một nguồn tài chính mà anh ta, với tư cách là chồng, hoàn toàn không biết, cũng hoàn toàn kiểm soát không được.
Nhận thức ấy khiến anh ta lần đầu cảm thấy một nỗi sợ hãi và thất bại chưa hề trải qua.
Một người phụ nữ mà anh ta luôn tin rằng nằm gọn trong lòng bàn tay mình, bỗng dưng thoát ra khỏi mọi trói buộc, bay lên một tầm cao mà anh ta vĩnh viễn không đạt tới.
Trong căn nhà vắng vẻ, Chu Dịch bước đi bước lại, giống như chỉ kiến bị để trên chảo nóng.
Anh ta bắt đầu lục soát từng ngăn tủ, từng góc nhà, mong muốn tìm được chút dấu vết nào.
Đột nhiên, anh ta nhớ đến một điều.
Phòng làm việc của tôi.
Ngăn kéo có khóa — thứ mà anh ta chưa bao giờ mở được.
Anh ta từng hỏi tôi trong đó có gì, tôi chỉ trả lời sơ sài: "
Chỉ có những bản thiết kế cũ thôi, không quan trọng."
Nhớ lại bây giờ, vẻ mặt tôi khi đó… quá gượng ép.
Anh ta xông vào phòng làm việc, tìm đúng cái ngăn kéo kia.
Không có chìa khóa.
Chỉ do dự chưa ba giây, anh ta chạy vào phòng kho, lôi ra một cái búa.
Đầu búa kim loại dưới ánh đèn, lạnh lẽo đến rợn người.
Anh ta giơ búa lên, do dự rất lâu.
Cuối cùng, cảm giác hoảng loạn vì mất quyền kiểm soát đã chiến thắng phần lý trí tàn tạp còn lại của anh.
"
Bốp!"
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, khóa bị phá vỡ toàn bộ.
Bên trong ngăn kéo, không có sổ tiết kiệm hay tiền mặt như anh ta tưởng tượng.
Chỉ có một cuốn sổ bìa cứng dày, kích cỡ A4.
Trên bìa, là chữ viết thanh thoát quen thuộc của tôi: "
Sổ ghi chép hôn nhân — khởi đầu từ ngày X tháng X năm X."
05
Tay Chu Dịch rung nhẹ khi mở cuốn sổ.
Dưới ánh đèn, từng trang giấy trắng hiện ra với những dòng chữ dày đặc nhưng gọn gàng của tôi.
Trang đầu tiên, ghi khoản chi đầu tiên.
"
Tháng thứ hai khi kết hôn: Chu Dịch chuyển cho mẹ 3.000 tệ. Lý do: mẹ bị cảm lạnh, cần những thực phẩm bổ dưỡng."
Cạnh đó, là dòng chữ đỏ nhỏ:
【Ghi chú: Tôi gọi hỏi thì mẹ chỉ bị