Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chúa Tể Lục Giới

Gặp lại bạn cũ, khám phá hạnh phúc mới

1021 từ

"

Con đừng có áp lực, chỉ đơn thuần là gặp mặt nhau ôn lại chuyện cũ thôi," mẹ tôi đã nói. Tôi mỉm cười gật đầu, vì tôi cũng muốn gặp lại người bạn cũ của mình. Quá khứ đã để lại nhiều bóng tối, nhưng đã đến lúc phải bước ra khỏi đó.

Khi Ôn Cảnh Nhiên đến, tôi cảm thấy một chút ngạc nhiên. Cậu ấy đã thay đổi rất nhiều, nhưng vẫn giữ được sự hiểu biết sâu rộng và hài hước. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, và tôi cảm thấy như đang gặp lại một người bạn cũ. Chúng tôi kể lại những chuyện thú vị thời thiếu niên, khi hái trộm xoài trong trường, và những trải nghiệm khi về nước cống hiến cho sự nghiệp kỹ thuật quân sự.

Ôn Cảnh Nhiên rất biết cách dẫn dắt nhịp độ cuộc đối thoại, và tránh né các chủ đề về tình cảm. Cậu ấy chỉ khéo léo dẫn dắt cuộc trò chuyện theo hướng vui vẻ, không khí thoải mái và tự nhiên. Tôi cảm thấy rất thoải mái khi trò chuyện với cậu ấy, và đã lâu lắm rồi tôi mới được cười một cách sảng khoái như vậy.

Khi chúng tôi đang trò chuyện, Ôn Cảnh Nhiên biết tôi thích ăn xoài. Cậu ấy đã trồng sống được thật, còn trồng đầy cả một vườn quả. Tôi cảm thấy rất ngạc nhiên, vì xoài vốn dĩ rất đỏng đảnh, không dễ trồng. Nhưng Ôn Cảnh Nhiên đã làm được điều đó, và tôi cảm thấy rất về sự kiên nhẫn và tài năng của cậu ấy.

Trong lúc tôi đang ngắm nhìn vườn xoài của Ôn Cảnh Nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp và hạnh phúc. Quá khứ đã để lại nhiều bóng tối, nhưng gặp lại người bạn cũ của mình đã giúp tôi bước ra khỏi đó. Tôi cảm thấy rất biết ơn về cuộc gặp gỡ này, và hy vọng sẽ có nhiều cơ hội gặp lại Ôn Cảnh Nhiên trong tương lai.

Tôi đứng dưới bóng cây râm mát, những tia nắng mùa hè rực rỡ xuyên qua lá cây, tạo nên một khung cảnh yên bình. Tay tôi cầm kéo tỉa, chăm chú cắt tỉa những cành lá khô, cảm nhận được sự thư giãn khi làm việc này.

Mỗi khi mùa hè đến, tôi lại nhớ về những lần gặp lại Ôn Cảnh Nhiên, người bạn thân thiết của tôi. Anh ấy luôn mang đến một giỏ xoài tươi ngon, và chúng tôi sẽ cùng nhau tận hưởng những quả xoài ngọt ngào dưới bóng cây.

"

Thanh Hòa," tiếng gọi của Ôn Cảnh Nhiên vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng. Tôi nhìn lên, thấy anh ấy đang chỉ vào cây xoài sai trĩu quả nhất. "

Em xem này, đều đã chín rồi."

Tôi cảm thấy một sự phấn khích khi nhìn thấy những quả xoài chín mọng. Quả thật, mùa hè đã đến, và câu chuyện mới cũng nên bắt đầu rồi.

Nhớ lại ngày tôi trở về thành phố A, ga tàu nườm nượp người qua lại. Tôi vừa bước ra khỏi cổng soát vé đã nhìn thấy Lục Tranh đang đứng ở lối đón khách, tay ôm một bó hoa hồng trắng, ánh mắt dán chặt vào người tôi. Bảy năm không gặp, anh ta đã thay đổi nhiều, bộ âu phục nhăn nhúm, cà vạt đeo lỏng lẻo, hoàn toàn mất đi phong thái của một thủ trưởng quân khu ngày trước.

"

Thanh Hòa," anh ta sải bước tiến lên, giọng khàn đặc, "

Chào mừng em trở về."

Tôi cảm thấy một sự bất ngờ khi nhìn thấy anh ta, nhưng tôi không nhận hoa, chỉ lịch sự gật đầu: "

Anh có lòng rồi, người nhà đến đón tôi."

Cáựng lại giữa không trung, và phía sau bỗng vang lên giọng nữ chói tai: "

Cố Thanh Hòa, cô còn mặt mũi quay về đây sao?"

Thẩm Mạn Nhu ngồi xe lăn lao tới, tóc tai bù xù, lớp trang điểm lem luốc. Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta chợt trở nên nham hiểm: "

Bảy năm không gặp, vẫn cái bộ dạng giả vờ thanh cao đó!"

Lục Tranh bực bội đẩy chiếc xe lăn ra: "

Cô có thể đừng bám đuôi tôi nữa được không?"

Thẩm Mạn Nhu cười lên một cách cuồng loạn, nước mắt trào ra: "

Tôi bám đuôi anh? Năm đó là ai đôi không rời nửa bước? Bây giờ tôi tàn phế rồi là anh nhìn tôi không lọt mắt nữa phải không?"

Tôi cảm thấy một sự bấìn thấy cuộc tranh cãi giữa hai người, và tôi không biết phải làm gì để giải quyết tình huống này.

Khi tiếng cãi vã của chúng tôi dần lắng xuống, em bé trong xe đẩy bắt đầu quấy khóc, những cánh tay nhỏ bé giơ lên và gọi tên "

Bố" một cách yếu ớt. Ôn Cảnh Nhiên cúi xuống, nhẹ nhàng bế đứa trẻ lên và mỉm cười dịu dàng, ra hiệu cho tôi biết rằng bố mẹ đang đợi trên xe.

Tôi nhớ lại những ngày tháặp lại, chúng tôi đã giữ liên lạc đều đặn. Và rồi, vào một ngày Lễ tình nhân, Ôn Cảnh Nhiên đã quyết định tỏ tình với tôi. Cuối cùng, sau hai năm kết hôn, em bé của chúng tôi đã được sinh ra, và bây giờ đứa trẻ đã tròn một tuổi, với nụ cười và tiếng cười trong trẻo, giống như một thiên thần nhỏ bé.

Ánh mắt của Lục Tranh dừng lại trên bàn tay của Ôn Cảnh Nhiên, đang đặt lên vai tôi, và sau đó đột ngột chuyển sang khuôn mặt của em bé. Đồng tử củút mạnh mẽ, như thể đang cố gắng kiềm chế cảm xúc: "

Đây là... con của em?"

Giọng nói củẩy, như thể đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó.

Tôi nhẹ nhàng xoa mặt đứa trẻ, và trả lời: "

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển từ không khí ấm áp của những kỷ niệm tuổi thơ sang căng thẳng tâm lý của cuộc đối mặt, qua lời nói từng từ của Thẩm Mạn Nhu. Chi tiết về đứa trẻ gọi "bố" trở thành điểm ngoặt khi Lục Tranh nhận ra sự thật, phản ánh kỹ thuật kể chuyện tinh tế của tác giả về cách tiết lộ bí mật qua hành động thay vì lời thoại.

📖 Chương tiếp theo

Lục Tranh sẽ phải đối mặt với sự thật về quá khứ, và những lựa chọn giữa tình cảm và trách nhiệm sẽ định hình tương lai của tất cả mọi người.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram