Tôi đứng trước cửa nhà, nhìn vào không gian bên trong nơi từng là tổ ấm của tôi và Trần Hạo. Giờ đây, nó đã trở thành chiến trường của chúng tôi. Tôi nhớ lại mọi chuyện từ đầu, từ khi tôi biết Trần Hạo ngoại tình cho đến lúc tôi quyết định ly hôn.
Tôi bước vào nhà, nhìn thấy Trần Hạo ngồi trên sofa, vẻ mặt mệt mỏi. Tôi biết anh ta đã bị mẹ tôi gọi điện và nói chuyện. Tôi cũng biết mẹ tôi đang cố gắng hòa giải giữa tôi và Trần Hạo, nhưng tôi đã quyết định rồi.
"
Chu Uyển đâu?"
tôi hỏi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.
"
Anh bảo cô ấy về trước rồi,"
Trần Hạo trả lời, nhìn tôi với đôi mắt đầy cầu xin.
Tôi không nói gì, chỉ bước tiếp vào nhà. Tôi biết rằng cuộc chiến này sẽ rất khó khăn, nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tôi đi đến phòng ngủ, lấy điện thoại ra và mở một thư mục. Đó là tập hồ sơ mà tôi đã chuẩn bị để đối phó với Trần Hạo và Chu Uyển. Tôi đã có đủ bằng chứng về ngoại tình của Trần Hạo, về số tiền mà anh ta đã tiêển, và về việc anh ta đã đem tài sản chung của chúng tôi để tặng cho cô ta.
Tôi bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Trần Hạo vẫn ngồi trên sofa. Tôi biết anh ta đang cố gắng chờ đợi tôi, chờ đợi tôi thay đổi quyết định. Nhưng tôi đã quyết định rồi.
"
Trần Hạo," tôi nói, giọng voice bình tĩnh, "chúng ta cần nói chuyện."
"
Về gì?"
anh ta hỏi, nhìn tôi với đôi mắt đầy hy vọng.
"
Về ly hôn," tôi trả lời, nhìẳng vào mắt.
Trần Hạo sững người, nhìn tôi như thể tôi vừa nói một điều gì đó không thể tin được.
"
Em muốn ly hôn?"
anh ta hỏi, giọẩy.
"
Đúng," tôi trả lời, không có bất kỳ sự do dự nào.
Trần Hạo nhìn tôi, rồi nhìn xuống sàn nhà. Anh ta biết rằng cuộc chiến này đã bắt đầu, và anh ta sẽ phải đối mặt với hậu quả của những hành động của mình.
Tôi bước đến gần anh ta, nhìẳng vào mắt.
"
Trần Hạo," tôi nói, giọng voice bình tĩnh, "em đã chuẩn bị sẵn sàng. Em sẽ khôột cơ hội nào để thoát khỏi trách nhiệm của mình."
Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn xuống sàn nhà. Anh ta biết rằng cuộc chiến này sẽ rất khó khăn, nhưũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
"
Vậy em muốn gì?"
anh ta hỏi, giọẩy.
"
Tôi muốn ly hôn," tôi trả lời, không có bất kỳ sự do dự nào.
Trần Hạo nhìn tôi, rồi nhìn xuống sàn nhà. Anh ta biết rằng cuộc chiến này đã bắt đầu, và anh ta sẽ phải đối mặt với hậu quả của những hành động của mình.
Tôi bước ra khỏi nhà, bỏ lại Trần Hạo và Chu Uyển. Tôi biết rằng cuộc chiến này sẽ rất khó khăn, nhưng tôi đã quyết định rồi. Tôi sẽ không cho họ một cơ hội nào để thoát khỏi trách nhiệm của mình.