Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Dấu Ấn Công Việc

Thịnh Kiều Kiều bị gia tộc ruồng bỏ

645 từ

Tiếng khóc của cô ta vẫn còn văng vẳng bên tai tôi khi cảnh sát kéo cô ấy ra khỏi căn biệt thự sang trọng. Mùi nước hoa đắt tiền cô ta thường dùng giờ đây hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh và sự tuyệt vọng, tạo thành một thứ mùi chua lòm khó tả. Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch khép lại, cắt đứt tiếng gào thét cuối cùng. Cả căn phòng khách rộng lớn, với những bức tranh cổ và đồ nội thất tinh xảo, chợt chìm vào một sự tĩnh lặng nặng nề đến nghẹt thở. Tôi đứng đó, cảm nhận rõ sự mát lạnh của đá cẩm thạch dưới lòng bàn chân trần xuyên qua đôi tất lụa mỏng, một chi tiết nhỏ mà trước giờ tôi chưa từng để ý.

Ký ức về những giây phút hỗn loạn vừa rồi ùa về trong tôi. Tất cả bắt đầu từ sự thay đổi trên gương mặt Thịnh Kiều Kiều. Nó không chỉ tái đi mà còn như mất hết sinh khí, giống như một bức tượng sáp bị đặt quá gần lửa. Đôi mắt cô ta đảo nhanh, tìm kiếm sự cứu rỗi từ phía người đàn ông mà cô ta vẫn gọi là ba. Tôi thấy rõ ánh nhìn đó. Nó chứa đầy sự tính toán và hy vọng mong manh. Nhưng người đàn ông ấy, cha ruột của tôi, thậm chí không hề nghiêng đầu. Giọng nói của ông vang lên, khô khan và lạnh lẽo như tiếng búa gõ vào đinh: "Lời đã thốt ra, khó mà thu lại. Chính con đã hứa thì phải tự mình thực hiện. Gia tộc họ Thịnh chúng ta không nuôi dưỡng những kẻ thất tín."

Trong lòng tôi khi ấy dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Không hẳn là khoái trá, mà là một sự giải tỏa tê tái. Cuối cùng thì sự thật cũng được phơi bày. Tôi nhìn ánh mắt Thịnh Kiều Kiều dần tối sầm lại, như một ngọn đèn dầu cạn kiệt. Cô ta nhắm nghiền mắt lại, rồi mở ra, hai con ngươi đỏ ngầu như máu dán chặt vào tôi. Sự căm hận trong đó sâu thẳm, nhưng tôi biết, ẩn sâu hơn là nỗi khiếp sợ về một tương lai đang sụp đổ. Hành động quỳ xuống nền đá lạnh của cô ta có vẻ như tốn rất nhiều sức lực. Giọng nói nghẹn ngào, đầy uất ức: "Em… em xin lỗi chị… là em sai… xin chị tha thứ cho em."

Một nụ cười tự nhiên nở trên môi tôi. Nó không phải là vui sướng điên cuồng, mà là sự nhẹ nhõm của một người vừa trút bỏ được gánh nặng. "Chị đương nhiên sẽ tha thứ cho em."

Tôi chậm rãi nói, rồi như chợt nhớ ra điều gì, giọng trở nên nhẹ bẫng. "À, xin lỗi, tôi không nên gọi cô là em nữa. Bởi từ giây phút này, cô đã không còn là một phần của gia tộc họ Thịnh rồi."

Thịnh Kiều Kiều ngẩng phắt đầu lên, hai mắt trợn trừng, đầy vẻ không thể tin nổi. "Cô nói cái gì? Cô dựa vào đâu mà dám tuyên bố như vậy?!"

Giọng cô ta the thé, chói tai. Tôi không đáp lại, chỉ im lặng bấm nút trên chiếc điện thoại trong tay. Giọng nói của chính cô ta vang lên, rõ ràng và sắc nét: Chị nói đúng, nhà họ Thịnh không cần đứa con gái vừa ngu ngốc vừa độc ác.

"Chính cô đã nói câu đó."

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Nhà họ Thịnh không cần một người con gái vừa ngu dốt vừa tàn nhẫn, huống chi là một kẻ vì lợi ích cá nhân nhỏ mọn mà dám phá hỏng cả một hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ."

💡 Điểm nhấn chương này

Kỳ công của tác giả nằm ở cách xây dựng sự thống trị tâm lý qua những chi tiết nhỏ: mùi hương, nhiệt độ, tiếng nước khóc. Nhân vật chính không công kích bạo lực mà dùng bằng chứng âm thanh để phơi bày sự giả dối, tạo nên một cái kết đanh lạt mà hơn bao nhiêu lời xích mích.

📖 Chương tiếp theo

Gia tộc Thịnh chính thức cắt đứt quan hệ với Thịnh Kiều Kiều, nhưng liệu đó có phải bước đi cuối cùng trong trò chơi quyền lực này không?

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram