Hồng Trần Truyện

Một âm chói xé rách không khí tĩnh mịch của căn phòng. Đó là tiếng kéo sắc lạnh cứa vào từng thớ vải mềm mại, như cứa vào chính ta. Những đường mũi chỉ ta đã dồn hết tâm huyết, những ước giản dị về hạnh phúc của trưởng, tành từng nhát cắt thô bạo. Ta đứng sững sờ, mắt không rời khỏi đôi giày thêu văn phức tạp, giờ đã biến dạng thành mớ bòng không hơn không kém, nằm chỏng chơ trên nền gạch lạnh lẽo. Tẩu tẩu của ta, người nhân mới bước chân vào phủ, đang cầm cây kéo sáng loáng, ánh mắt sắc lạnh như băng giá

Nguyệt Nhi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, hơi thở trở nên khó nhọc. Nàng đứng chết lặng giữa sân, nơi nắng vàng ươm chảy tràn trên những phiến đá rêu, nhưng cơ thể nàng lại rẩy như đứng giữa trời đông giá rét. Tiếng "chậc chậc" đầy vẻ miệt của Bạch Sương vẫn còn văng vẳng bên , và lời lẽ sắc như của nàng ta như cứa vào từng thớ thịt.

Phía trước nàng, đôi giày thêu mà nàng dồn hết tâm huyết nằm trên bàn đá, từng sợi tuyến óng ánh dưới ánh mặt trời rực rỡ, cặp phượng trên mũi giày

Cảnh tượng trước mắt khiến trái nàng như rơi thẳng xuống vực sâu hút. Nàng khó nhọc ngước nhìn Triệu Ngọc, người trưởng mà nàng hằng kính trọng và yêu mến, lại đang nhìn nàng bằng một ánh mắt lạnh nhạt đến vậy ? Đôi mắt ấy, từng ấm áp và chở, giờ đây chỉ còn sự xa lạ và chút gì đó khó chịu, khiến nàng cảm thấy cả thế giới mình đang vụn vỡ.

Một nụ cười đắc thắng nở trên môi Bạch Sương. Nàng ta kiễng chân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gò má Triệu Ngọc, động tác ấy như một sự khẳng định quyền sở hữu. Ngay đó, một thị nữ đến một vật

Lại một bức họa nữa được đặt lên bàn trà phòng, cuộn giấy gấm cuộn tròn, thắt bằng sợi chỉ đỏ sẫm. Mùi mực tàu mới in phảng phất, nhưng cái cảm giác nặng nề, khó chịu thì cứ bám riết lấy ta như một lời nguyền. Đây đã là bức thứ tư tuần này rồi, và mỗi lần nhìn thấy chúng, những lời nói của Bạch Sương ba tuần trước lại vọng về.

Ta nhớ như in cái ngày nàng ta vừa đường hoàng bước chân vào phủ, nắm giữ quyền quản dưỡng phụ dưỡng mẫu. Ánh mắt nàng ta, dù vờ ngấn lệ, vẫn không giấu được tính sắc lạnh. Giọng nàng ta nhỏ nhẹ, êm , như rót mật vào ta, nhưng mỗi từ ngữ lại một lưỡi vô hình.

"

Dù trên nghĩa, muội vẫn là dưỡng nữ của Thượng thư phủ. Nếu giờ tỷ vừa đặt chân vào cửa đã đuổi muội đi, thiên hạ sẽ nói gì đây?"

Nàng ta khẽ thở dài, rồi nhếch môi, "

Còn ba tháng nữa muội sẽ cập kê, ta nhất định sẽ sắp xếp muội một mối hôn sự... thật tốt."

Từng chữ cuối cùng, nàng ta cố ý nhấn mạnh, hằn học đến mức ta có thể thấy tiếng nghiến răng két lòng nàng. Cái "thật tốt" của nàng ta, ta biết rõ, chính là địa ngục trần . Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc về lòng dạ hiểm độc của người chị nuôi này.

Dưỡng phụ dưỡng mẫu đã rời thành từ hơn mươi ngày trước, một chuyến công cán đột xuất kéo dài ba tháng. Họ đã hứa sẽ trở về vào đúng ngày ta làm lễ trưởng thành, những món quà đặc biệt. Nhưng chỉ vài ngày Bạch Sương tiếp quản quyền điều hành phủ, mọi thứ đã đổi. Y phục hàng ngày của ta bỗng trở nên thô ráp hơn, món ăn trên bàn giảm bớt hương vị và số lượng, thậm chí cả những cây nến

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio