# Viết lại độc lập
Cơ thể anh siết chặt, đến mức mạch máu trên cổ tay cô bắt đầu căng ra. Tô Đường Đường cảm thấy máu chảy chậm lại, những ngón tay của anh như những dây sắt quấn quanh cổ tay mình.
Cô nhíu mày, cố gắng giãy giụa, "
Anh thả tay đi, lạnh lắm!"
Sở Lâm vẫn im lặng, bộ mặt bị mây mù bao phủ, giọng nói thấp thoáng nhưng đầy uy lực, "
Hãy yên tĩnh một lát!"
Lộ Chi Ninh vội vàng chạy tới, cô nắn nót từng chữ, cố gắng làm dịu bầu không khí nặng nề, "
A Lâm, đừng tức giận nữa. Chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện như những người bình thường."
Tất cả đều xảột khoảnh khắc. Một bóng người từ đâu chạy tới, tay cầm một thùng sơn lớn, cơ thể anh ta vẫn còn chạm chạm từ cơn giận dữ, "
Lộ Chi Ninh! Bà yêu quái này! Còn dám mặt dày!"
Anh ta không chần chừ gì, nâng thùng sơn cao lên rồi giảo nó thẳng về phía cô gái. Dòng sơn đỏ tươi bắt đầu bay ra, dâng dào và vô cùng ghê gớm.
Ba người đứng trong bán kính một mét với nhau. Lượng sơn quá nhiều, những phản xạ bình thường của con người không đủ để tránh né.
Trong giây phút khủng hoảng, Sở Lâm lập tức buông tay Tô Đường Đường, kéo Lộ Chi Ninh thụp vào vòng tay mình, sau đó xoay người như một khiêu vũ công, thân hình anh trở thành bức tường bảo vệ duy nhất cho cô gái.
Cùng lúc ấy, bản năng sinh tồn thôi thúc Tô Đường Đường nâng tay lên che mặt, cô cũng quay người lại, cố gắng tự bảo vệ mình.
Dòng sơn đỏ tạo ra một vụ nổ nhỏ khi va chạm với da thịt và quần áo. Sơn bắm vào lưng Sở Lâm, nhỏ xuống tóc anh, phun lên người Tô Đường Đường khiến cô cảm thấy như bị xát lên da nóng.
"
Aaahhh!"
"
Aaahhh!"
"
Aaahhh!"
Ba tiếng thét của ba người xuyên qua không khí cùng một lúc, mỗi tiếng đều chứa đầy sợ hãi và bức xúc.
Sở Lâm vô cùng tức giận, anh gọi tên một trong những vệ sĩ của mình rồi ra lệnh, "
Khống chế hắn! Ngay bây giờ!"
Tô Đường Đường trong chốc lát nhớ ra, người đàn ông đang cầm thùng sơn này là kẻ cô từng gặp ở bãi xe ngày hôm trước, lúc đó anh ta đã có vẻ đầy tính hung dữ.
Lúc này, người đàn ông ném thùng sơn xuống đất, nó văng ra những giọt mưu sát. Anh ta rút ra mộó lưỡi sắc lẻm dành riêng để xương thịt, sau đó nhất quyết đâm vào phía Lộ Chi Ninh, quyết tâm rõ ràng trong từng cử động.
"
Đây là cái giá phải trả cho những nữ quái như cô!"
Sở Lâm từng học qua một số kỹ năng võ học cơ bản để tự vệ. Anh nhanh chóng đẩy Lộ Chi Ninh, cô gái lùi lại phía sau, mặt trắng bệch từ cơn sốc. Anh nâng chân lên, một cú đá mạnh mẽ, năng lượng tập trung vào bàn chân.
Nhưng quỹ đạo của cú đá kéo dài, và nó hướng thẳng về phía Tô Đường Đường!
Người đàn ông trung niên bị cú đá trúng vào ngực, cơ thể anh lao về phía Tô Đường Đường như một tảng đá từ sườn núi. Lưỡi dao lọc xương vẫn cầ, giờ nó hướng thẳng vào thân hình cô gái.
Cô gái lao về phía sau, nhưng đôi chân run rẩy, không kịp điều chỉnh thăng bằng. Bậc đá ở phía sau bóp chặt gót giày của cô, một lực đẩy vô hình từ phía trước đẩy cô ngã trở lại. Cô người ngã ngửa trên những bậc thang, từng va chạm gây những cơn đau xé nhức đầu.
Người đàn ông tuổi trung niên cũng xúc tác theo đó, lao về phía cô với bàn tay buông lỏng, có dáng dấp của kẻ quyết tâm. Nếu bàn tay đó chạm vào cô — nếu cô bị áp lực toàn bộ của thân thể này — thì chỉ có một kết quả: thương tích nặng, hoặc còn gì tệ hơn.
"
Đường Đường!"
Sở Lâm phát ra tiếng kêu vang vang, giọng gầu gào từ tận đáy ngực, con mắt cô dạt dào những thứ mà cô không thể kiểm soát được. Nhưng khoảng cách ấy — ba mét, bốn mét — nó dài vô hạn. Cô chạy, nhưng tính toán của không gian không cho phép cô tới kịp.
Rồi, bất ngờ, một chậu đất nung bở hơi bề mặt, những cánh hoa xáên chiều cao, lao xuống từ ban công tầng trên. Không có tiếng báo hiệu nào. Không có lời cảnh báo nào. Chỉ là cơn lao xuống của trọng lực và thế may mắn, hay có lẽ nó chẳng phải may mắn.
Chậu hoa đó cấu vào đỉnh đầu người đàn ông. Âm thanh lộn xộn của đất và gốm vỡ vụn lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Người đàn ông phẫn nộ hoảng hốt, một nhịp thở sâu không kịp, bước chân củựng lại như bị bỏ ngoài.
Những vệ sĩ của cô gái từ ban công ấy — hay cô ấy? — đã dồn sẵn năng lượng. Họ xông xuống từng bước thang, lao tới, quật hắn gục xuống với một động tác rõ ràng là do luyện tập, khống chế hắn bằỉ trong một giây.
Tô Đường Đường nằm trên các bậc thang, toàn bộ cơ thể cô chảy nước mắt, không phải từ sợ hãi mà từ cơn đau bao trùm toàn thân như những sợi dây thép rát. Không bớt. Xương tủy tê hơi, như bị điện giật. Cô không thể nhanh chóng quay người, không thể chắc chắn có bất kỳ bộ phận nào vẫn còn nguyên vẹn.
Sở Lâm đã chạy xuống, bế cô lên với hai tay, điều duy nhất trong tâm trí cô là cần đưa cô ra khỏi nơi này, cần khiến cô an toàn, cần làm gì đó, bất cứ điều gì.
"
Em không sao chứ?"
Câu hỏi ấy phát ra từ quá sâu trong cõi lòng, giọng run run, lấy đi một phần sức sống của cô.
Tô Đường Đường khóc, không phải khóc vì sợ hãi nữa, mà khóc vì đau, một loại đau mà không có từ ngữ nào có thể diễn tả. "
Đau lắm, sao cô cứ hỏi… tất cả đều đau."
"
Đừng nói chuyện."
Sở Lâm vừa an ủi vừa hành động, cô sắp sửa mang cô đi ngay. "
Chúng ta sẽ tìm thầy thuốc, sẽ không bao lâu đâu."
Nhưng tiếng kêu gào từ phía sau cắt ngang khoảnh khắc ấy, sắc cảm tơi bời của người đàn ông bị khống chế, nhôn nhác, chứa đầy tuyệvọng. "
Tô Đường Đường! Cô không được rời đi! Cô chưa trả tiền cho tôi! Cô hứa với tôi rồi, cô nói cô sẽ bảo đảm, bảo đảm là tôi sẽ không có rắc rối gì! Cô đã nói những lời đó!"
Sở Lâm đứng lại. Cơ thể cô cứng lại như bị đổ bê tông, mỗi cơ bắp lạnh như lạnh từ dòng sông núi. Bóng mặt cô thay đổi — từ những mảng tối có vẻ xen lẫn với những mảng sáng, đó là khoảnh khắc khi những câu hỏi bắt đầu sinh ra, những âm mưu bắt đầu bộc lộ.
Lộ Chi Ninh bước ra từ đám người xung quanh, cô nàng hiện ra với nét mặt tia sáng còn hơn nắng chiều — chất nghi ngờ, chất không tin.
"
Anh nói gì vậy?"
Giọng cô lạnh, và cứng, như đá.
Người đàn ông tuổi trung niên, bây giờ bị khống chế, nhận thức ra rằng anh ta đã nói ra điều gì, cố gắng chối cãi, nhưng từng từ lại ứa ra từ miệư từng giọt máu. "
Đừng bắt… đừng đánh tôi nữa, tôi nói hết! Là cô Tô Đường Đường hứa cho tôi một triệu đồng, bảo tôi… bảo tôi dạy dỗ cô kia — cô Lộ Chi Ninh — vì cô nói cô ấy là cô hồ li đã cướp đi bạn trai của cô. Cô Tô nói đảm bảo tôi sẽ không bị phát hiện, đảm bảo không ai có thể chứng minh được là tôi, nên… nên tôi mới đồng ý!"
Mặt nước của đám đông bất ngờ hồi hộp. Những chiếc điện thoại được giơ cao hơn, những lời thoạạo thành sự rầm rĩ, chuyện vừa trở thành một cơn tố tát bất ngờ, quá lớn để kiểm soát, quá rộng để làm im lặng.
"
Ầm!"
Sự phản ứng không phải từ mộười, mà từ cả một đám đông. Lời tin tứỏa nhanh chóng, như một ngọn lửa chạy qua rơm rạ khô.
Hai cô gái. Một người đàn ông. Ghen tuông mù quáng. Tiền bạc. Bạo lực. Tất cả những điều mà con người thích theo dõi nhất, những điều nhất định sẽ lan ra ngoài những bức tường, sẽ lên những trang mạng, sẽ có hàng vạn bình luận, sẽ thành cuộc tranh cãi của những người lạ.
Cánh tay Sở Lâm từ từ buông xuống, chiếc mắt lạnh lẽo nhìn sâu vào Tô Đường Đường. Trong đó không phải là sự bối rốắng, mà là một thứ gì đó nặng hơn — sự thất vọng dữ dội, như thể cô vừa làm vỡ vật gì đó quý giá mà anh đã cất giữ.
Tô Đường Đường cảm nhận được sự rút lui đó từ từng cơ bắp của anh. Cô buộc bản thân đứng vững trên những chiếc chân run rẩy, nhưng tim cô lại đang chìm sâu vào một vực nước lạnh giá — anh không tin cô. Sự nhận ra đó đau hơn bất cứ vết thương nào trên cơ thể cô.
Tô Đường Đường nhìn vào mắt Sở Lâm, giọng nói khẽ yếu ớt: "
Tôi không làm điều gì như vậy."
Lộ Chi Ninh bước vào, gật đầu chân thành với dáng vẻ kiên định: "
Tiểu thư Tô, tôi tin rằng cô không phải là loại người để làm chuyện này."
Nhưng anh lạười đàn ông trung niên, hỏi gọn lẽo: "
Anh có chứng cứ cụ thể không? Tôi không thể chấp nhận một cáo buộc mơ hồ như thế."
Người đàn ông trung niên miệng khẽ cau mày: "
Chúng tôi đã giao dịch tại bãi đỗ xe này. Chắc chắn hệ thống camera đã ghi lại tất cả."
Một sự hiểu biết hoàn toàn ập đến Tô Đường Đường như một tảng băng. Cô bị ai đó sắp đặt một bẫy tinh vi, và bây giờ cô đang mắc kẹt trong đó, không có lối thoát.
Tiếng gió lạnh của xe cảnh sát vang lên trên khu vực bãi đỗ xe. Có người dân tốt bụng báo cảnh sát — hay đó là một phần của kế hoạch tinh tế nào đó? Tô Đường Đường ngồần tra, mắt liếc qua cửa sổ hướng lên tòa nhà Mị Sắc. Ở cửa sổ của tầng sáu, có một bóng hình lạc lõng — một người đàn ông đứng yên lặng ở đó, toàn thân chìm trong bóng tối.
Chính là anh — người đàn ông lai mà cô đã thấy ở đó, người anh xưa cho rằng đã cứu cô khi ném chậu hoa xuống?
Đến đồn cảnh sát, tất cả trở nên phức tạp hơn. Tô Đường Đường và người đàn ông trung niên ngồi ở hai phòng khác nhau, mỗi người một câu chuyện. Vụ việc xảy ra bêị Sắc được coi là nằm ngoài vạn vẽ của cuộc điều tra chính, nên không ai hỏi chi tiết gì cả.
Một cảnh sát viên được phân công đi xem lại bản ghi hình từ camera giám sát tại bãi đỗ xe. Tô Đường Đường ngồi im lặng, tay nắm chặt vào tùa áo. Sở Lâm và Lộ Chi Ninh ngồi đối diện, và Sở Lâm — anh không một lần nhìn cô ngoài cách để mắt lạnh lẽo nhìn vào một điểm nào đó phía sau cô. Thái độ của anh rõ ràng hơn bất cứ lời nói gì.
Tô Đường Đường không chịu nổi được nhìn thấy sự thất vọng đó thêm một giây nữa. Cô đứng dậy, bước đi và nấp trong phòng vệ sinh.
Dưới ánh sáng tương đối, cô thấy những vết trầy xước ở khuỷu tay và lòng bàn tay — từ lúc cô rơi trên những bậăng. Khi cô rửa sạch chúng dưới nước, cơn đau tức thời xâm chiếm từng thần kinh, làm những ngón tay của cô run rẩy không kiểm soát được.
Cô nhìn lên gương. Tóc cô rối bời, những sợi tóc dính vào cỏ và những mảnh sơn đỏ. Cái áo thun trắng yêu quý — màu trắng thanh sạch giờ đã nhuốm đỏ từ cổ xuống. Cô trông giống như một con người vừa sống sót từ một thảm họa, chứ không phải là một cô gái bị cáo buộc vô căn cứ.
Trong gương, đôi mắt cô đỏ bừng và côi cút. Cô đã mất gì trong vòng vài tiếng đồng hồ — không chỉ là sự tin tưởng từ người anh yêu, mà còn cả ảnh tự tôn của cô với bản thân.
Nước chảũng không thể rửa sạch bụi bẩn ấy. Bộ dạng cô hiện lúc này—lộn xộn,—chỉ có thể để nguyên như vậy mà thôi.
Lộ Chi Ninh đẩy mở từng cánh cửa phòng vệ sinh, khẩn trương kiểó ai ẩn nấp bên trong không, rồi mới bước tới vòi nước để rửạch.
Cô ta được Sở Lâm bảo vệ kỹ lưỡng—chỉ có đôi giày cao gót bị sơn dính vài hạt, không bị thương tích nào đáng kể. Nhìn thấy Tô Đường Đường trong gương phản chiếu, cô ta tự khúc khích, góc môi nâng lên vẻ thỏa mãn.
"
Trông cô như một con quỷ bị đuổi khắp nơi ấy! Thật là kinh tởm. May cho tôi có Sở Lâm che chắn, cô có thể sống hay chết tôi cũng chẳng quan tâm. Ba năm sống chung một nhà, anh ấy vẫn không tin cô, chẳng phải là đâu! Cô cảm thấy thế nào? Thoải mái chứ?"
Tô Đường Đường qua gương mà nhìn cô ta, môi không hé một tiếng.
Lộ Chi Ninh cười nhạo nhẽo, giọng tức tưởi: "
Thôi nào, cô em, cô thực sự ngu ngốc lắm. Cô tưởng tôi làm tất cả chuyện này vì Sở Lâm sao?"
Tô Đường Đường quay người lại, ánh mắt sắc bén: "
Nếu không phải vì anh ấy, thì còn vì cái gì nữa?"
Lộ Chi Ninh rút ra một thỏi son từ trong chiếc ví hiệu lên tới hơn hai trăm nghìn tệ, xoay xoay nó trong tay như thể cái ví đó là bằng chứng của thế giới: "
Tôi dùng một cô gái vô danh như cô để gây sự chú ý, để tạo những cuộc tranh cãi—đó đã là cách tôi coi trọng cô rồi. Mà cô còn đi tố cáo nữa! Sở Lâm đã cho cô hai mươi triệu rồi, cô sao lại không rút đơn kiện?"
Tô Đường Đường trả lời bằng giọng phẳng lặng: "
Sở Lâm ghét những phụ nữ có tâm tính phức tạp, những việc cô đang làm—nếu anh ấy biết—hắn sẽ cảm thấy ghê tởm với cô."
Lộ Chi Ninh bỗng phát ra tiếng cười—một tiếng cười tràn đầy tự tin và sự khinh miệt, như thể vừa nghe được một bài hài hước nhất trên đời: "
Cô thật là ngốc như chó poodle—đúng là Sở Lâm nói về cô! Cô không hiểu sâêu trong lòng một đàn ông, người yêu đầu tiên sao? Mười mấy năm xưa tôi bỏ anh ấy ra nước ngoài để phát triển sự nghiệp, sáu bảy năm chẳng có tí liên lạc nào—rồi sao? Miễn là tôi muốn, chỉ cần tôi nhoẻn một cái ngón tay, anh ấy sẽ quỳ theo tôi, quẩy mũi như một chú chó Golden ngoan ngoãn."
Trong trái tim Tô Đường Đường, một làn bình luận lạnh lùng hiện lên—một cười nhẩm mà khôấy.
Sở Lâm cho rằng cô là chó poodle.
Vậy cô nghĩ thế nào về chính bản thân mình?
Lộ Chi Ninh xác định rằng tôi chính là Golden.
Liệu đây có phải là báo ứng của số phận không? Tôi tự hỏi trong đầu.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, không chút ấm áp, "
Biết rõ điều này rồi thì hãy rút đơn ngay lập tức."
Tôi cười nhẹ, cố gắng giữ bình tĩnh dù tim đập loạn xạ, "
Còn nếu tôi từ chối thì sao?"
Anh ta lôi điện thoại ra khỏi túi, các ngón tay lướt qua màn hình với những cử chỉ quen thuộc, rồi đưa máy đến trước mặt tôi, "
Hãy xem cái này là gì đi."
Tôi hướng mắt về phía màn hình sáng, và cả thế giới như quay cuồng. Những tiếng gió trong tai tôi trở nên rất lớn.
Đó là video ghi lại những gì xảy ra ở phòng số tám mươi tám. Video được cắt ghép với kỹ thuật chuyên nghiệp, từng khung hình đều được tính toán kỹ lưỡng.
Trong video, Uli áp cơ thể anh xuống người tôi, tay anh gỡ bỏ quần áo của tôi một cách đã biết. Lưàn toàn vào ống kính, che phủ một phần, nhưng bộ mặt tôi - gò má ửng hồng từ cơn sốt, đôi mắt ướt sũng như những hạt sương, biểu cảm của một người đang bị thôi thúa - mọi chi tiết đều được quay với độ rõ nét khủng khiếp.
Âm nhạc từ loa lớn trong phòng che phủ hết mọi tiếng động, làm cho đoạn video trở nên câm lặng duy chỉ có những chuyển động. Nhìn vào đó, bất kỳ ai cũng sẽ hiểu rằng đó là sự đồng ý tự nguyện, là một kịch bản được dàn dựng hoàn hảo.
Tôi giật lấy điện thoại một cách phản xạ, nhưng Lộ ẹn rút tay lại trước khi ngón tay tôi chạm tới. Cơn giận nổi lên trong người tôi như một cơn lửa bừng bừng, làm cơ thể tôi run rẩy không kiểm soát được. Tôi dựa vào bồn rửa tay gần đó, cảm thấy sức mạnh rời khỏi tứ chi, chỉ còn nại và hận thù trong con mắt tôi.
Anh ta chậm rãi cười, nụ cười ấy độc ác và tính toán, "
Giật lấy điện thoại cũng chỉ là công cốc vô bổ, tôi đã sao lưu nó ở nhiều chỗ, những bản sao khác nhau của những lần khác."
Tôi kiềm nén sự rung động của giọng nói, từng từ nói ra lạnh lẽo như băng tuyết, "
Nếu cô thật sự có tài năng, thì hãy đăng cả đoạn video đầy đủ lên cáước ngoài. Khi tôi rời khỏi phòng đó, tôi đã xịt một chai thuốc kích dục toàn bộ lên người Uli. Chắc chắải có một đêm địa ngục. Sau đó cô bước vào phòng số tám mươi tám, vậy cô cũng đã nếm trải hương vị của tất cả những gì anh ta có sẵn rồi phải không?"
Gương mặt Lộ Chi Ninh tối sầm xuống, màu mặt thay đổi từng chút một cho tới khi trở nên tối đen như cơn bão sắp ập đến.
Tôi buộc phải đối mặt với hình ảnh của chính mình trong gương nhà vệ sinh — những vết tím bầm nổi loạn dưới khăn lụa mỏng manh, như những chứng chứng của sự cuồng dại đêm hôm trước. Kỷ niệm về cách Uli đối xử với tôi khiến cơ thể tôi co rúm lại, những cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi nghiến chặt hàm răng, giọng nói tôi vang lên với sự bốc đồng: "
Cô ta đắc ý điều gì? Video này ở trong tay tôi, tôi muốn chia sẻ phần nào với mọi người thì đó là quyền của tôi!"
Tô Đường Đường bước vào, ánh mắt cô theo dõi những dấu vết đỏ tím lòng ra từ dưới mép khăn lụa, không nói gì nhưng cách nhìn của cô nói lên tất cả — sự toan tính, sự tỉnh táo. "
Nhìn kìa," cô nói với giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, "tối qua mục đích rõ ràng đến mức nào, ngay cả tấm khăn mềm mại cũng chẳng đủ che phủ được."
Tôi vội chỉnh lại khăn trước gương, cố gắng giấu những bằng chứng lộ liễu của chính mình. "
Đây là do A Lâm để lại," tôi nói, và một phần nào đó những lời này chứa đựng niềối, một cách cô đơn để khẳng định quyền sở hữu của mình.
"
Cô và Sở Lâm tin là được,"
Tô Đường Đường trả lời với giọng lạnh lẽo, không chứa một chút sắc thái cảm xúc. Sau đó cô bước ra khỏi không gian chật hẹp này, để lại tôi một mình với những suy nghĩ rối loạn.
Ở ngoài, tôi bắt gặp những ánh mắt của các cảnh sát — chúng phức tạp, khó hiểu, như thể họ đang cân nhắc những điều chưa nói ra được bằng lời. Nỗi lo âu bắt đầu sinh sôi trong lồng ngực tôi, nhưng tôi cố gắng dập tắt nó.
Sở Lâm đang đứng ở góc phòng, mặt mũi lạnh tanh, vừa giơ điện thoại lên tai. "
Liên hệ ngay vớản lý," giọng anh cứng như nước đá, "bảo họ gỡ hết video xuống, tất cả mọi thứ."
Tô Đường Đường lấy điện thoại ra, bàn tay cô lẩm thẩm di chuyển qua màn hình sáng. Nhưng khi cô mở trình duyệt, cả hai chúng tôi đều biết rằng — mọi thứ đã muộn rồi.
Hot search thứ nhất và thứ hai đều liên quan đến sự kiện này:
Siêu sao điện ảnh Lộ Chi Ninh bị tấn công bằng sơn, chỉ định hung thủ là nữ diễn viên Tô Đường Đường!
Lộ Chi Ninh và Sở Lâm qua đêm tại quán bar, bạn gái Sở Lâm tố cáo bị thiệt hại do tình địch thuê người!
Dưới mỗi tiêu đề là vô số video từ nhiều góc độ khác nhau — vì hiện trường quá đông đúc, không ai có thể tránh được ánh ống kính. Mỗi bài đăng lại nhận hàng ngàn, hàng chục ngàn bình luận, những lời lẽ độc ác như lửa thiêu đốt từng ký tự trên màn hình.
Những người hâm mộ của Lộ Chi Ninh dường như muốn phun nước bọt qua màn hình điện thoại: "
Đi chết đi, cô ta chả xứng đáng sống!"
"
Nhốt vào chuồng chó!"
"
Nên đâm thủng cái bụng tham lam ấy!"
Những lời lẽ không thể chối cãi, không thể tha thứ. Tôi cảm thấy người tôi như bị chôn vùi dưới biển gạch đá.
Sở Lâm cúp điện thoại, bước tới gần tôi, và giọng nói anh thấp thấp, nhưng chứa đựng sự phán xét gay gắt: "
Tạại làm chuyện ngu ngốc như vậy? Bây giờ điều gì cũng không còn cách khắc phục được nữa."
Những lời của anh như những cái búa đập vào tấm gương tự coi thường của tôi. Tôi chạy tới, bàẩy khi chạm vào tay anh: "
A Lâm, đừng nóng giận đi, chúng mình sẽ tìm ra cách."
"
Cách gì?"
Giọng Sở Lâm lạnh như sắt đá, không chút ấm áp. "
Hot search này là do dữ liệu thực tế đẩy lên! Không ai tạo dựng, không ai giả mạo — mọi thứ đều là sự thật!"
Những từ ngữ cuối cùng củọng trong tôi như những tiếng chuông báo tử — sự thật, tuyệt đối và không thể thay đổi.
Viên cảnh sát nơi bàn làm việc nhún vai một cách nản chí, giọng nóắc thái của một người đã từng gặp phải tình huống tương tự nhiều lần: "
Sự việc này đã lan truyền quá rộng rồi. Quá nhiều người chia sẻ, quá nhiều bản sao — không thể ngăn chặn được nữa. Nếu muốn kiện với cáo buộc xâm phạm danh dự và hình ảnh cá nhân, thật sự rất phức tạp để xử lý theo pháp luật."
Tô Đường Đường cầm chặt chiếc điện thoại đến mức các ngón tay trắng bệch. Cô không ngoái đầu nhìn, không để ra bất cứ cử chỉ bào chữa hay phản ứng nào. Sự im lặng của cô nàng nặng trĩu hơn bất kỳ lời nói nào.
Lúc ấy, tiếng bước chân của vị cảnh sát khác vang lên, người nàài liệu vừa sao chép từ hệ thống camera giám sát ở bãi đỗ xe công cộng.
Những khung hình từ những ngày gần đây, dễ dàng được trích xuất. Trong đoạn video, chỉ nhìn thấy hai bóng người đứng cách nhau không xa, rõ ràng có trao đổi lời nói với nhau. Tuy nhiên, hình ảông bắt được âm thanh — chỉ những cử chỉ, những chuyển động của môi, nhưng không một tiếng nói nào có thể được nghe rõ.