Tôi vẫn nhớ rõ giây phút Trần Hy, người vợ của tôi, bước vào phòng bệnh với vẻ mặt đầy giận dữ. Cô ấy vừa nói với ai đó trên điện thoại rằng đã báo cảnh sát rồi, và tôi biết rằng mọi việc đang trở nên nghiêm trọng. Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra và Triệu Khải Minh, chồng cũ của Trần Hy, bước vào với một túi hoa quả dập náà một nụ cười giả tạo trên mặt.
"
Vợ à, em tỉnh rồi sao? ết mất," hắn nói với giọng điệu giả tạo, nhưng tôi có thể thấy sự lo lắng và sợ hãi trong mắt hắn. Trần Hy lập tức đứng bật dậy, xắn tay áo và định lao lên đánh Triệu Khải Minh. Tôi nhanh chóng đưa tay kéo nhẹ vạt áo của cô ấy, lắc đầu và nói: "
Có việc thì nói, không có thì cút."
Triệu Khải Minh không hề bị ảnh hưởng bởi sự giận dữ của Trần Hy, hắn đặt túi hoa quả lên tủ đầu giường và tự kéo ghế ngồi xuống. "
Vợ à, chuyện tối qua thật ra chỉ là hiểu lầm," hắn bắt đầu nói. "
Em xịt hơi cay trước, anh cũng chỉ phản xạ theo bản năng mới đẩy em thôi. Xét cho cùng cũng coi như đáại, truyền ra ngoài thì ai cũng xấu mặt, hay là mình giải quyết riêng nhé?"
Tôi có thể thấy sự tính toán trong mắt Triệu Khải Minh, hắn chắc mẩm vào cái tật mềm lòng của tôi. "
Chỉ cần em mở lại thẻ phụ, rồi chuyển thêm hai trăm nghìữa tay. Anh sẽ không truy cứu chuyện em đánh người. Nếu không, Dao Dao mà kiện em cố ý gây thương tích, công việc ngon lành củư xong."
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo cột sốắn nói như vậy.
Khóe môi tôi nhếch lên, tôi cười lạnh và nói: "
Giải quyết riêng? Được thôi."
Triệu Khải Minh mừng như bắt được vàng, hắn nghĩ rằng tôi vẫn yêu hắn và sẽ làm theo yêu cầu của hắn. "
Anh biết ngay là em vẫn yêu anh mà! Vợ là tốt nhất! Vậy mau chuyển tiền đi, Dao Dao đang đợi dưới lầu kìa."
Tôi lấy chiếc điện thoại đặt dưới gối ra và nói: "
Trước khi nói đến tiền, anh nghe một thứ đã."
Tôi mở một đoạn ghi âm, và tôi có thể thấy sự sợ hãi trong mắt Triệu Khảắn nghe thấy nội dung của đoạn ghi âm.
Tôi nhớ lại đêm đó, khi mọi thứ bắt đầu tan vỡ. Tôi đã nhờ vài người bạn của mình, những người giang hồ mà Trầết, lén ghi lại cuộc gặp gỡ giữa Mạnh Dao và Triệu Khảột quán bar mà hắn thườới.
"
Ha, Triệu Khải Minh đúng là một người dễ tin," tôi nghe thấy giọng nói của Mạên. "
Tôi nói gì, hắn cũng tin luôn."
Tôi cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong ngườấy những lời lẽ như vậy. Tại sao một người như Mạnh Dao lại có thể lợi dụng sự ngây thơ của Triệu Khải Minh như vậy?
"
Hắn chỉ là một người dễ bị lừa,"
Mạnh Dao tiếp tục nói. "
Đợi tôi lừa sạch tiền của hắn rồi, tôi sẽ bỏ hắn đó."
Tôi nhìn thấy nụ cười trên mặt Triệu Khải Minh bắt đầu đông cứng lại, như thể hắn đang dần mất đi niềm tin vào người mà hắn yêu thương. Khuôn mặt của hắn chuyển sang màu tím tái, và toàn thân bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
"
Không... không thể nào..."
Triệu Khải Minh nói, như thể hắn đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho những gì đang diễn ra.
Tôi quyết định không cho hắn cơ hội để lấy lại hơi thở, và trực tiếá bài thứ hai - bản báo cáo giám định huyết thống. "
Mạnh Dao không hề rửa ruột," tôi nói. "
Cô ta đã có thai, hơn bốn tháng rồi."
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Triệu Khải Minh, cố gắng tìm kiếm sự thật trong đó. "
Ba tháng trước, anh nói đi công tác, nhưng thật ra là đi cùng cô ta phá thai đúng không? Đáng tiếc là không phá được."
Triệu Khải Minh hoàn toàn sụp đổ, như thể hắn đang mất đi tất cả niềm tin vào thế giới xung quanh. Tôi chỉ vào kết quả giám định, cố gắng giúp hắn hiểu rõ tình hình. "
Nhìn cho kỹ, Triệu Khải Minh. Đứa bé không phải của anh."
Tôi cảm thấy một chút thương cảm cho hắn, nhưng cũng biết rằng hắn phải đối mặt với sự thật. "
Cô ta... ủa người khác sao?"
Triệu Khải Minh hỏi, như thể hắn đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích.
Thấy thời điểm đã chín muồi, tôi lạnh lùng lên tiếng. "
Tôi đã báo cảnh sát rồi. Hoặc để pháp luật đưa anh vào tù, hoặc anh chủ động phối hợp. Anh chọn đi."
Triệu Khải Minh "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, nước mũi nước mắt giàn giụa. Định với tay nắm lấy tôi, hắn nói. "
Vợ ơi! Anh bị lừa rồi! Anh là nạn nhân mà!"
"
Anh sẽ kiện con tiện nhân đó! Anh sẽ giết nó!"
hắn tiếp tục nói, như thể hắn đang cố gắng tìm kiếm một cách để giải quyết tình hình.
Tôi ghê tởm đá hắn ra xa, cố gắng giữ khoảng cách với hắn. "
Muộn rồi," tôi nói, như thể hắn đã mất đi cơ hội để thay đổi. Cửa phòng bệnh lại một lần nữa bị đẩy ra, và tôi biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ giống như trước đây nữa.
Tôi bước vào phòng, và hai cảnh sát mặc đồng phục đứng trước mặt tôi, giơ còng tay và lạnh lùng tiến về phía Triệu Khải Minh.
"