Cô ta ngừng lại vài giây, như đang thưởng thức sự tuyệt vọng đang vặn vẹo trong tôi.
“Bắt đầu từ đâu nhỉ? Ừm… từ cô gái chết ở tầng trên nhà anh đi. Từ cái lần anh bắt đầu lén lút đào bới túi rác trước cửa nhà cô ấy.”
Giọng cô ta trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ, như kể chuyện đùa.
“Nửa năm trước, một cô gái trẻ dọn lên tầng trên. Anh như con ma đói, bám lấy từng túi rác của cô ấy. Anh mở ra, lục lọi từng thứ, thậm chí đưa lên mũi ngửi. Thứ gì thích, anh lại giấu vào túi. Anh tưởng đào rác sẽ hiểu được cô ấy sao? Anh chỉ là một tên biến thái rình mò.”
Những ký ức ùa về. Hình ảnh tôi trong bóng tối, say mê với những thứ cô ấy đã vứt đi.
“Anh lần theo dấu vết, tạo ra những cuộc gặp tình cờ. Cô gái ngây thơ ấy yêu anh, trở thành bạn gái anh. Nhưng cô ấy đâu biết anh đến gần chỉ để quay lén những video riêng tư của cô ấy!”
Tay tôi siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Mùi máu tanh lợm trào lên cổ họng. Những video ấy, những đồng tiền bẩn từ việc bán chúng… tất cả giờ đè nặng lên ngực tôi.
“Rồi cô ấy phát hiện. Cô ấy định báo cảnh sát. Anh hoảng sợ. Anh ra tay. Anh siết cổ cô ấy. Anh nhét xác vào vali, đem vứt xuống hồ. Anh tưởng thế là xong? Anh tưởng mình thoát tội?”
Cô ta cười – một tiếng cười lạnh hơn băng, sắc hơn cắt.
“Rồi anh bắt đầu giả gái, livestream. Anh tưởng đổi thân phận là bắt đầu lại được. Cho đến vài ngày trước, một người đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang, bắt đầu trộm túi rác của anh. Hàệt anh năm xưa. Anh thấy quen không? Anh có nghĩ hắn đang bắt chước anh? Anh có nghi hắn biết quá khứ của anh? Thậm chí… biết cả chuyện giết người?”
“Vậy là anh điều tra. Anh đặt bẫy. Anh cố tình bỏ vào túi rác một móc khóa hình chuột Mickey. Cái móc khóa đó chính là món quà cô gái năm xưa tặng anh. Anh gắn thiết bị nghe lén vào đó. Và một viêại mạnh, chế thành viên nang đặc biệt. Viên nang đó phải giữ được lạnh ở nhiệt độ thường. Sau ba giờ, vỏ sẽ tan, khí độc thoát ra. Chỉ cần hít một chút là chết trong vài phút. Anh tính toán rất chuẩn: hắn nhặt lúc mười một giờ ba mươi, hai giờ ba mươi sáng sẽ phát tác.”
“Nhưng… anh không ngờ có một biến số. Chính là tôi – người đóng vai ‘vợ của hắn’. Tôi biết hết kế hoạch của anh. Vì tôi đã lắà anh từ một tuần trước. Mọi thứ anh làm, tôi đều thấy. Axit sulfuric trong đèn trần? Là tôi đổ vào. Viê? Giờ nó nằm bê vải đỏ bên cạnh anh. Những gì anh nghe được trong thiết bị nghe lén tối nay, toàn bộ là kịch bản tôi dựng sẵn. Khi anh livestream, tôi cố tình dẫn dắt, spam, bày trò để anh tưởng mình gặp may? Không. Tôi chỉ muốn… càng nhiều người chứng kiến cái kết của anh càng tốt. Người khuyên anh gỡ đèn trần trong chat… cũng là nick phụ của tôi.”
“Và, điều quan trọng nhất… Người đàn ông ăn trộm rác và người vợ của anh ta… đều là tôi đóng giả cả! Đó là lý do mỗi lần xuất hiện, tôi đều đội mũ, đeo khẩu trang. Đó là lý do tôi luôn kéo rèm khi về nhà. Vì tôi không thể để anh nhận ra. Anh quên rồi sao? Cô gái anh từng hại chết học ngành gì? Đúng vậy… diễn xuất. Chỉ cần kéo rèm, chỉ cần anh không thấy mặt, thì thay đổi vài chất giọng… có khó gì với một diễn viên? Tối nay, mọi thứ anh nghe được… chỉ là màn độc diễn của một người. Của tôi.”
“Nói đến đây rồi… anh đoán được tôi là ai chưa?”
Không khí trong căn phòng đầy mùi axit và máu tanh dường như đông cứng lại. Tôi chợt hiểu ra tất cả. Giọng đàn ông vụng về, giọng phụ nữ đanh đá… tất cả đều xuất phát từ một người. Và người đó… chính là cô gái từng sống ở tầng trên. Người bạn gái cũ mà tôi tưởng đã giết chết – nhưng không, cô ấy vẫn sống.
Cơn đau thể xác và sự sụp đổ tinh thần hòa làm một, kéo ý thức tôi chìm vào vực thẳm. Nhưng giọng nói của cô ta vẫn vang vọng, rõ ràng, như lời phán xét cuối cùng.
“Anh không ngờ đâu, tôi vẫn sống. Lỗi tại anh, ngày đó không siết chặt tay hơn. Ngày đó anh quay lén tôi, phát tán video của tôi. Hôm nay, tôi ảnh hủy dung và cái chết của chính mình trước trăm nghìn người. Báo ứng nhanh thế, có ngờ không? Trò chơi của tôi thế nào? Giờ thì… tôi chính thức chào lại anh. Lâu rồi không gặp bạn trai cũ.”
Giọng cô ta khẽ khép lại, nhẹ nhàng, tàn nhẫn.
“Còn anh thì sao… còn sống không?”