Nhớ lại kiếp trước, tôi cũng từng nói với Cố Tư Nam rằng mình muốn đi học lại, thi đại học. Khi đó, tôi ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần thi đậu, trở thành sinh viên, tôi sẽ xứng đáng với một người như Cố Tư Nam – khi ấy đã là đoàn trưởng. Lúc đó, anh ta chỉ liếc tôi một cái khinh miệt, lạnh lùng nói: "
Cô hai mấy tuổi rồi, chẳng lẽ còn muốn học lại cấp hai à?Cưới chồng rồi thì ngoan ngoãn ở nhà, chăm sóc cha mẹ chồng mới là bổn phận của cô!"
Sống lại một đời, tôi không còn mơ mộng vào thứ tình yêu hão huyền ấy nữa. Tôi muốn thử, xem mình có thể thi đậu đại học hay không. Xem mình có thể bước đến một nơi mà ngay cả Cố Tư Nam cũng phải ngẩng đầu nhìn tôi hay không! Lương Kế Khai đồng ý giúp tôi tìm hiểu thông tin. Không ngờ hôm sau, anh đã lái xe đưa tôi đến lớp bổ túc để ghi danh.
Tôi cố nén sự xúc động trong lòng, nộp học phí, nhận về một đống sách vở. Trên đường trở về, tôi bước đi nhẹ tênh, miệng không kìm được mà ngân nga khúc dân ca quê hương. Lương Kế Khai khẽ cười, đôi mắt đào hoa nhìn tôi dịu dàng: "
Chỉ là đi học bổ túc buổi tối thôi mà, vui đến mức vậy à?"
Tôi gật đầu lia lịa: "
Vui lắm! Anh Lương, cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh rất nhiều!"
Khi đi đăng ký, tôi mới biết, thì ra lớp học buổi tối này thật sự chỉ dành cho người có hộ khẩu tại chỗ. Để tôi được đăng ký, chắc chắn Lương Kế Khai đã nhờ vả không ít. Lương Kế Khai mỉm cười: "
Thật lòng muốn cảm ơn, thì gọi một tiếng “anh” nghe thử xem nào."
Tôi đỏ mặt, lí nhí như kiến kêu: "
Anh… Lương…"
Lương Kế Khai cười vui vẻ.
Phía sau bỗng vang lên giọng nói run rẩy của Cố Tư Nam: "
Tô Diệp! Em vừa gọà gì?"