Ai dè, kiếp trước tôi và Cố Tư Nam kết hôn," tôi nghĩ. "
Dì Viên từng chuẩn bị váy cưới cho tôi. Nhưng vì Tưởng Bạch Lan khóc lóc nói rằng cả đời cô ta mơ được mặc váy cưới đứng cạnh Cố Tư Nam."
Tôi chợt nhớ lại, may mà kiếp này, tôi đã gặp đúng người, đã được khoác lên người chiếc váy cưới thuộc về riêng mình.
Cố Tư Nam vẫn cố chấp muốn tặng tôi bó hoa bách hợp. Nhưng bị Lương Kế Khai giật lấy, ném thật xa. Cố Tư Nam giận dữ nhìn anh ấy. Lương Kế Khai cười lạnh: "
Cố Tư Nam, anh luôn miệng nói yêu Tô Diệp. Nhưng anh thậm chí không biết, cô ấy bị dị ứng với phấn hoa bách hợp."
Cố Tư Nam chấn động, đôi môi run rẩy, nhìn tôi lắp bắp: "
Xin, xin lỗi Tô Diệp... Anh không biết..."
Phải rồi, chỉ có người thật lòng yêu bạn, mới quan tâm từng điều nhỏ nhặt của bạn. Biết bạn thích gì, ghét gì. Còn Cố Tư Nam đối với tôi, chỉ là không cam tâm, hoàn toàn không phải tình yêu.
Sau khi nghĩ thông suốt, tôi mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng an ủi: "
Không sao đâu, vốn dĩ chúng ta cũng không thân thiết. Anh không biết tôi dị ứng với phấn hoa bách hợp, cũng là điều bình thường."
Tôi tiếp đãư với bất kỳ vị khách nào khác, thái độ xa lạ và dửng dưng. Sự lạnh nhạt ấy khiến mắt Cố Tư Nam đỏ hoe.
Nhìn tôi trong chiếc váy cưới trắng tinh, nở nụ cười rạng rỡ đứng bên cạnh Lương Kế Khai. Cố Tư Nam siết chặt nắm tay, ánh mắt run rẩy, dường như đang chìm trong nỗi hối hận và đau khổ khôn cùng. Nhưng tôi không còn tâm trí để bận lòng vì cảm xúc củữa. Hôn lễ của tôi - sắp bắt đầu rồi.
Khoảnh khắc tôi xoay người bước đi, dường như nghe thấy một tiếng thì thầm vọng lại sau lưng. "
Tô Diệp... thật ra... khi đó, anh..."
Pháo cưới nổ vang. Tôi không còn nghe rõ anh ta định nói gì nữa. Nhưng mà - không quan trọng nữa rồi. Kiếp này, anh đi con đường của anh. Còn tôi, cũng nên bước tiếp con đường của riêng mình.