Vùng cứu trợ hiện ra trước mắt tôi với cảnh tượng tàn phá hơn tưởng tượng gấp trăm lần. Đổ nát tan hoang bao trùm khắp nơi, mùi khói súng nồng nặc bao phủ không khí. Vừa bước xuống xe, tôi đã lao thẳng vào những công việc cứu chữa đầy căng thẳng. Số lượng người bị thương quá nhiều, xa vượt khả năng xử lý. Mặc áo chống đạn, tôi quay cuồng trong lều dã chiến liên tục suốt hai mươi tiếng đồng hồ.
Cố Minh như bóng hình theo sát sau lưng tôi. Những lời tỏ tình từng nói không còn xuất hiện trên môi anh, những sự tính toán cũng đã tan biến. Anh chỉ lặng lẽ đứng cạnh, chuẩn bị dụng cụ cho tôi, khiêng những người bị thương, xử lý vết mổ với tay nghề vẫn còn. Thao tác của anh vẫn chính xác và khéo léo.
Dù kiệt sức đến mức bàn tay run rẩy, chỉ cần tôi liếc mắt nhìn, anh đã sẵn sàng đưa đúng chiếc kẹp cầm máu mà tôi cần. Anh đang cố gắng bằng cách này để chuộc tội, dù chỉ là vài sợi tóc.
Nhan Tịch cũng xuất hiện tại trại cứu trợ, nhưng cô ta gây rắc rối như một tai họa lớn. Lúc cô từ chối uống nước bẩn, lúc lại hét lên vì thấy côn trùng trong lều. Đội trưởng y tế là người có tính nóng, liền mắng cô ta sát mặt.
"
Đây là nơi cứu chữa tính mạng! Không phải địa điểm để cô tiểu thư đến nghỉ ngơi! Không muốn làm thì ra khỏi!"
Nhan Tịch bị mắng cho im thin thít, chỉ biết lén lút trừng mắt tôi. Trong lòng cô, tất cả khổ sở đều do tôi mang lại.
Đến chiều ngày thứ ba, tôi đang khâu vết thương cho một đứa trẻ bị nổ trúng vùng ngực. Giai đoạn quan trọng của ca mổ đang diễn ra. Bất ngờ, mặt đất rung lắc dữ dội. Một trận dư chấn mạnh giáng xuống!
Phòng mổ dã chiến vốn chưa chắc chắn, giờ lắc lư như sắp đổ. Bên ngoài, tiếng lính gác hô lớn yêu cầu sơ tán. Tôi cũng muốn chạy, nhưng dao mổ vẫn còn sát bên trái tim đứa bé.
Tôi nghiến răng, giữ chặt bàn tay, tiếp tục khâu.
"
Hạ Sơ! Mau chạy đi!"
Cố Minh xông vào, kéo lấy tôi.
"
Đừng chạm vào! Tôi đang khâu!"
Tôi gầm lên, mắt không rời khỏi bàn mổ.
Cố Minh nhìn rõ tình huống, lập tức hiểu được. Anh không kéo tôi nữa, mà đứng chắn ngay phía sau tôi. Đúng lúc đó, trên đầu phát ra tiếng gãy rạn kinh hoàng. Một thanh xà khổng lồ cùng khối bê tông lao xuống ngay đầu tôi.
Trong khoảnh khắc sinh tử…
Cố Minh xông tới che chắn cho tôi. Anh không đẩy tôi ra vì sẽ làm hỏng ca mổ. Anh chọn dùng thân thể của mình để bao trùm toàn bộ người tôi.
Một tiếng "rầm" nặng trĩu vang lên. Là tiếng vật nặng đâm xuống cơ thể con người. Sau đó là tiếng xương gãy khua khua.
Tôi run một cái, nhưng tay không dừng lại. Chất lỏng ấm áp nhỏ lên cổ tôi. Tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn ngào của Cố Minh vang lên, nhưng anh không có một chuyển động nào, kiên định chống đỡ để xà nhà không đè lên tôi.
"
Khâu… xong…"
Anh gắng từng chữ rít qua hàm răng, giọng run rẩy méo mó.
Nước mắt tôi trào ra, nhưng tôi không dám dừng lại. Tôi khâu mũi cuối cùng với tốc độ nhanh nhất trong đời.
Đội cứu hộ xông vào lều. Mọi người hợp sức nhấc thanh xà lên. Cố Minh mềm nhũn đổ xuống.
Tôi quay lại, nhìn rõ đôi tay của anh. Lúc ấy, tim tôi như bị ai đó siết chặt. Đôi tay từng cứu sống biết bao sinh mạng. Bây giờ toàn máu, các khớp xương nát vụn, lộ ra xương trắng bên trong.
Nhan Tịch vừa đứng ở cửa lều, nhìn thấy cảnh tượng, hét lên chói tai.
Phản ứng đầu tiên của cô không phải lo lắng cho Cố Minh. Mà là ôm đầu la to: "
Tay anh! Tay anh đã hỏng rồi!"
"
Luận văn của tôi làm sao bây giờ! Ai sẽ giúp tôi viết luận văn!"