Hai chiếc cốc va chạm nhẹ, phát ra âm thanh trong trẻo náy nỉ. Khi về tới nhà đã vượt quá mười giờ tối. Đóa Đóa ngủ rồi, còn cô người giúp việc đang xem chương trình truyền hình trong phòng khách.
"
Cô Lâm về rồi ạ."
"
Vâng, cảm ơn cô rất nhiều."
"
Không có chi đâu cô, hôm nay Đóa Đóa rất vâng lời."
Cô ấy gọn gàng dọn dẹp rồi ra về. Tôi bước thẳng vào phòng của con gái. Con bé ngủ sâu sắc, cánh tay còn ôm chặt chú gấu bông. Tôi ngồi xuống mép giường, dõi theo khuôn mặt con.
"
Đóa Đóa, mẹ sẽ cố gắng trao cho con một cuộc sống thật tuyệt vời."
Tôi thì thầm với sự chân thành. "
Mẹ cam kết đấy."
Con bé trở mình, lẩm bẩm những điều gì đó không rõ ràng rồi tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Tôi đứng lên, bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại nhẹ nhàng. Tôi lại tới ban công, tầm nhìn hướng về những ánh sáng lấp lánh từ xa xôi. Thành phố này — cuối cùng đã thực sự trở thành của tôi rồi.
Hà Kiến vẫn chưa chịu nới lỏng bàn tay của mình. Anh liên tiếp ghi tên trên danh sách gọi, gửi tin nhắn, thậm chí nhiều lần chờ đợi dưới tòa nhà công ty tôi.
"
Lâm Vũ, anh cầu xin em, hãy cho anh một cơ duyên."
"
Anh biết sai rồi, thực lòng."
"
Chúng mình có thể bắt đầu lại từ vạch xuất phát được không em?"
Tôi không phát biểu gì cả.
Cho tới một hôm, anh chặn lại tôi ở cửa ra vào công ty.
"
Lâm Vũ!"
Tôi dừng chân lại, quay mặt nhìn vào anh.
Anh gầy gò, râu tóc rậm rạp, vẻ mặt tái tụi.
"
Anh muốn nói những gì?"
Tôi nhăn mặt.
"
Anh mong được kể chuyện với em."
Anh nói. "
Chỉ một chút thôi, anh xin em."
Tôi nhìn đồng hồ: "
Mười phút vừa thôi."
"
Tốt."
Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế đá dài dưới toà nhà công ty. Anh nhìn tôi, ngoài ra chỉ muốn lên tiếng.
"
Cứ nói đi."
Tôi mở lời.
"
Lâm Vũ, anh hiểu rằng anh đã xúc phạm em."
Anh cúi đầu xuống. "
Nhưng anh thực sự muốn thay đổi bản thân. Anh hứa, thời gian sắp tới anh sẽ xử sử tốt với em, cũng như với cả Đóa Đóa…"
"
Và rồi?"
Tôi cắt ngang.
"
Gì vậy?"
"
Tôi hỏi, làm thế nào sau đó?"
Tôi nhìn thẳng vào anh. "
Anh xử tốt với tôi, xử tốt với Đóa Đóa, thế nhưng điều gì xảy ra tiếp theo?"
Anh đứng lại một cách bất ngờ.
"
Anh nghĩ vài lời xin lỗi cơn mưa là đủ để tôi tha thứ cho tất cả những gì anh đã gây ra trong ba năm qua à?"
"