Chưa kịp nói hết, trong nhà hàng đột nhiên hỗn loạn. Rất nhiều người la hét, hoảng loạn chạy ra ngoài. "
Có người cầm dao! Mau chạy đi!"
Lăng Dật Tiêu theo phản xạ nắm chặt cổ tay tôi. "
Dật Tiêu! Là bố em!"
Cùng với tiếng thét của Lục Viên Viên. Cổ tay tôi bị siết chặt đột nhiên buông ra, tôi suýt nữa ngã ngồi xuống đất. Chỉ trong chớp mắt, Lăng Dật Tiêu đã che chở Lục Viên Viên chạy về phía cửa sau. Tôi loạng choạng đứng dậy, định theo dòng người chạy ra ngoài. Trong lúc hỗn loạn, không biết bị ai đó đâm mạnh vào bụng. Cơn đau ập đến, tôi vịn mép bàn, hít một hơi lạnh.
Ngẩng đầu lên, một người đàn ông trung niên cầm dao đã lao tới trước mặt. Ông ta túm chặt cổ áo tôi, mặt mày dữ tợn gào lên: "
Lục Viên Viên đâu?! Bảo nó ra đây!"
Tôi đau đến run cả người, môi tái nhợt, chậm rãi nhắm mắt lại. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó, nhưng tôi biết rằng tôi đã được đưa đến bệnh viện và được chăm sóc. Khi tôi lại, tôi thấy Lăng Dật Tiêu đang ngồi cạnh giường tôi, nhìn tôi với vẻ lo lắng.
Anh ta nói: "
Ninh Ninh, em không sao chứ? Anh đã quá lo lắng cho em."
Tôi nhìn anh ta, cảm thấy buồn cười. Anh ta vẫn không hiểu tôi, vẫn không biết tôi đã chia tay với anh ta. Tôi nói: "
Lăng Dật Tiêu, chúng ta đã chia tay rồi. Anh không cần phải lo lắng cho tôi nữa."
Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt thất vọng. "
Ninh Ninh, anh không thể mất em. Anh sẽ làm bất cứ điều gì để em quay lại với anh."
Tôi lắc đầu: "
Không, Lăng Dật Tiêu. Tôi đã quyết định rồi. Chúng ta không thể quay lại được nữa."
Tôi nhìn anh ta, thấẫn không hiểu. Tôi quyết định nói rõ mọi chuyệ. "
Lăng Dật Tiêu, anh đã phá vỡ lòng tin của tôi. Anh đã nói dối tôi, đã lừa dối tôi. Tôi không thể tin tưởữa."
Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt đau đớn. "
Ninh Ninh, anh xin lỗi. Anh không biết anh đã làm sai gì."
Tôi lắc đầu: "
Không, Lăng Dật Tiêu. Anh đã biết. Anh đã biết và vẫn tiếp tục làm điều đó."
Tôi nhìn anh ta, thấẫn không hiểu. Tôi quyết định kết thúc cuộc nói chuyện này. "
Lăng Dật Tiêu, chúng ta đã chia tay rồi. Anh không cần phải lo lắng cho tôi nữa. Tôi sẽ ổn."
Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt thất vọng. "
Ninh Ninh, anh không thể mất em."
Tôi lắc đầu: "
Không, Lăng Dật Tiêu. Tôi đã quyết định rồi. Chúng ta không thể quay lại được nữa."
Tôi nhìn anh ta, thấẫn không hiểu. Tôi quyết định kết thúc cuộc nói chuyện này.
Tôi gặp Lăng Dật Tiêu lại một lần nữa, vài tháú. Anh ta đã thay đổi rất nhiều, đã trở thành một người hoàn toàn khác. Anh ta đã kết hôn với Lục Viên Viên, và đã có một cuộc sống mới. Tôi nhìn anh ta, thấẫn không hiểu. Tôi quyết định không nói gì với anh ta, chỉ nhìà thấy anh ta đã thay đổi.
Tôi đã quyết định bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có Lăng Dật Tiêu. Tôi đã quyết định quên anh ta, quên mọi thứ mà chúng ta đã trải qua. Tôi đã quyết định sống cho bản thân, sống cho hạnh phúc của mình. Tôi nhìn anh ta, thấẫn không hiểu. Tôi quyết định kết thúc cuộc nói chuyện này, kết thúc mọi thứ giữa chúng ta.
Tôi đã sống một cuộc sống mới, một cuộc sống hạnh phúc. Tôi đã tìm được một người mới, một người yêu thương tôi. Tôi đã sống một cuộc sống đầy đủ, một cuộc sống có ý nghĩa. Tôi nhìn lại quá khứ, thấy Lăng Dật Tiêu vẫn không hiểu. Tôi quyết định không nghĩ về anh ta nữa, chỉ sống cho hiện tại và tương lai.