Hôm ấy ta im lặng, không nói một lời nào, quay lưng rời bỏ khỏi đó.
Ta lẩn trốn trong sâu núi suốt ba ngày ba đêm, tâm tư nặng nề với vô số suy nghĩ.
Ta nhớ lại lúc nàng còn nhỏ, luôn nhồi nhét cho ta những trái cây ngon lành, nhớ những lần nàng nhẹ nhàng vuốt lông cho ta, nhớ lời hứa của nàng rằng sẽ mãi mãi ở bên ta.
Ta nhớ lại và tự hỏi liệu từ ban đầu ta đã phạm phải sai lầm nào không.
Ta chỉ là một con thú hoang Thao Thiết mà thôi, một sinh vật hung ác vốn dĩ.
Còn nàng lại là tiểu thư quý phái của Thanh Khâu Hồ tộc, lẽ ra nên kết duyên với một vị Long Ứng như Ngao Canh, đôi bên tương xứng, tương lai rạng rỡ vô tận.
Ta phải ra đi.
Nhưng ta không thể rời bỏ được.
Trong đêm trước ngày nàng sẽ thành thân, ta lén lút quay trở lại để nhìn nàng một lần cuối cùng.
Nàng ngồi một mình trước cửa nhà, ánh mắt hướng về con đường núi xa xăm.
Ta hiểu rõ nàng đang chờ ta.
Ta muốn bước xuống, nhưng đôi chân của ta như bị khóa chặt lại.
Nếu xuống được thì sao? Dám kể cho nàng nghe rằng ta không chịu nổi việc nàng gả cho người khác?
Dám tỏ bày với nàng rằng ta yêu thương nàng?
Nàng chắc chắn sẽ cho rằng ta mất trí rồi.
Ta quay mặt rời khỏi, bỏ đi mà không nhìn lại.
Sáng hôm sau, ta chặn ngay trước sơn môn của tộc.
Khi đoàn rước của Ngao Canh tới gần, ta từng bước bước ra đứng giữa con đường.
Buộc hắn lại ngay.
Hắn tỏ vẻ không gỡ rỡ: "
Người định có ý gì?"
Ta thốt ra: "
Ta muốn trò chuyện với nàng trước mặt người."
Hắn câm nín một hồi, rồi gật đầu: "
Thôi được, người cứ nói đi."
Ta đứng chờ đợi trên đường núi, hai lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Không lâu sau, ta bắt gặp bóng dáng nàng.
Nàng khoác chiếc áo cưới lấp lánh, chạy vội từ sườn núi xuống dưới.
Xoè váy cưới lê dài trên mặt đất, những bộ trang sức trên mái tóc phát ra tiếng rung cách.
Nàng lao tới trước mặt ta, nâng mặt nhìn ta trực diện.
Ta ngắm nhìn nàng, thình lình thấy ngôn từ tắc lại trong cổ họng.
Khoảng lặng dài để ta cuối cùng mở miệng: "
Người có muốn kết duyên với hắn không?"
Nàng vẫn giữ im lặng.
Ta tiếp tục hỏi: "
Người có muốn kết duyên với ta không?"
Gió sơn tích gầm gừ rất mạnh, thổi váy cưới của nàng bay tung tóe.
Ta chờ đợi, khoảnh khắc sau khoảnh khắc trôi qua.
Chờ đến mức ta tưởng rằng nàng đã quyết không tiếp lời nữa.
Khi ấy, nàng đưa tay nắm vào mop lông trên đầu ta.
"
Người là con lợn à?"
giọng nàng vang lên.
Ta tỉnh ra choáng váng.
Nàng nói tiếp: "
Ta chờ người ba tháng, mỗi ngày đều ngồi ngoài cửa trông chờ, người có hay biết không?"
Tai ta rung rung, như có âm thanh nào đó vang vọng bên trong.
Nàng tiếp lời: "
Ta không có ý định gả cho Ngao Canh."
Tức giây phút ấy, ta cảm giác trời đất như bừng sáng toàn bộ.
…
Đêm cưới, ta ôm chặt nàng, khoảnh khắc dài mà chẳng thiếp được.
Ta suy tưởng, tương lai còn dài dài.
Chúng ta còn có rất nhiều năm tháng, có thể dần dần nói hết những lời yêu thương chưa kịp thoáng qua.
Có thể ngày qua ngày, từng chút từng chút mà sống tiếp.
Nàng nằm trong lòng ta, nhẹ nhàng lâm động, gọi tên ta một cách mơ hồ.
Ta nhẹ nhõm đáp lại một tiếng.
"
Tuế."
"
Sao?"
"
Người sẽ mãi ở bên ta được không?"
Ta cúi xuống, mềm mại để trán chạm trán nàng.
"
Ừ."
Sẽ mãi mãi ở đây.
Đời đời vĩnh viễn.
Kết.