Tuế có thể trường thọ bao năm bao năm, ta là hồ tộc cũng sống được lâu dài như thế.
Chúng ta sẽ được chứng kiến bao nhiêu lần bình minh, bao nhiêu lần hoàng hôn rơi xuống, bao nhiêu lần hoa cánh vương vất, bao nhiêu lần tuyết trắng xóa xuống.
Chúng ta có thể dần dần kể những câu chuyện tình yêu xưa nay chưa từng nói hết.
Có thể lần lượt sống qua những ngày tháng sắp tới.
Khi đêm khuya tôi thao thức, ta thường tìm lại kỷ ức từ thuở bé.
Tìm lại khoảnh khắc gặp hắn lần đầu tiên, hắn nằm dài trên tảng đá cạnh suối, cơ thể chằng chịt vết thương, khẽ nhe răng hung dữ với phía ta.
Tìm lại cảnh ta buông quả để hắn ăn, hắn gồng mình nuốt yếm thức ăn.
Tìm lại lúc hắn chắn chở phía trước người ta, xương xương với Ba Xà, dù bị ném vào tảng đá vẫn còn giương đầu liếm bàn tay ta.
Tìm lại lúc hắn lột xác thành người, câu nói đầu tiên hắn chỉ gọi tên ta thôi.
Tìm lại lúc hắn đứng giữa đường núi trập trùng, thắc mắc với ta liệu có chịu gả cho mình không.
Thời lâu lâu Tuế cũng sẽ nhớ những khoảnh khắc ấy lại.
Hắn bỗng dưng nói: "
Dao Dao, ngươi còn nhớ khi xưa…"
Ta gật, nhớ rõ ràng lắm.
Hắn liền nở nụ cười, nắn ta chặt hơn chút nữa.
Lại thêm mấy năm trôi qua, trên Thanh Khâu Sơn xuất hiện một sinh linh nhỏ bé.
Đó là con Tiểu Tranh bị tổn thương, đậm đà trong rừng gầu gè kêu lên.
Tuế mang nó về, hỏi ta liệu có nuôi dạy được không.
Ta quan sát vật nhỏ bé kia, nói với hắn: "
Sao ngươi cứ hỏi ta, tự mình ra quyết định đi."
Hắn suy tư một lát, nói: "
Vậy nuôi thôi."
Ta nhìn hắn bôi thuốc cho Tiểu Tranh, đút nó ăn, ngày nào cũng canh giữ bên cạnh.
Vật nhỏ kia cũng nhận người, chỉ chịu để Tuế chạm vào, người khác vừa lại gần liền nhe răng.
Ta nhìn cảnh ấy, bỗng thấy quen quen.
"
Tuế."
"
Ừ?"
"
Hồi nhỏ ngươi cũng như vậy, không cho ai chạm vào, chỉ cho ta chạm."
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, khóe môi khẽ cong: "
Không giống."
"
Không giống chỗ nào?"
Hắn đứng dậy, bước tới trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta: "
Ta là cố ý."
Ta sững người.
Hắn ghé lại sát gần, thì thầm bên tai ta: "
Ta muốn ngươi chỉ nhìn ta, chỉ để ý ta, chỉ đối tốt với ta."
Ta nhìn hắn với ánh mắt trừng phạt: "
Ngươi từ nhỏ đã nhiều tâm cơ vậy rồi sao?"
Hắn cười, im lặng không nói.
Ta suy nghĩ một chút rồi tiếp tục hỏi: "
Vậy nếu lúc đó ta không để ý tới ngươi thì sao?"
Hắn tạm dừng: "
Vậy ta sẽ cứ chờ, chờ đến khi ngươi để ý ta mới buông."
Ta quan sát hắn, bỗng nhận ra người này thật sự chẳng hề thay đổi.
Tiểu Tranh bên kia phát ra một tiếng kêu, Tuế quay đầu lại.
Ta nhìn hắn xổm ở đó vuốt lông cho Tiểu Tranh, gò má được ánh nắng chiếu rọi sáng rỡ, lòng ta bỗng mềm mại.
Ta tiến tới, từ phía sau ôm lấy hắn.
Hắn giật mình: "
Sao vậy?"
Ta nói: "
Không có gì, chỉ là muốn ôm ngươi."
Hắn "
ừ" một tiếng, nắm chặt tay ta.
Tiểu Tranh nghiêng đầu nhìn chúng ta, chòm lông quặc ngoài trên đầu nó giống hệt Tuế hồi nhỏ.
Tiểu Tranh từ từ lớn lên.
Nó cũng chỉ nhận Tuế, không cho ai khác chạm vào.
Cũng rất dính bên người, Tuế đi đâu nó bước đó.
Có lúc ta nhìn nó lẽo đẽo bước theo sau Tuế, liền nhớ tới dáng vẻ ngày xưa khi Tuế bước theo sau ta.
Tuế hỏi ta cười gì.
Tôi mở miệng nói: "
Nhìn nó kia, trông có giống mình hồi bé không?"
Hắn quay sang nhìn, rồi lắc đầu: "
Không giống."
"
Thế thì không giống ở điểm nào?"
"
Lúc nhỏ, mình còn đẹp hơn nó nhiều."
Tôi cười tím mặt, không thể kiềm chế được.
Hắn thấy tôi cười, cũng nhoãn miệng theo.
Rồi một hôm, Ngao Canh bỗng ghé thăm.
Hắn đem theo tấm thiệp mời, nói rằng sắp sửa tổ chức hôn lễ, rất mong chúng tôi đến dự tiệc rượu.
Tôi cầm thiệp lại xem, tên cô dâu là một vị Thanh Long từ Đông Hải đến, một người chưa từng được biết tới trước kia.
Ngao Canh cười nói: "
Thế mới là, khác hẳn với anh, kéo dài mãi không thành."
Tôi phản bác: "
Ai kéo dài đâu, tôi thành thân từ lâu rồi."
Hắn dán mắt vào tôi, rồi nhìn sang Tuế đứng cạnh bên tôi, mặt lộ vẻ cười có ý.
Tuế vẫn giữ khuôn mặt lạnh lẽo, lại siết chặt bàn tay tôi.
Khi Ngao Canh rời đi, tôi ngoảnh lại hỏi Tuế: "
Sao lại như thế?"
Hắn im lặng một lúc: "
Cái cách anh ta nhìn ngươi lúc nãy, ta không ưa."
Tôi ngước đầu lên: "
Nhìn kiểu gì vậy?"
"
Là… anh ta nhìn ngươi lâu quá."
Tôi vừa cười vừa khóc: "
Nó chỉ nói chuyện thôi mà, có gì đâu."
Hắn không lên tiếng, nhưng ngón tay vẫn bóp chặt tay tôi.