Năm đó, một đại dịch khủng khiếp bùng phát."
Từ ngữ hiện lên lạnh lẽo. "
Căn bệnh ấy giết chết ngay lập tức mọi sinh vật sống, chỉ trừ con người."
Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt. "
Người nhiễm bệnh sẽ biến dạng, cổ dài ngoẵng, đầu lệch hẳn sang một bên, và đôi mắt thì mọc ngay trên chiếc lưỡi đen sì."
Tôi nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh quái dị ấy hiện ra sống động như thật, kèm theo mùi tanh nồng của máu và thứ gì đó thối rữa mà tôi tưởng như có thể ngửi thấy.
"
Phần lớn nhân loại đã trở thành những yêu quái ấy."
Tôi thở dài, mở mắt ra, cố gắng đọc tiếp. "
Một nhóm nhỏ những người thông minh nhất còn sót lại phát hiện sự tồn tại."
Dòng chữ tiếp theo khiến tôi nhíu mày. "
Khi cảm thấy đói, hãy ăn thịt con mèo trong nhà."
Lòng tôi se lại, một cảm giác buồn nôn nhẹ trào lên. Tôi yêu mèo. "
Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, đừng bao giờ mở và lập tức trốn xuống gầm giường."
Sự im lặng trong phòng tôi bỗng trở nên đáng sợ, như thể đang chờ đợi một tiếng gõ cửa nào đó.
Rồi đến phần về nhân vật mẹ. "
Mẹ của nữ chính là thủ lĩnh của nhóm người chưa nhiễm bệnh."
Tôi cảm thấy một niềm kiêu hãnh và xót xa lẫn lộn cho nhân vật của mình. "
Bà ấy muốn rời khỏi nơi trú ẩn an toàn để tìm một con đường sống mới cho các con của mình."
Một hy vọng nhỏ nhoi trong bóng tối. Nhưng rồi, "
Chỉ vì một sơ suất, bà đã không xử lý thi thể của chồng mình. Ông ta sống dậy, cắn xé và ăn thịt cậu con trai út, rồi lây nhiễm căn bệnh quái ác cho cô con gái nhỏ…"
Dàn ý kết thúc ở đó, để lại một khoảng trống đầy ám ảnh. Tôi ngả người ra ghế, cảm thấy kiệt sức. Rõ ràng là tôi đã viết quá say sưa, quá đắm chìm vào thế giới đen tối ấy, đến nỗi nó đã xâm nhập cả vào giấc mơ của tôi. Đồ quỷ tha ma bắt, con quái vật với đôi mắt nằm trên lưỡi ấy thật đáng sợ. Tôi thầm thề với lòng mình, từ giờ trở đi tuyệt đối sẽ không đụng đến thể loại kinh dị nữa. Tâm trí tôi cần được nghỉ ngơi với những thứ nhẹ nhàng, tươi sáng hơn.
Tôi vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc. Cơn đói bụng bắt đầu cồn cào. Tôi định gọi to hỏi mẹ, xem hôm nay bà nấu món gì mà có mùi thơm thoang thoảng từ nhà bếp vọng lên. Vừa đứng dậy, tay áo tôi vướng vào một vật gì đó trên bàn. Một tờ giấy ghi chú màu vàng nhạt rơi xuống sàn nhà, xoay vài vòng rồi nằm im lìm dưới chân tôi.
Mùi tanh nồng đặc, thứ mùi của thịt tươi sống vừa được xay nhuyễn, xộc thẳng vào mũi tôi trước khi tiếng gọi từ nhà bếp vang lên. Tim tôi thót lại, một cảm giác bất an nguyên thủy lan tỏa khắp sống lưng. Giọng nói ấy trầm ấm, quen thuộc, là giọng của bố tôi. Nhưng mùi này… mùi này không giống mùi gia vị hay thức ăn bình thường chút nào. Nó gợi nhớ đến một thứ gì đó tươi rói, ẩm ướt và đầy nguy hiểm.
Tôi cúi nhìn mảnh giấy đang nằm trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Nét chữ của mẹ loằng ngoằng và vội vã như thể được viết trong cơn hoảng loạn tột cùng. Những dòng chữ ấy không phải là lời dặn dò, mà là một bản án, một lời tiên tri đáng sợ về những ngày sắp tới. Ngón tay tôi lướt trên dòng chữ cuối cùng, những nét mực đâm xuyên qua giấy: “Nhớ kỹ, bố con đã ch*t rồi.” Một tiếng thở dốc thoát ra từ cổ họng tôi. Nếu bố đã chết, vậy người đang đứng trong bếp, người đang gọi tôi bằng giọng điệu âu yếm ấy… là ai?
Tôi không nhớ mình đã làm gì để đến đây. Khoảnh khắc trước, tôi còn đang gõ những dòng chữ cuối cùng cho cốt truyện kinh dị của mình, cười khẩy với cái kết bế tắc mà nhân vật chính không thể thoát ra. Khoảnh khắc sau, không khí quanh tôi đã chuyển thành thứ không khí lạnh lẽo, ẩm mốc của căn nhà này. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên: liệu đây có phải là sự trừng phạt dành cho một kẻ sáng tạo ra những thế giới đau khổ? Tôi, tác giả, lại bị nhấn chìm vào chính địa ngục do mình tạo ra. Nỗi khiếp sợ ấy khiến chân tay tôi bủn rủn. Tôi không muốn trải qua, dù chỉ một lần, cảm giác bị xé nát, bị đè nén, bị hủy diệt trong vòng lặp vô tận ấy.
Tôi phải làm gì? Ghi nhớ các quy tắc. Quy tắc số một: Ăn thịt con mèo. Tôi liếc nhìn về phía góc phòng, nơi con mèo tam thể của nhà tôi thường nằm cuộn tròn. Nhưng hôm nay, nó biến mất. Chỉ còn lại chiếc đệm nhỏ trống không. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Chiêu Chiêu, con làm sao vậy? Ra ăn đi, sủi cảo nguội mất.” Giọng nói từ nhà bếp lại vang lên, gần hơn, như thể bố tôi đang bước về phía phòng khách. Âm thanh bước chân nện xuống sàn gỗ nghe nặng nề một cách kỳ lạ.
Tôi phải tỉnh táo. Tôi phải hành động như thể không biết gì. Tôi xếp mảnh giấy lại, nhét nó vào túi áo ngực, nơi gần với nhịp đập điên cuồng của trái tim. Hơi thở tôi gấp gáp, nhưng tôi cố nén xuống, ép mình bước ra khỏi phòng. Sàn nhà lạnh buốt xuyên qua đôi chân trần.
Bố tôi đứng ở cửa nhà bếp, tạp dề còn vương những vệt đỏ tươi. Nụ cười trên khuôn mặt ông vẫn dịu dàng như mọi ngày, nhưng đôi mắt… đôi mắt ấy dường như không có độ sâu, như hai hố đen phẳng lì phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Ông giơ lên một đĩa sủi cảo còn bốc khói nghi ngút. Mùi thịt sống càng lúc càng nồng nặc.
“Bố với mẹ… có chuyện gì sao?” Tôi cất tiếng, giọng khẽ run, cố gắng bắt chước thái độ của một đứa con gái đang lo lắng. “Con thấy mẹ để lại giấy…”
“Chẳng có gì đâu.” Bố tôi cắt ngang, bước tới gần hơn. Mùi cơ thể ông thường là mùi xà phòng thơm mát, giờ phảng phất một thứ mùi ngai ngái, như đất ẩm lâu ngày. “Mẹ con đi công tác gấp, dặn dò lung tung thôi. Nào, ăn đi con. Ba làm cả buổi sáng đấy.”
Ông đặt đĩa sủi cảo xuống bàn ăn. Những chiếc bánh trắng nõn, căng tròn, được xếp ngay ngắn. Nhưng tôi như có thể nhìn thấu qua lớp vỏ bột mỏng manh ấy, thấy được thứ nhân thịt đỏ hồng bên trong. Thịt của con gì? Câu hỏi ấy khiến dạ dày tôi quặn lại.
Tôi ngồi xuống, tay cầm đũa như có ngàn cân. Ánh mắt của bố tôi dán chặt lấy tôi, nụ cười vẫn không tắt trên môi. Tôi biết mình không thể từ chối. Trong câu chuyện của chính tôi, việc từ chối thức ăn do “bố” chuẩn bị là một tín hiệu dẫn đến cái chết nhanh chóng. Tôi phải ăn, hoặc ít nhất, phải giả vờ.
Tôi gấp lên một chiếc. Hơi nóng bốc lên mặt. Trong đầu tôi, những dòng chữ về quy tắc số một hiện lên rõ mồn một. “Khi đói, hãy ăn thịt con mèo trong nhà.” Tôi không đói. Nhưng liệu đây có phải là thịt mèo? Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.
Đúng lúc đó, từ phía cửa trước, vang lên ba tiếng gõ cửa chậm rãi, nặng nề.
*Cốc. Cốc. Cốc.*
Cả tôi và bố tôi cùng quay đầu nhìn về phía cửa. Qua ô kính mờ, tôi có thể thấy một bóng người đứng đó và một mảng màu đỏ chói, đỏ thẫm như máu, ầm mắt.
Quy tắc số hai lập tức bùng lên trong ý thức tôi: “Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, tuyệt đối không mở và lập tức trốn dưới gầm giường.”
Tim tôi như ngừng đập.