Cô ta sờ tay lên, rồi giật điện thoại ra soi. Mặt cô ta trong gương điện thoại biến sắc, từ đỏ sang trắng bệch chỉ trong một giây. “Cậu!” Cô ta thét lên, giọng the thé đầy hoảng loạn. “Đêm qua cậu bôi cái thứ quỷ quái gì lên mặt tôi? Có phải cậu không? Cậu định trả thù tôi à?” Nước mắt cô ta trào ra, làm vệt đen đó loang ra trông càng kỳ dị. “Nếu cậu muốn báo thù, thì đi tìm thằng khốn đã hại cậu chết năm xưa đi! Sao lại trút lên đầu bọn tôi? Cậu mà dám động vào tôi, tôi sẽ khiến cậu sống không bằng chết!”
Từ Phong Nhã chạy ra, nhìn thấy vết đen dưới mắt Trần Mỹ Kỳ, mặt cũng tái mét. Cô ta không nói một lời, chỉ túm lấy tay Trần Mỹ Kỳ, kéo đi vội vã, bỏ lại cả đống hành lý chưa kịp đóng gói. Lúc họ đi khuất, tôi mới chợt nhận ra. Vết đen ấy… hình dáng nó, vị trí của nó… giống hệt một nốt ruồi lệ.
Ngày hôm đó, đồ đạc của họ được mấớp đến chuyển đi. Họ cố ý chọn lúc tôi vắng mặt. Khi lỡ gặp tôi ở hành lang, họ cúi gầm mặt xuống hoặc quay đi chỗ khác, như thể tôi mang một thứ bệnh dịch chết người. Nghe nói, để xoa dịu hai cô gái hoảng loạn, nhà trường đã sắp xếp cho họ vào một phòng đôi sang trọng ở khu ký túc xá nghiên cứu sinh và dặn dò các đàn chị xung quanh đặc biệt quan tâm, chăm sóc tinh thần cho họ.
Nhưng mọi sự chăm sóc ấy đều trở nên vô nghĩa vào sáng hôm sau.
Cánh cửa phòng 307 tòa 10, chiếc khóa sắt mới toanh đã bị bẻ gãy. Trần Mỹ Kỳ treo lơ lửng trên khung cửa. Lần này, cảnh tượng còn kinh hoàng gấp bội. Bụng cô ta bị mổ ra một đường rộng hoác, từ ngực xuống tận bẹn. Những thứ bên trong đổ ụp ra ngoài, loang một vệt dài trên nền gạch lạnh. Đôi mắt cô ta bị dán chặt bằng bốt, nhưng vẫn trợn trừng, như muốn nhìn thấu tận cõi âm. Và dưới mắt phải, nốt ruồi lệ màu đen sẫm hiện lên rõ mồn một. Cô ta vẫn ở tư thế treo cổ, nhưng hai chân dang rộng, đầu gối quỳ gập xuống nền nhà, như đang cầu xin tội. Và đôi tay, lần nữa, hai bàn tay nắm chặt lấy sợi dây thừng, như bám víu lấy sự sống cuối cùng, hay như giữ chặt lấy thứ đã cướp đi mạng sống của mình.
Hai cái chết liên tiếp, kinh hoàng và không thể giải thích, làm rung chuyển cả ngôi trường rộng lớn. Tờ báo cũ và bài đăng diễn đàn năm xưa không còn bị giấu kín nữa. Chúng như virus, các nhóm chat,trên các trang mạng nội bộ. Mỗi bước chân tôi đi, mỗi góc hành lang tôi qua, đều dính đầy những ánh nhìn. Họ nhìn tôi không còn là nhìn một con người, mà như nhìn một hiện thân của điều ác, một vật thể lạ cần phải tránh xa. Tiếng xì xào bàn tán không bao giờ dứt: “Đuổi cô ta đi!”, “Ma ám đấy!”, “Để cô ta ở đây, không biết ai sẽ chết tiếp đây!”. Và rồi, những cuộc bàn luận chuyển hướng: “Rốt cuộc năm xưa, ai là thằng bạn trai độc ác đã hại chết Giang San? Hắn ta còn sống không? Có đang ở quanh đây không?”
Nhà trường, dưới áp lực khổng lồ, tổ chức một cuộc họp khẩn toàn trường, cố gắng dập tắt mọi tin đồn, khẳng định đây chỉ là những tai nạn thương tâm đầy trùng hợp. Nhưng ngay sau đó, họ gọi tôi lên. Trong căn phòng hiệu trưởng trang trọng mà lạnh lẽo, họ đưa ra “đề nghị” với tôi. Giọng điệu nhẹ nhàng nhưng cứng nhắc: nghỉ học một thời gian, về nhà “dưỡng sức”, chờ nhà trường “ổn định tình hình” rồi sẽ thông báo quay lại.
“Cũng là vì sự an toàn của em thôi,” vị hiệu trưởng nói, tránh né ánh mắt tôi.
Tôi hiểu. Đây là một sự trục xuất mềm. Thừa nhận ngầm rằng tôi là cái gai, là trung tâm của mọi rắc rối, thậm chí… là hiện thân của lời nguyền. Họ không cần sự đồng ý của tôi. Họ đã gọi điện thoại cho tôi.
Khi tôi đang thu xếp vài món đồ lặt vặt cuối cùng vào túi, chuẩn bị rời khỏi căn phòng ký túc xá tạm bợ này, Từ Phong Nhã xuất hiện. Cô ta không còn vẻ mặt kiêu kỳ, sợ hãi hay cảnh cáo nữa. Chỉ còn lại sự tuyệt vọng cùng cực. Cô ta chặn ngay cửa phòng tôi, rồi đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt tôi. Tiếng đầu gối đập xuống nền gạch hoa “cộp” một tiếng khô khốc.
“Tôi xin cậu!” Cô ta dập đầu xuống đất, liên tục, những cú đập mạnh và đều đặn. “Tôi biết tôi sai rồi! Xin cậu tha mạng cho tôi! Tha cho tôi đi!”
Khi cô ta ngẩng mặt lên, nước mắt, nước mũi giàn giụa. Và ở ngay dưới mắt phải, trên làn da ướt đẫm ấy, một nốt đen nhỏ xíu, hình tròn, đang hiện lên rõ ràng. Giống hệt cái nốt đã xuất hiện trên mặt Trần Mỹ Kỳ trước khi cô ta chết. Một nốt ruồi lệ, như giọt nước mắt bằng nhung đen, sắp rơi xuống.