Tôi cảm thấy một cơn tức giận dâng lên trong người, và tôi không thể kìm nén được. “Hắn dùng lý do đó để che giấu sự thật. Anh ở trong quân đội bao nhiêu năm, nhưng anh vẫn không hiểu được ý nghĩa của sự trung thực. Anh không nhìn ra được những thứ trong ánh mắt của Lâm Vi. Ở sở chỉ huy, anh có thể làm việc gì đó mập mờ, nhưng trước mặt tôi, anh không thể nhảy nhót như vậy được.”
Tôìn Lâm Vi, cô ấy vẫn đứng thẳng tắp, dù đang ôm một bên mặt: “Tham mưu Lâm, cô đã ở đây được nửa năm rồi. Cô không phân biệt được công việc và cuộc sống sao? Cô không biết rằng việc ra vào nhà riêng của Thủ trưởng là không được phép à? Cô không hiểu được rằng việc lưu dấu vân tay của mình trong nhà này là không đúng à?”
Tôi cảm thấy một cơn đau đớn trong lòng khi nghĩ về việc Lục Trầm Chu đã làm. Tôi nghĩ về việc anh đã để người khác ra vào nhà mình tự do và đã để người khác lưu dấu vân tay của mình trong nhà. Tôi cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong người, và tôi không thể kìm nén được.
Tôi nhớ lại cuộc tranh cãi vừa xảy ra tại khu tập thể quân đội, nơi tôi đã thẳng thắn lên tiếng về mối quan hệ giữa chồng tôi, Lục Trầm Chu, và đồng đội mới của anh, Lâm Vi. Cô ta luôn tìm cách tiếp cận anh, mang dưa muối tự làm cho anh ăn, và thậm chí còn để anh thức trắng đêm cùng sửa đổi tài liệu.
Tôi không thể hiểu tại sao Lục Trầm Chu lại có thể dễ dãi như vậy, quên mất sự quan tâm và chăm sóc dành cho tôi, người vợ đã kết hôn với anh bảy năm. Anh đã quên mất lời bác sĩ khuyên tôi nên kiêng muối và cũng quên mất việc cha tôi bị bệnh tim, không được kích động.
Khi tôi lên tiếng về những điều này, Lục Trầm Chu và Lâm Vi đều có vẻ ngạc nhiên và bối rối. Lục Trầm Chu gầm nhẹ, như không thể tin nổi rằng tôi có thể "xuyên tạc" mối quan hệ giữa anh và Lâm Vi như vậy. Anh cho rằng mình chỉ đang dẫn dắt cô ta, giống như khi mới quen với tôi.
Tuy nhiên, tôi không thể chấp nhận được sự giải thích này. Tôi cảm thấy bị tổn thương và thất vọng khi thấy chồng mình có thể dễ dàng quên mất tôi và quan tâm đến người khác. Tôi nhìn thẳng vào mắt Lục Trầm Chu, hỏi anh liệu anh có dẫn dắt mọi người mới điều đến như vậy không, và liệu anh có quên mất người vợ của mình không.
Lục Trầm Chu sững người, không biết phải nói gì. Tôi cười giễu cợt một tiếng, đẩy Lâm Vi ra và quyết định rời khỏi khu tập thể quân đội. Trở về căn hộ tôi tự mua trước khi kết hôn, tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi được một mình và có thể suy nghĩ về mọi thứ.
Vừa ổn định xong, điện thoại của tôi rung lên. À, tôi thấy đó là cuộc gọi từ cô bạn thân Tống Ý. Tôi cảm thấy một chút buồn bã khi nghĩ về cuộc hôn nhân của mình, nhưng tôi biết rằng tôi cần phải nói chuyện với Tống Ý và chia sẻ những lo lắng của mình với cô.
Tôi suy nghĩ về những gì đã xảy ra và cảm thấy rằng mình cần phải làm rõ mọi thứ với Lục Trầm Chu. Tôi không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân mà chồng tôi không quan tâm đến tôi và không coi trọng sự quan tâm của tôi. Tôi cần phải tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa Lục Trầm Chu và Lâm Vi và liệu anh có thật sự quan tâm đến tôi hay không.
Tôi vẫn nhớ như in giọng nói lo lắng của Tống Ý khi anh hỏi tôi: “Vãn Vãn, cậu thật sự nghĩ kỹ về chuyện ly hôn chưa? Cậu đã ngả bài với Lục Trầm Chu chưa? Ly hôn trong quân đội không phải là chuyện đơn giản đâu…”
Tôi gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh mặc dù cảm xúc bên trong tôi đang xáo trộn. “Ừm, đã ngả bài rồi. Tôi vừa dọn khỏi khu tập thể và ổn định xong mọi thứ.”
Khi tôi nói những lời này, tôi không thể không nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra trong thời gian qua. Tôi đã cố gắng giữ mọi thứ trong tầm nhìn, nhưng dường như mọi thứ đã thay đổi quá nhanh.
Giọng Tống Ý đột ngột im lặng, sau đó anh hỏi tiếp: “Anh ta có đồng ý ly hôn không?”
Tôi nhìn sang bức ảnh trên bàn, bức ảnh chụp chung của tôi và Lục Trấn, trong đó tôi còn mặc quân phục. Tôi nhớ_like lại những ngày tháng đẹp đẽ khi chúng tôi còn , nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi quá nhiều. “Không, anh ấy chắc vẫn nghĩ tôi đang giận dỗi thôi,” tôi nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định.
Tống Ý nói tiếp: “Cậu quyết tâm là được. Tôi ủng hộ quyết định của cậu. Nhưng nếu ly hôn trong quân đội, thủ tục và phân chia tài sản, cậu đừng có yếu lòng đấy.”
Tôi biết Tống Ý đang lo lắng cho tôi, nhưng tôi cũng biết rằng tôi phải làm điều này. “Yên tâm đi, tôi không ngốc đâu,” tôi nói, cố gắng tỏ ra tự tin.
Sau khi cúp máy, tôi xoa nhẹ vùng bụng phẳng lì của mình, cảm giác như đang cố gắng xoa dịu đi nỗi đau trong lòng.
Trong bức ảnh, tôi và Lục Trầm Chu đều còn trẻ, anh mặc quân phục học viên, tôi mặc đồ thường, hai chúng tôi ôm nhau thân thiết, không một chút khoảng cách. Nhưng bây giờ, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.
Tôi ném bức ảnh vào thùng rác, cảm giác như đang loại bỏ đi một phần của mình.
Kiệt sức bấy lâu nay, tôi mệt đến mức vừa nằm xuống đã ngủ!Thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy đã là buổi trưa, điện thoại tràn ngập tin nhắn chưa đọc, phần lớn là lời xin lỗi và giải thích của Lục Trầm Chu. Nhưng tôi không buồn mở ra, tiện tay lướt xem các bài đăng trên mạng. Trang cá nhân của Lâm Vi lại được cập nhật.
Sợi dây chuyền quân dụng mới cấp trên cổ cô ấy tỏa sáng lấp lánh. Cô ấy chào trước ống kính. Phía sau là một bóng người mờ ảo, dáng người cao ráo, quân hàm lấp lánh. Bộ quân phục đó chính là món quà sinh nhật tôi tặng Lục Trầm Chu năm nay. Tôi cảm thấy như bị đấm thẳng vào lòng khi nhìn thấy hình ảnh này.
Khi tôi nhìn lại những gì đã xảy ra, tôi không thể không cảm thấy một sự chua chát trong lòng. Lục Trầm Chu, người mà tôi từng nghĩ là đồng đội, là bạn bè, lại có thể thay đổi đến mức tôi không nhận ra. Tôi thấy bản thân mình như một người ngoài cuộc, đang quan sát một vở kịch mà mình không hề biết kịch bản.
Tôi nhớ lại ngày hôm đó, khi tôi vô tình nhìn thấy bài đăng của Tiểu Lâm trên mạng xã hội. Cô ấy đang ca ngợi Lục Trầm Chu, người mà cô ấy gọi là "
Thủ trưởng, vì đã giúp đỡ mình trong công việc. Tôi không thể không cảm thấy bất ngờ khi thấy Lục Trầm Chu lại có thể làm điều gì đó tốt đẹp như vậy. Nhưng khi tôi đọc tiếp, tôi thấy rằng đó chỉ là một cái bẫy, một cách để Lục Trầm Chu lấy lòng cấp dưới của mình.
Tôi không thể không bình luận về bài đăng đó để thể hiện sự ngạc nhiên và thất vọng của mình. "
Bài này cũng chỉ có mình tôi thấy thôi à?"
- Tôi viết và sau đó ném điện thoại sang một bên để đi rửa mặt. Nhưng tôi không biết rằng đó chỉ là sự khởi đầu của một chuỗi sự kiện mà tôi không thể kiểm soát.
Đang rửa mặt, tôi nghe điện thoại reo. Tay đầy nước, tôi lỡ tay bấm nhận cuộc gọi. Giọng Lục Trấn có vẻ mệt mỏi và lo lắng. "
Vãn Vãn, em có ý gì vậy? Bài đăng đó là công khai, em bình luận như thế khiến người trong cơ quan nhìn tham mưu Lâm thế nào? Quên việc em kiêng muối là anh sai, anh đã xin lỗi em rồi, em muốn anh bù đắp thế nào cũng được, đừng quấy nữa được không."
Tôi cảm thấy một sự bực tức và thất vọng khi Trầm Chu nói như vậy. Tại sao có thể nghĩ rằng mình có thể bù đắp cho tôi bằng cách xin lỗi và làm một vài việc tốt đẹp? Tôi muốn hiểu rằng những gì đã xảy ra không thể được sửa chữa bằng những lời xin lỗi và hành động tốt đẹp đơn thuần.