Tôi thở dài. Đúng vậy, đây là tiếng lòng của tôi, một tiếng thở dài chất chứa bao phiền muộn không thể nói thành lời.
Thế là tôi buông tay, không còn do dự thêm một giây nào nữa, trực tiếp cúi xuống hôn lên môi Dung Dật. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng quay. Tôi cảm nhận được sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy chúng tôi.
“Vậy……” Tôi thì thầm, hơi thở phả nhẹ lên mặt hắn, “Em cảm thấy tôi thật sự đáng ghét sao? Đàn ông có nhiều hơn một chút thì người ta bảo là chín chắn, nhưng đâu phải cứ lạnh lùng mới là bản lĩnh.”
“Định kiến ấy ở đâu mà ra?” Tôi nhíu mày, ánh mắt lấp lánh một tia giễu cợt. “Phụ nữ thì nhất định phải hiền thục như nước, đàn ông thì nhất định phải lạnh lùng như băng? Ai đặt ra cái luật bất thành văn ấy chứ?”
Tôi bật cười, nhưng nụ cười ấy chẳng hề vui vẻ chút nào. Trong lòng tôi, thứ tôi ghét nhất chính là những thiết lập nhân vật rập khuôn trong tiểu thuyết. Mỗi một tổng tài chỉ cần đổi tên, tính cái thôi đi, đến cả gương mặt và giọng nói cũng giống như đúc từ một khuôn.
Tất cả đều là gương mặt góc cạnh như được dao khắc tạc, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello ngân nga trong đêm tối.
Còn cái miệng của họ, suốt từ đầu đến cuối chẳng bao giờ chịu giải thích bất cứ điều gì.
Cùng với đôi tay chỉ thích hành hạ nữ chính, siết chặt đến mức tưởng chừng có thể bóp nát xương.
Trời mới biết lúc tôi lật từng trang sách, cảm thấy buồn nôn đến mức nào. May mà khi tôi xuyên qua đây, tất cả những thiết lập ấy đều sụp đổ tan tành……
Không đúng.
Tại sao thiết lập lại sụp đổ nghiêm trọng đến như vậy?
Chẳng lẽ còn có thiết lập nào khác mà tôi chưa biết?
Dù cuốn sách kia tôi mới chỉ đọc được vài chương đã vội bỏ……
Tác giả phía sau còn giấu giếm cái quái gì nữa đây!
Càng nghĩ, lồng ngực tôi càng siết chặt, một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi vào từng thớ thịt. Tôi vội vàng gọi điện thoại, gọi Lâm Mặc Mặc đến ngay lập tức, nhất định phải nghiên cứu tình hình hiện tại.
Nghĩ đến đây, tôi nảy ra một ý định, liền gọi Lâm Mặc Mặc qua.
Vẫn là phòng khách quen thuộc với những đường nét xa hoa, vẫn là những con người quen thuộc ngồi đối diện nhau.
Cuối cùng, tôi là người mở lời trước, giọng nói pha chút dò xét: “Tôi hỏi anh, Dung Dật có thật sự thuần khiết như vẻ ngoài của hắn không? Hay bên trong còn ẩn giấu điều gì mà tôi chưa kịp nhìn thấu?”
Tôi đang ngồi ở phòng khách, tay cầm tách trà còn ấm, thì Dung Dật đột nhiên mở lời. Giọng ngào, nhưng tôi lại thấy rất bình thản. “Trước đó thì cũng ổn, nhưng một ngày Lưu Lưu chạy nhanh quá, nó ngã… đừng! Nhược Nhược, em còn nghĩ tổng tài bá đạo cũng nhất thiết phải hảo mười điểm mà! Sau khi ngã, nó mở khóa cốt truyện phía sau, Nhược Nhược, em biết không, về sau mà em vì cái tên xanh Lâm Mặc Mặc đó mà ly hôn với em…”
Tôi nhìn vẻ mặt khó tin của Dung Dật, lòng chẳng dao động. Cảm giác lúc này giống như đang nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo trong một bữa tiệc tối nhàm chán. Tôi đặt tách trà xuống bàn và nói với giọng bình thản: “Vì một là tôi xuyên sách, hai là chúng ta là nam nữ chính trong một cuốn ngược văn, theo như trong sách, hai chúng ta hành hạ nhau qua mấy trăm chương, tôi thật sự không xem nổi nên bỏ truyện rồi.”
Lâm Mặc Mặc ngồi bên cạnh lập tức điên cuồng gật đầu, mắt sáng rực như vừa tìm được người đồng minh. “Đúng đúng, kiếp trước chính là bị Dung Dật hành cả xác lẫn tâm hồn, hóa bi phẫn thành ăn uống, một phát ăn đến chết… nên khi sống chẳng được gì, chết rồi cũng chẳng dính dáng gì đến Dung Dật, đều là do tôi mê tiền sắc, tại sao không chọn ôm đùi chị như chị cơ chứ?”
Tôi bừng tỉnh, thế mới đúng, bảo sao Lâm Mặc Mặc vừa xuất hiện đã liều mạng bám lấy tôi. Hóa ra là cô ấy đã từng trải qua tất cả những chuyện tồi tệ nhất trong cuốn sách này. Tôi nhếch môi cười nhẹ, cảm thấy thế giới này thật nực cười, nhưng cũng thật may mắn vì có người hiểu được mình.
Dung Dật đột nhiên cười phá lên, nụ cười chứa đầy sự điên cuồng và chua xót. “Các em vẫn còn quá ít. Sau khi Lâm Mặc Mặc chết, các em có biết chuyện gì xảy ra không? Anh phát hiện ra tất cả những điều tốt đẹp của Nhược Nhược, rồi theo đuổi cô ấy…”
Tôi và Lâm Mặc Mặc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều hiện lên một tia ghê tởm. Cô ấy thở dài. Tôi cũng lắc đầu: “Đúng là tiện thật.”
Sau đó, tôi sắp xếp lại các manh mối trong đầu, rồi tổng kết cho họ nghe: “Tóm lại, chúng ta đều là nạn nhân của cốt truyện. Nhưng giờ đã biết trước mọi chuyện, thì không ai có thể ép chúng ta đi theo con đường cũ nữa. Từ nay về sau, ai muốn làm tổng tài bá đạo thì làm, còn tôi chỉ muốn sống cho chính mình.”
Tôi nhớ rõ cái giây phút ấy, khi mà mọi thứ trong tôi như vỡ vụn ra từng mảnh. Đứng trước căn phòng họp rộng lớn, tôi nghe tiếng vỗ tay vang lên như những nhát búa tạ giáng thẳng vào lồng ngực mình. Động tác “kết thúc” vừa được thực hiện và tôi biết rằng trò chơi này đã bước vào hồi kết. Hai bàn tay tôi siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng tôi không cảm thấy đau. Cái đau thật sự nằm ở nơi khác, nơi mà lý trí và ký ức đang giằng xé nhau dữ dội.
“Bây giờ tôi còn hai câu hỏi cuối cùng.” Giọng tôi vang lên, khàn đặc nhưng cố gắng giữ bình tĩnh. Tôi nhìn thẳng vào Dung Dật, người đàn ông đã từng là chồng tôi, và giờ đây ánh mắt hắn mang một vẻ nguy hiểm mà tôi chưa từng thấy. “Câu thứ nhất.” Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn run rẩy đang lan khắp cơ thể. “Anh mở khóa cốt truyện từ khi nào?”
Hắn không trả lời ngay. Thay vào đó, Dung Dật nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo khiến tôi nhớ lại những ngày tháng tồi tệ nhất của cuộc hôn nhân này. “Trước khi em đề nghị ly hôn với tôi mấy ngày.” Giọng hắn đều đều, như thể đang đọc một bản báo cáo vô hồn.
Tôi cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy. Trước khi tôi đề nghị ly hôn ư? Vậy ra tất cả những gì tôi nghĩ là bí mật, những kế hoạch tôi dày công vạch ra để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này, hắn đều biết cả. Từng lời tôi nói, từng hành động tôi làm đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Tôi chợt thấy mình thật nực cười, như một con rối đang cố vùng vẫy nhưng sợi dây vẫn níu người khác.
“Viết tất cả,” tôi nói, giọng run lên vì giận dữ lẫn tủi nhục. “Biết rằng tôi đến từ thế giới khác. Biết rằng cuốn sách này, cái cốt truyện chết tiệt này, từng viết về một nữ chính thần kinh, một nam chính ngu ngốc. Biết rằng tôi chỉ là một vai phụ bị vứt xó, một phú nhị đại lười biếng thích yên ổn, đến mức tội ác tày trời cũng không có.”
Dung Dật không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt dò xét. Tôi tiếp tục, như thể muốn xả hết những uất ức đã chất chứa bấy lâu. “Cuốn sách ấy, giai đoạn đầu vì thiết lập nhân vật quá mất lòng độc giả, dẫn đến họ điên cuồng chửi tác giả. Tác giả buộc phải đổi nữ chính giữa chừng, để tôi - vợ cũ vốn đã hết đất diễn - lên thay. Dù so với hai người kia, tôi chỉ là một phú nhị đại lười biếng, thích yên ổn, không đến mức tội ác tày trời.”
Hắn vẫn im lặng, nhưng tôi thấy khóe mắt hắn khẽ động. Tôi cười nhạt, chua chát. “Nhưng vì bước ngoặt cốt truyện quá gượng gạo, cái chết của Lâm Mặc Mặc quá qua loa, Dung Dật đau lòng quá nhanh, dẫn đến thế giới xuất hiện khe nứt. Thế là mọi thứ đều rối tung lên. Tôi xuyên đến, Dung Dật mở khóa cốt truyện sớm, Mặc Mặc thì sống lại.”
Đến lúc này, tôi mới nhận ra rằng giọng mình đã trở nên chua xót đến thế nào. Tôi ngước mắt lên nhìn trần nhà, cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt sắp trào ra. “May mà, mở lại một ván, cuối cùng chúng ta đều là người bình thường. Tổng tài lắm mồm, nữ chính xanh rờn, nữ phụ yên ổn, đẹp mỹ mãn.” Tôi nói mấy từ cuối cùng như một lời chế giễu, chế giễu chính mình, chế giễu cái kết cục mà tôi chưa bao giờ mong đợi.
Tôi nhìn Dung Dật gật đầu lia lịa như con rối bị giật dây, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Cái kiểu xác nhận nhiệt tình đến mức lố bịch ấy khiến tôi vừa buồn cười vừa tức giận. Trước khi kịp kiềm chế, câu hỏi đã bật ra khỏi miệng tôi, sắc như lưỡi dao cạo:
“Vậy nếu anh thực sự thích cô ta, tại sao lại đồng ý ly hôn dễ dàng như thế? Hay là… anh muốn thử cảm giác ‘bắt cá hai tay’ cho đỡ nhàm chán?”
Dung Dật lập tức nhăn mặt, liếc tôi bằng ánh mắt đầy ghét bỏ như thể tôi vừa nói ra điều gì ô uế lắm. Hắn phẩy tay, giọng the thé:
“Sao có thể! Vợ ơi, em có thể sỉ nhục tính cách của anh, nhưng tuyệt đối không được sỉ nhục gu thẩm mỹ của anh! Anh thề có trời đất chứng giám, anh tuyệt đối không thích kiểu con gái như Lâm Mặc Mặc! Anh chỉ muốn làm cúành của vợ suốt đời thôi! Đồng ý ly hôn là vì đàn ông không thể cưỡng đoạt được tình yêu. Anh tôn trọng ý nguyện của người mình yêu. Vợ bảo gì thì là cái đó, vợ muốn gì thì anh chiều, với lại chẳng còn bao nhiêu thời gian hòa giải ly hôn nữa, đến lúc đó em đồng ý là xong… Có bản lĩnh thì em cứ đi kiện đi, ha! Em đoán xem? Anh vẫn không đồng ý đâu, hì hì.”
Lần này đến lượt tôi và Lâm Mặc Mặc im lặng nhìn nhau, rồi đồng loạt vỗ tay đánh sầm một cái. Thâm thật đấy, cái đồ miệng như dao cạo này đúng là không biết trời cao đất dày là gì. Tôi nghiêng người về phía hắn, đồng thời hạ thấp giọng xuống mức chỉ còn là làn hơi thoảng qua kẽ răng:
“Câu thứ hai.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không chớp một lần nào.
“Hai kẻ loạn thế này, nếu khiến thế giới sụp đổ, liệu chúng ta có cùng nhau chết không?”
Sắc mặt hai người họ đồng loạt tái mét như vừa bị ai đó rút hết máu. Trong khoảnh khắc, tôi bật cười ha hả. Tiếng cười vang vọng khắp căn phòng nhỏ hẹp. Một niềm vui thích quái đản len lỏi trong lồng ngực tôi, cay xè và ngọt ngào cùng một lúc. Tôi đã rụng bao nhiêu tóc vì chuyện này, thì các người cũng đừng hòng thiếu sợi nào!
Tối hôm đó, cả ba chúng tôi cùng chìm vào một giấc mơ kỳ lạ. Khôơ mờ ảo như sương khói, nhưng giọng nói của một người phụ nữ bịt mặt thì vang lên rõ mồn một, líu lo như chim hót:
“Các bảo bối à, các người sai rồi… các người đáng lẽ nên yêu ngược luyến mất não mới đúng chứ…”
Chương này mở ra bằng một cơn đau đầu như ai đó đang dùng búa tạ đập vào thái dương tôi. Tôi chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng chửi rủa quen thuộc của Dung Dật vọng ra từ phía bàn làm việc, xen lẫn với tiếng gõ phím dồn dập. Cả người tôi như vừa trải qua một cơn sốc điện, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, còn đôi tay thì run rẩy không kiểm soát được. Tôi cố gắng nhặt nhạnh những mảnh ký ức vỡ vụn trong đầu, cảm giác như vừa có ai đó nhồi nhét vào tôi một đống suy nghĩ xa lạ, những lời thoại kỳ quặc mà tôi chưa từng nói.
“Cút ngay! Ông đây là hợp pháp, có giấy tờ đàng hoàng! Được pháp luật bảo vệ! Các người thì làm hại người khác thôi!” Giọng Dung Dật gầm lên. Tôi nghe rõ mồn một từng chữ. Có vẻ như anh ta đang cãi nhau với ai đó trên mạng, còn nội dung thì liên quan đến chuyện… ship couple? Tôi khẽ liếc nhìn, thấy gương mặt điển trai kia đang nhăn nhó khó chịu, tay trái cầm điện thoại, tay phải gõ bàn phím lia lịa.
Đột nhiên, một luồng thông tin kỳ lạ tràn vào tâm trí tôi, như thể tôi vừa đọc được suy nghĩ của một người nào đó. Tôi nhận ra đó chính là lời của tác giả – những dòng chữ cuối cùng trước khi câu chuyện kết thúc. Một giọng nói vang lên trong đầu tôi, rõ ràng như tiếng chuông chùa: “Lạnh lùng bạo lực là sức hấp dẫn của đàn ông, đó là nhảm nhí. Thánh mẫu là sức hấp dẫn của phụ nữ, cũng là nhảm nhí. Hãy để những định kiến và sự cạnh tranh giữa phụ nữ biến mất đi, chân thành mới là chiêu thức tuyệt đỉnh!”
Tôi thở dốc, cảm giác như có ai đó vừa xé toạc một tấm màn che mắt tôi. Cả thế giới này sẽ không còn sụp đổ nữa, mọi nỗi lo lắng đều tan biến như sương mù buổi sáng. Tất cả chúng tôi – những nhân vật trong cuốn sách – đều vứt bỏ những thiết lập đầy mâu thuẫn, bắt đầu sống thật với chính mình. Tôi nhìn xuống đôi tay mình, thấy chúng không còn run rẩy nữa, thay vào đó là một sự bình yên lạ thường.
“Cảm ơn sự thức tỉnh của các bạn. Nó đã giúp tôi hiểu điều gì mới thực sự nên có trong cuốn sách này.” Giọng nói trong đầu tôi tiếp tục, nghe như một lời tạm biệt. “Yên tâm nhé, bây giờ tôi đã có nhiều người thích các bạn hơn rồi, thế giới này sẽ không sụp đổ đâu.”
Tôi mím môi, cảm thấy mắt mình hơi cay. Thì ra bấy lâu nay, tất cả những mâu thuẫn, những xung đột giữa các nhân vật nữ trong truyện đều chỉ là sản phẩm của một bàn tay thiếu tỉnh táo. Và bây giờ, bàn tay ấy đã buông bút, để lại cho chúng tôi một thế giới không còn bị ràng buộc bởi những định kiến vô lý.
“Cuối cùng cuối cùng, Nhược Nhược bảo bối, tôi ủng hộ con ở bên Mặc Mặc hơn đấy, mỹ nữ thì nên chơi với mỹ nữ!” Giọng nói ấy cười khúc khích trong tâm trí tôi, rồi im bặt.
Tôi mở bừng mắt, ngồi thẳng dậy trên ghế sofa. Không khí trong phòng khách sực nức mùi cà phê pha lẫn với mùi nước của Dung Dật. Anh ta vẫn đang cắm cúi với điện thoại, không để ý gì đến tôi. Tôi nhìn đồng hồ treo tường, thấy kim chỉ đúng bảy giờ sáng. Một năm kết hôn, vậy mà đột nhiên chúng tôi bước vào giai đoạn yêu cuồng nhiệt như những đôi tình nhân mới quen. Mỗi ngày anh ta đều ở bên tai tôi, thủ thỉ những lời ngọt ngào đến mức khiến tôi phải đỏ mặt.
Hôm qua, khi tôi vừa bước vào công ty, thấy một cô gái trẻ trong phòng nhân sự cố tình lấy lòng tôi bằng cách khen chiếc váy tôi mặc, Dung Dật đã lập tức nhấp môi. “Vợ yêu, cô ta vừa nhìn em bằng ánh mắt không trong sáng đâu. Nhớ giữ khoảng cách nhé.” Tôi cười thầm trong bụng, nghĩ thầm: tổng tài miệng lưỡi trơn tru, đúng là thơm thật!
Rồi đến chuyện trong xe đột nhiên xuất hiện một thỏi son môi màu đỏ rực. Tôi chưa kịp giải thích thì Dung Dật đã gọi điện thẳng cho tôi, giọng nửa đùa nửa thật: “Em yêu, lần sau nhớ chú ý đừng để quên đồ lung tung nhé. Anh không muốn phải ghen đâu.” Tôi biết thừa đó là son của chị gái tôi để quên sau chuyến đi chơi cuối tuần, nhưng nhìn cái cá, tôi lại thấy thích thú vô cùng.
Đang mải suy nghĩ, tôi chợt nghe thấy một giọng nói khác vang lên trong đầu, lần này là tiếng lòng của chính mình – nhưng không phải của tôi, mà là của một ai đó đang quan sát tôi từ xa. “Cái miệng của cô ta đúng là đủ lắm lời thật!” Tôi giật mình, vội vàng nhìn quanh phòng. Không có ai cả. Chỉ có Dung Dật và tôi. Nhưng rồi tôi nhận ra đó là tiếng lòng của một nhân vật nữ khác trong truyện, người mà trước đây tôi từng coi là đối thủ.
Tôi thở dài, ngả người ra ghế sofa. Cảm giác như tôi vừa được giải thoát khỏi một chiếc lồng vô hình. Từ nay, tôi sẽ không còn phải giả vờ ghét những cô gái khác chỉ vì kịch bản yêu cầu. Tôi sẽ sống thật với chính mình, yêu thương Dung Dật bằng cả trái tim và đối xử chân thành với tất cả mọi người xung quanh.
# Bản viết lại
Sáng sớm tinh mơ, tôi vừa ngồi xuống ghế salon, chưa kịp mở mắt ra hẳn thì tiếng bước chân đã vang lên từ cầu thang. Dung Dật tay xách hai bộ quần áo, mặt mày hớn hở chạy đến trước mặt tôi như một đứa trẻ sắp được kẹo.
“Vợ ơi vợ ơi, em xem, anh mặc áo sơ mi hồng hay xanh đẹp hơn?”
Tôi ngẩng đầu lên khỏi bộ phim truyền hình đang chiếu dở, liếc qua một cái rồi hỏi lại:
“Màu hồng dịu dàng lắm, nhưng mà êu tuổi rồi?”
Câu nói vừa dứt, mặt Dung Dật liền xịu xuống như trái cà phơi nắng. Anh ta ủ rũ quay người đi, miệng lẩm bẩm những lời như than thở với chính mình:
“Chê anh già hả, tuyệt giao! Lần này nhất định tuyệt giao lâu lâu! Vợ không dỗ, anh sẽ không lành đâu!”
Tôi nhìn theo bóng lưng của anh ta, khẽ thở dài. Trong lòng tôi biết rõ, cái tính trẻ con của người đàn ông này chẳng bao giờ thay đổi, dù anh ta có là một thương nhân lọc lõi trên thương trường đến đâu. Nhưng mà, tôi cũng chẳng muốn làồn lâu.
Mười phút sau, Dung Dật lại quay trở vào. Lần này mặt anh ta đầy vẻ uất ức, y hệt một đứa trẻ vừa bị mẹ mắng.
“Đến thế mà em cũng không dỗ, vậy em định dỗ ai đây…… dỗ Lưu Lưu à…”
Tôi thở dài, đành hạ giọng xuống, giọng nói mềm mại như kẹo bông gòn:
“Chồng em là đẹp trai nhất, mặc cái áo xanh đi, hợp với khí chất của anh hơn.”
Vừa dứt lời, Dung Dật đột nhiên tiến sát lại gần. Bà đặt lên gáy tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền thẳng vào da thịt khiến tôi khẽ rùng mình.
“Em dỗ anh thế nào mà, hử?”
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai. Tôi chưa kịp trả lời thì anh ta đã dùng lực hôn sâu một cái. Cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Tôi chỉ biết nhắm mắt lại để mượn loạn.
Hôm đó Dung Dật rốt cuộc mặc chiếc áo sơ mi xanh để đi làm. Tôi nhìn theo bóng dáng sau cánh cửa, lòng thầm nghĩ: may mà anh ta là sếp, chẳng ai dám trừ lương mình vì mặc sai đồ……
Còn về phía Lâm Mặc Mặc, từ khi cô ta bắt đầu yêu đương đến nay đã năm tháng trôi qua, lúc nào cũng rảnh rỗi chẳng có việc gì làm. Tôi cứ thấy cô ta lượn lờ ngoài đường suốt ngày, hết lần này đến lần khác, đến lần thứ mười tám thì tôi không thể nhịn được nữa.
Tôi sắp xếp cho cô ta vào một công ty đầu tư. Không còn cách nào khác, kiếp trước tôi đã làm đầu tư mạo hiểm, kiếp này giàu có thế này, khó tránh khỏi tay ngứa. Tùy tiện đầu tư mấy công ty, vậy mà cái nào cũng phát triển như diều gặp gió.
Tức chết đi được ấy chứ ~
Từ khi bắt đầu đi làm, Lâm Mặc Mặc liền “hiến tặng” cái não yêu đương mới dùng có hai tháng của mình cho công việc. Tôi nhìn cô ta lao vào công việc hăng say, lòng thầm nghĩ: có lẽ đây mới là con người thật của cô ta, một kẻ nghiện công việc chính hiệu.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đứng ở vị trí này.
Cái ngày mà Dung Dật gọi tôi là “Lâm tổng”, tôi suýt bật cười thành tiếng. Một kẻ như tôi, vốn chỉ là nhân viên quèn ở cái công ty nhỏ xíu, ôi, cái chức tổng đầy quyền lực ấy? Thế nhưng, cái thế giới này vốn dĩ đã chẳng có logic. Lâm Mặc Mặc và Dung Dật ở kiếp trước, họ hợp nhau như trời với đất, nhưng ở kiếp này, mọi thứ lại đảo lộn.
Tôi ngày nào cũng cướp hợp đồng của cô ấy. Lần nào cũng thắng. Cảm giác chiến thắng ấy không hề khiến tôi hả hê, mà ngược lại, nó khiến tôi hoang mang. Một kẻ não yêu đương hóa ra lại có thể trở thành thiên tà? Tôi tự hỏi chính mình, nhưng câu trả lời chỉ là những tiếng thở dài vô định.
Cho đến một ngày, Dung Dật đứng trước mặt tôi, ánh mắt pha lẫn giữa khâm phục và bất lực. Hắn thở dài một tiếng thật sâu, như thể đã suy nghĩ rất lâu về điều sắp nói.
“Chuyện ăn nên làm ra đúng là chỉ có thiên phú mới giải thích được, chẳng liên quan gì đến giới tính cả.” Hắn lắc đầu, khóe môi kéo lên một nụ cười đầy thâm ý. “Tài sản tôi có, nhìn thế thôi, nhưng vài năm nữa chắc phải nhường chỗ cho Lâm Mặc Mặc rồi.”
Tôi đứng im, không đáp lời. Nhưng trong lòng, tôi hiểu rõ hơn ai hết. Thứ tài sản kia, đâu phải của riêng tôi. Tôi chỉ là một người đang làm việc cho một kẻ khác, một kẻ đang âm thầm thao túng tất cả từ trong bóng tối.
Ba tháng sau, vì việc làm ăn cướp quá nhiều hợp đồng, Dung Dật trở nên rảnh rỗi đến kỳ lạ. Hắn bắt đầu nghĩ đến chuyện tổ chức một đám cưới cho chúng tôi. Nhưng đám cưới này không giống như trong tiểu thuyết mà tôi từng đọc. Không có hàng trăm triệu được tiêu tốn, không có danh lưu quyền quý được mời đến, không có pháo hoa rực rỡ bắn lên bầu trời.
Đám cưới giản dị, ít phô trương, như một gia đình bình thường tổ chức lễ thành hôn. Chỉ mời vài người bạn thân thiết, những câu chuyện đời thường được kể lại, những tiếng cười giòn.
Dưới ánh nắng chiều tà, tôi bước trên thảm đỏ. Từng bước chân chậm rãi, nặng nề, nhưng lại vô cùng kiên định. Tôi đi về phía Dung Dật, người đàn ông đang đứng chờ tôi ở cuối lễ đường. Ánh mắt hắn dịu dàng, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia sáng kỳ lạ mà tôi không thể gọi tên.
Đến phần tuyên thệ, hắn cầm tay tôi, ngón tay ấm áp siết chặt lấy lòng bàn tay đang run rẩy của tôi. Giọng hắn trầm ấm, vang lên giữa không gian tĩnh lặng:
“Tôi tên là Dung Dật, nhưng theo đuổi vợ tôi chẳng dễ dàng gì. Vợ tôi tên là Ôn Nhược, nhưng cô ấy chẳng yếu đuối chút nào. Cô ấy nắm giữ sinh sát của tôi trong lòng bàn tay. Câu chuyện của chúng tôi muốn nói với mọi người rằng đặt tên là một môn học không thể qua loa, vì nếu lạc đề… thì cả cuộc đời này sẽ chẳng thể nào gỡ ra được.”
Tôi bật cười, nhưng nước mắt cũng lăn dài trên má. Cảm giác vừa hạnh phúc vừa đau đớn, vừa ngọt ngào vừa chua xót, tất cả hòa quyện vào ánh khắc ấy. Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, thấy hình bóng của chính mình phản chiếu trong đó, và tôi biết, dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ bước tiếp trên con đường này.
# Bản viết lại độc lập
Tôi ho khù khụ mấy tiếng, cố nén cơn ngượng ngùng đang dâng lên tận cổ họng. Thật ra, từ hồi còn bé xíu, tôi đã luôn ấp ủ một giấc mơ: lớn lên sẽ trở thành nhà văn hoặc nhà khoa học. Nhưng suốt hơn hai mươi năm trời, tôi cứ lơ lửng giữa bao nhiêu ngã rẽ, chẳng biết đâu là lối đi đúng đắn cho cuộc đời mình. Cho đến khi gặp em, tôi mới chợt nhận ra tất cả. Tôi thở dài, đôi mắt nhìn thẳng vào người đối diện, giọng trầm xuống như vừa khám phá ra một chân lý giản đơn: “Đưa em về nhà!”
Dung Dật bỗng nhiên buột miệng, giọng nói vang lên như thể đang đọc một bài diễn văn vô cùng hệ trọng. Anh ta bảo phong cách của vợ tôi rất kỳ lạ, lúc thì ngọt ngào như kẹo, lúc lại cay xè như ớt. Có khi trông như một chị đại máu lạnh, lúc khác lại yểu điệu như bánh bèo. Tôi không thể ngờ rằng có thể thốt ra những lời lẽ lằng nhằng đến thế. Nghe Dung Dật phát biểu kiểu liếm cẩu như vậy, tôi vội vàng đưa tay bịt miệng, lòng thầm nghĩ: “Ừm, dùng tay là đủ rồi…”
Ai mà ngờ được, đám cưới đầu tiên trong đời tôi lại bị hủy hoại hoàn toàn bởi cái miệng không biết kiềm chế của Dung Dật. Bây giờ tôi đúng là “khoai tây sợi” thật sự, vừa quê mùa đến phát buồn, lại vừa thấy đáng yêu lạ lùng.
Tôi quay đầu sang bên cạnh, bắt gặp Lâm Mặc Mặc đang ăn mặc chỉnh tề, từ đầu đến chân chẳng có lấy một nếp nhăn. Cô ta trông không tệ chút nào, thậm chí còn toát ra vẻ bình thường đến lạ thường. Tôi chợt nghĩ, nếu đã trở thành người bình thường như vậy, thì cũng coi như tôi xuyên sách chẳng uổng phí!