Tôi đang đứng trong hành lang nhà người yêu tôi, tay vẫn còn siết chặt que thử thai màu trắng từ trong túi áo khoác. Minh Hạo nắm tay tôi, mười ngón đan vào nhau, ấm nóng, mới vừa uống phải rượu mừng. Trên suốt quãng đường từ phòng trọ đến đây, chúng tôi đã vẽ ra một tương lai bằng toàn những gam màu tươi sáng: một đám cưới nhỏ, một căn nhà có sân thượng trồng hoa hồng, và một đứa bé sẽ mang nụ cười của cả hai. Anh nói anh sẽ thuyết phục bố mẹ, sẽ đứng ra bảo vệ tôi, sẽ không để tôi phải chịu bất kỳ tủi thân nào. Tôi gật đầu, lòng tin tưởng như một đứa trẻ tin vào ông già Noel.
Nhưng khi cánh cửa gỗ màu nâu sẫm mở ra, tất cả những mơ mộng ấy vỡ tan như bong bóng xà phòng chạm phải đầu kim.
“Minh Hạo, anh về rồi?” – Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau cánh cửa.
Cô gái ấy khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, mặc một chiếc váy len màu kem ôm sát cơ thể, mái tóc dài buông xõa ngang vai. Trên môi cô ta nở một nụ cười rạng rỡ đến chói mắt, như thể cô ta mới là người chủ thực sự của ngôi nhà này, như thể cô ta đã đứng ở đó chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Khi ánh mắt cô ta lướt qua người tôi, nụ cười ấy khựng lại trong chưa đầy một giây – tôi kịp nhìn thấy một tia sáng lạnh lẽo vụt qua đồng tử nâu nhạt của cô ta – rồi ngay lập tức trở lại bình thường, mượt mà như một diễn viên đã tập kịch bản hàng trăm lần.
Cô ta cúi xuống, mở tủ giày, lấy ra một đôi dép lê màu xanh lam – chính xác là đôi dép mà tôi đã từng thấy Minh Hạo mang hồi còn đi học – và đặt ngay ngắn trước chân tôi. “Sao anh về mà không báo trước? Ở nhà không chuẩn bị món gì cả. Chú dì ơi, Minh Hạo về rồi này.”
Tôi đứng chết trân ở bậc cửa, hai bàn chân như dán chặt xuống nền gạch lạnh. Cổ họng tôi khô khốc, lồng ngực như bị ai đó dùng tay bóp chặt. Tôìn Minh Hạo – anh ta cũng đang ngây người ra, nhưng không phải vì bối rối hay ngạc nhiên. Trên gương mặt là một biểu cảm mà tôi chưa từng thấy trong suốt năm năm yêu nhau: một sự quen thuộc đến đáng sợ, một sự thoải mái như thể mọi thứ đều đang diễn ra đúng như kế hoạch.
Bố mẹ Minh Hạo từ trong nhà bước ra. Mẹ anh ta mặc một chiếc tạp dề hoa, tay cầm cái muôi gỗ còn dính nước canh. Bà nhìn thẳng vào mặt tôi rồi phớt lờ đi như thể tôi chỉ là một cái bóng vô tri vô giác. Bố anh ta cũng vậy, ông vỗ vai Minh Hạo, hỏi han đủ thứ chuyện trên trời dưới biển: nào là đường xá có đông không, nào là dự án công ty thế nào, nào là có ăn trưa chưa. Còn tôi – người con gái đang mang giọt máu của tôi trong bụng – thì bị đẩy ra ngoài rìa của cuộc trò chuyện, như một món đồ không cần thiết bị chất vào góc kho.
Tôi biết từ lâu rồi. Tôi biết bố mẹ anh ta không ưa tôi. Tôi là người ngoài tỉnh, không có quan hệ, không có của cải, không thể giúp Minh Hạo tiến thân trong sự nghiệp. Họ muốn một cô dâu giàu có, một cô dâu có bố làm giám đốc, có mẹ làm chủ tịch hội phụ nữ. Còn tôi, tôi chỉ có hai bàn tay trắng và một tình yêu ngu ngốc đến mức tôi đã tin rằng tình yêu có thể thắng tất cả.
Quen biết bảy năm, yêu nhau năm năm. Tôi đã thức trắng bao nhiêu đêm để học thêm kỹ năng, đã chạy đôn chạy đáo bao nhiêu cuộc họp để kiếm từng đồng tiền thưởng, đã nuốt bao nhiêu nước mắt vào lòng khi đồng nghiệp nói tôi là “con bé quê mùa lên tỉnh”. Tôi đã leo lên vị trí quản lý phó ở hai mươi tám tuổi – một kỳ tích mà ngay cả những người bản địa cũng phải ngả mũ. Lương của tôi bây giờ cao hơn Minh Hạo gấp rưỡi. Gần đây tôi còn nhận được lời mời làm việc từ tập đoàn DL – cái tập đoàn mà Minh Hạo luôn mơ ước được bước chân vào, cái tập đoàn mà anh ta đã nộp đơn xin việc năm lần bảy lượt nhưng đều bị từ chối.
Vậy mà giờ đây, khi tôi đứng trong hành lang nhà anh ta, bụng mang một sinh mệnh nhỏ bé, tôi lại cảm thấy mình nhỏ bé hơn bao giờ hết. Cô gái kia – tôi không biết cô ta là ai, là họ hàng, là bạn thân, hay là một người nào đó khác – vẫn đứng bên cạnh Minh Hạo, tay cô ta vô tình hay cố ý chạm vào cái gì khi cô ta nói chuyện. Mẹ Minh Hạo nhìn hai người họ với ánh mắt hài lòng, như thể họ là một cặp đôi hoàn hảo mà bà đã sắp đặt từ lâu.
Tôi đưa tay sờ lên bụng mình, nơi vẫn còn phẳng lì, nơi một sinh linh đang lớn lên từng ngày. Nước mắt tôi không rơi, nhưng có một thứ gì đó trong lồng ngực vừa vỡ ra, lạnh lẽo và sắc lẹm như mảnh thủy tinh vỡ.
Tôi vẫn nhớ cái khoảnh khắc ấy, khi ngón đan chặt vào tay tôi, lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cảm giác ấy như một lời hứa vô hình, nhưng cũng như một lời cảnh báo mà tôi không đủ can đảm để nghe ra.
“Thanh Thanh, anh cũng không biết tại sao cô ấy lại ở đây.”
Anh thì thào bên tai tôi, giọng nói hối hả như thể sợ chậm một giây là tôi sẽ bỏ chạy mất. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng đã có một nỗi lo âu chẳng thể gọi tên. Tôi biết rõ hơn ai hết người con gái đang đứng trong bếp nhà anh lúc này là ai.
Đồng Thiển.
Cái tên ấy từng là nỗi ám ảnh của tôi suốt nhiều tháng trời. Cô ấy là hiện thân của sự hoàn hảo mà bố mẹ Minh Hạo hằng mong muốn. Một cô con dâu giàu có, xinh đẹp, xuất thân môn đăng hộ đối. Tôi nghe mẹ anh từng kể về cô ấy với giọng điệu say sưa, như thể Đồng Thiển là một món đồ xa xỉ mà bà đang để dành.
Minh Hạo từng giấu tôi đi ăn với cô ấy. Một lần duy nhất, nhưng đủ để khiến trái tim tôi vỡ vụn thành trăm mảnh. Khi tôi biết được, tôi đã khóc, đã gào thét và lần đầu tiên trong đời, tôi nói lời chia tay. Anh ôm chặt lấy tôi, nước mắt lưng tròng, nói rằng anh bị ép buộc, rằng buổi gặp đó chỉ để nói rõ với Đồng Thiển rằng anh đã có người yêu, rằng chúng tôi sắp kết hôn. Anh thề thốt rằng ý của bố mẹ không phải là ý của anh.
Tôi đã tin. Tôi đã chọn tin, bởi vì yêu anh, tôi sẵn sàng gạt đi mọi nghi ngờ.
Nhưng bây giờ, khi đứng trong căn nhà này, nhìn Đồng Thiển thoăn thoắt lau bát đũa trong bếp, tôi không thể không tự hỏi: có thật là cô ấy đến thăm bố mẹ anh một cách tình cờ hay không? Mẹ Minh Hạo đứng cạnh cô ấy, hai người nói cười rôm rả, thỉnh thoảng bà lại vỗ nhẹ lên vai Đồng Thiển, như thể đó là người con gái mà bà hằng mong ước. Tiếng cười của họ vang lên trong căn bếp nhỏ, mỗi âm thanh như một mũi kim đâm thẳng vào lồng ngực tôi.
Không khí trong phòng khách trở nên nặng nề hơn khi Đồng Thiển bưng món canh ra. Cô ấy khéo léo đặt xuống bàn, ánh mắt lướt qua tôi với một tia cười nhẹ không thể rõ ràng hơn. Tôi siết chặt, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh, nhưng lòng tôi lại lạnh toát.
Một lúc sau, đồ ăn được dọn lên bàn. Mẹ Minh Hạo ngồi xuống trước, kéo Đồng Thiển ngồi ngay bên cạnh mình, như thể đó là vị trí nào. Tôi ngồi đối diện, Minh Hạo ở bên cạnh, nhưng khoảng cách giữa tôi và anh dường như xa vời vợi.
“Bố mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người.”
Minh Hạo nhìn tôi, hít một hơi thật sâu, rồi đặt tay lên bàn. Tôi thấy sống lưng anh thẳng lên, như thể anh đang chuẩn bị cho một trận chiến. Tôi nín thở, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
“Con và Thanh Thanh quyết định…”
Tôi không ngờ rằng bữa tối hôm ấy lại biến thành một vở kịch do chính tôi làm khán giả bất đắc dĩ. Ngay khi vừa kéo ghế ngồi xuống bàn, bố của Minh Hạo đã giơ tay ra hiệu, cắt ngang lời chào hỏi của chúng tôi.
“Con khoan hãy nói, mẹ con có chuyện muốn thông báo.” Giọng ông ấy khô khốc, như tiếng lá khô vào mùa đông.
Minh Hạo thoáng ngẩn ra, đôi mày nhíu lại đầy nghi hoặc. “Chuyện gì vậy?”
Mẹ của Minh Hạo đặt đũa xuống, cố tình hắng giọng một tiếng thật to. Trước khi bà mở miệng, ánh mắt bà đã lướt qua Đồng Thiển – người con gái ngồi ở góc bàn, hai tay siết chặt vào nhau, khuôn mặt cúi gằm xuống như thể đang cố giấu điều gì đó sau vành tai ửng đỏ.
“Thiển Thiển có thai rồi.” Mẹ Minh nói thẳng, rồi bà liếc nhìn với vẻ mặt vừa giận vừa thương, “Minh Hạo, chuyện lớn như vậy, sao con không nói với bố mẹ một tiếng? May mà Thiển Thiển biết điều, chuyện gì cũng nói với chúng ta.”
Tôi cảm thấy không khí trong phòng như đặc quánh lại. Những lời ấy rơi vào tai tôi như từng giọt sáp nóng, thiêu đốt màng nhĩ. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa sứ trước mặt, hoa văn màu lam mờ nhạt dần dưới ánh đèn vàng vọt.
“Vậy là có ý gì?” Minh Hạo ngẩng đầu lên, giọng nói pha chút bất lực: “Cô ấy liên quan gì đến nhà chúng ta?”
Tôi biết anh ấy đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tôi cũng biết rõ cái cách anh ấy nuốt nước bọt, cái cách các ngón tay anh ấy bấu chặt vào thành bàn – tất cả đều là dấu hiệu của một cơn bão đang đến gần.
“Minh Hạo,” Đồng Thiển đứng dậy, má cô ấy hồng lên như thể ai đó vừa tát vào mặt, “lần trước em đưa anh về nhà…”
“Chẳng phải đã bảo em đừng nhắc đến chuyện đó sao?” Minh Hạo gầm lên, cắt ngang lời cô ấy. Nhưng rồi, như một tia chớp xé toạc bầu trời đêm, sự thật chợt lóe lên trong mắt anh ấy. “Em nói lần đó? Không thể nào, sao có thể… em…”
Tôi thấy ánh mắt anh ấy đột nhiên quay về phía tôi, như thể lúc này anh ấy mới thực sự nhận ra tôi đang ngồi ở đây, đang chứng kiến tất cả. Đôi mắt anh ấy hoảng loạn, mất phương hướng.
“Thanh Thanh, ói.” Anh ấy vội nắm lấy cánh tay tôi, móng tay bấm sâu vào da thịt, “Thanh Thanh, chuyện không như em nghĩ đâu… giải thích, lần đó chỉ là tai nạn… chỉ là tai nạn thôi…”
Tôi nhìn anh ấy, nhìn đôi mắt từng là cả bầu trời của tôi, giờ đây chỉ còn là hai vũng nước đục ngầu. Tôi nhìn bố mẹ anh ấy, hai người đang nhìn tôi với ánh mắt lạnh tanh như thể tôi chỉ là một món đồ nội thất thừa thãi. Tôi nhìn Đồng Thiển. Cô ấy đang đứng đó, hai tay ôm lấy bụng, gương mặt rạng rỡ niềm vui chiến thắng mà cô ấy cố tình giấu sau lớp khăn mỏng manh của sự ngượng ngùng.
Từ lúc bước chân vào căn nhà này, tôi đã bị xem như người vô hình. Những câu chuyện cười rôm rả bên bàn ăn, những lời hỏi thăm xã giao – tất cả đều lướt qua tôi như gió thổi qua cánh đồng hoang. Và bây giờ, khi sự thật được phơi bày, tôi mới hiểu ra rằng mình chưa bao giờ thực sự có mặt trong cuộc đời họ. Ánh mắt tôi càng lúc càng lạnh lùng, như mặt hồ mùa đông đóng băng từng lớp một.
Tôi nhận ra giọng của Minh Hạo đang nhỏ dần, như thể mỗi chữ anh thốt ra đều bị bóp nghẹt trong cổ họng.
“Thanh Thanh, em tin anh, trong lòng anh chỉ có em thôi. Thanh Thanh, đừng nhìn anh như vậy, anh sợ, Thanh Thanh…”
Anh ta nói liên hồi, nhưng tôi chỉ thấy mỗi lần ở miệng là một lần lòng tôi nguội thêm một phần. Trước đây tôi từng nghĩ đôi mắt biết nói kia là cả bầu trời của tôi. Giờ đây nhìn lại, nó chỉ là một màn sương mờ đục, chẳng thấy gì ngoài sự giả dối.
“Minh Hạo,” giọng bố Minh vang lên như sấm rền giữa căn phòng tĩnh lặng, “con còn là đàn ông không? Trước mặt một người phụ nữ rụt rè thế này, bây giờ, à, Thiển Thiển, con nên quan tâm đến con bé nhiều hơn mới phải.”
Tôi nghe mà buồn cười. Ông ta nói như thể tôi là kẻ thứ ba vô duyên vô cớ xen vào cuộc đời họ. Trong mắt họ, tôi chỉ là một mối đe dọa, một thứ rác rưởi cần được dọn sạch.
Mẹ Minh liếc tôi một cái, ánh mắt sắc như dao cạo. Bà ta khẽ nhếch môi: “Tôi đã biết người ngoài tỉnh không đáng tin, ngoài cái mặt có tí nhan sắc, biết quyến rũ ra thì chẳng được gì, khiến tôi mê mẩn…”
Từng chữ của bà ta rơi xuống như những hòn đá ném thẳng vào mặt tôi. Tôi muốn cãi lại, muốn hét lên rằng tôi không phải loại đàn bà đó, nhưng cổ họng tôi như bị ai bóp nghẹt. Rồi đột nhiên, một cơn buồn nôn dữ dội ập đến từ tận đáy dạ dày, khiến tôi không kịp phản ứng, chỉ biết cúi gập người xuống một bên, nôn khan từng hồi.
“Thanh Thanh, em không sao chứ? Thanh Thanh.” Minh Hạo vội vã vỗ lưng tôi. Bà ấm nóng nhưng tôi chỉ thấy rợn người. Anh ta đưa cho tôi một cốc nước ấm, giọng run rẩy: “Súc miệng đi, súc miệng sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Tôi ngước mắt lên nhìn anh ta. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ từng đường nét trên khuôn mặt từng khiến tôi say đắm: sống mũi cao, đôi môi mỏng, đôi mày kiếm anh tuấn. Nhưng tất cả đều xa lạ, như thể tôi chưa từng quen biết con người này.
“Đừng chạm vào tôi!”
Tôi hấ. Cái cốăng xuống nền gạch hoa, vỡ tan tành, nước ấm bắn tung tóe lên chân tôi. Những mảnh sứ vỡ nằm rải rác dưới sàn, phản chiếu ánh đèn vàng vọt, nhìn như những vết thương không thể lành.
“Minh Hạo, giữa chúng ta đã kết thúc rồi.”
Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, lạnh lùng và xa lạ đến nỗi tôi suýt không nhận ra. May thay, nó vẫn giữ được sự bình tĩnh. Tôi không khóc, không run, không gào thét. Tôi chỉ đứng đó, như nhìn một người dưng.
Nói xong, tôi quay người cầm lấy chiếc túi xách trên bàn. Những ngón tay tôi siết chặt quai túi, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng tôi không cảm thấy đau.
“Không, Thanh Thanh, giải thích, mọi chuyện không như em nghĩ đâu.” Minh Hạo nắm chặt tay tôi, mấu vào da thịt tôi như muốn giữ lại thứ gì đó đã vỡ vụn. Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào: “Em phải tin anh, anh yêu em, chỉ yêu mình em thôi.”
Tôi nhìn xuống, bà đang siết chặt lấy tôi. Mạch máu nổi lên xanh lét dưới làn da trắng bệch. Tôi từng yêu bàn tay này, từng muốn nắm nó suốt đời. Nhưng giờ đây, nó chỉ khiến tôi thấy ghê tởm.
“Yêu?” Tôi cười nhạt, “Anh yêu tôi mà để người khác? Đừng làm tôi buồn cười nữa, Minh Hạo.”
Tôi rúi anh ta, xoay người bước thẳng ra cửa. Mùi hương hoa nhài từ lọ tinh dầu trên kệ phòng khách thoang thoảng theo từng bước chân tôi, nhưng nó không còn khiến tôi dễ chịu như trước nữa. Nó chỉ làm tôi nhớ đến những buổi tối tôi từng ngồi đây, tin vào những lời hứa hão huyền của anh ta.
Cánh cửa gỗ lim nặng trịch mở ra trước mặt tôi, gió lạnh từ ngoài ùa vào, thổi tung những lọn tóc rối bời trên má tôi. Tôi không ngoảnh lại. Tôi biết nếu ngoảnh lại, tôi sẽ thấy Minh Hạo quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm mặt, và bố mẹ anh ta sẽ đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ.
Nhưng tôi không còn quan tâm nữa.
Tôi bước ra khỏi căn nhà đó, từng bước chân nặng nề nhưng kiên định. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Tôi đã yêu sai người, nhưng tôi sẽ không sai thêm lần nào nữa.
Mẹ Minh đứng phắt dậy, hai tay chống vào thành ghế, giọng bà vút lên chói tai như tiếng dao cạo vào thủy tinh: “Con cứ để cô ta đi! Lần đầu tiên bước chân vào nhà tôi mà đã đập phá tan hoang như thế này, cô ta nghĩ mình là ai hả? Chưa kịp bước qua cửa nhà họ Minh mà đã dám…”
Tôi đứng im, cảm nhận từng ngón tay mình lạnh ngắt trong lòng bà. Anh siết chặt tay tôi hơn, như muốn truyền cho tôi chút hơi ấm cuối cùng giữa căn phòng khách đang bốc hỏa này. Tôi biết mình là kẻ xâm nhập, là cáắt bà ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa.” Minh Hạo nhìn mẹ, đôi mắt anh đỏ hoe, giọng nói như xé ra từ cổ họng: “Thanh Thanh… cô ấy cũng đang mang thai.”
Bầu không khí trong phòng đột ngột đông cứng lại.
Mẹ Minh khựng người, từng đường nét trên khuôn mặt bà dần trở nên cứng đờ như tạc bằng sáp. Bà chớp mắt liên hồi, như thể vừa nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo đến mức không thể tin nổi.
“Con… Minh Hạo, con không đùa chứ?”
Minh Hạo rút từ trong túi áo khoác ra một tờ giấy trắng, nếp gấp đã hơi nhàu vì mồ hôi tay anh. Anh trải nó ra, đặt lên bàn trà, ngay trước mặt mẹ. Tờ giấy kết quả siêu âm với dòng chữ đen trên nền trắng, bên góc phải còn in hình tròn xoe của túi thai, bé xíu như hạt đậu.
“Đây là kết quả kiểm tra chúng con vừa làm. Thanh Thanh có thai rồi.” Giọng Minh Hạo run lên nhưng vẫn cố giữ vững: “Hôm nay chúng con đến đây là để bàn chuyện cưới hỏi. Mẹ, con yêu Thanh Thanh, con muốn cưới cô ấy!”
Anh nói xong, tay lại siết chặt tay tôi hơn nữa. Tôi cảm nhận được từng mạch máu trong lòng bàn tay anh đập dồn dập. Anh đang đặt cược tất cả vào khoảnh khắc này.
“Đồ hỗn láo!” Bố Minh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ sau lưng ông ngã khuỵu xuống sàn. Một cái tát giáng thẳng vào mặt Minh Hạo. Âm thanh khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. “Con muốn cưới cô ta, thế còn Thiển Thiển thì sao? Con bé là một cô gái trong trắng, lại đùa con, con có xứng đáng với người ta không?”
Tôi thấy má Minh Hạo ửng đỏ, nhưng anh không né tránh, cũng không buông tay tôi. Anh chỉ cúi đầu, hít một hơi thật sâu, như đang nuốt trọn nỗi đau và cả sự nhục nhã.
“Sao anh có thể đánh con chứ?” Mẹ Minh vội vàng chạy lại, bà đỡ lấy cậu, rồi đưa mắt liếc nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân. Ánh mắt bà lúc này không còn sắc lẹm như trước, mà pha lẫn một thứ gì đó miễn cưỡng, như người phải nuốt một viên thuốc đắng. “Đã vậy, nếu cô cũng đang mang thai, hãy ngồi xuống để chúng ta nói chuyện nghiêm túc.”
Đây là lần đầu tiên mẹ Minh nói chuyện với tôi bằng giọng điệu không kèm theo sự khinh miệt. Trước đây, dù đã gặp mặt vài lần, bà chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên bà nhìn thấy tôi, trên khuôn mặt bà hiện lên vẻ ghê tởm rõ rệt.
Bà đã nói: “Cái thứ con gái như mày thì đừng hòng bước chân vào nhà họ Minh.”
Nhưng hôm nay, tôi đang đứng đây, bụng mang dạ chửa, và bà ấy buộc phải mời tôi ngồi xuống. Tôi không biết nên cười hay nên khóc vì cái gọi là công lý trớ trêu này.
Tôi đã biết điều đó trước khi cánh cửa kia khép lại sau lưng mình. Trước khi tôi đặt chân vào căn phòng khách rộng đến lạnh lẽo này. Ánh mắt của bà ấy — một thứ ánh nhìn dài, chậm rãi, như thể đang cân đo từng phân xương thịt của tôi — đã nói lên tất cả.
“Trừ vẻ ngoài coi được, thì chẳng có gì xứng đáng với tôi.”
Giọng bà ấy không lớn, nhưng mỗi chữ rơi xuống đều nặng như một phiến đá đè chặt lấy lồng ngực tôi. Minh Hạo khựng lại bên cạnh tôi, bàn tay anh ấy nắm chặt lấy tay tôi, như muốn truyền cho tôi một chút ấm áp. Nhưng cái siết đó chẳng thể xua tan được cái cảm giác bị mổ xẻ, bị đặt lên bàn cân và bị tuyên bố là vô dụng.
Bà ấy chê tôi gầy. Chê tôi là đứa trẻ mồ côi chẳng ai thèm nhận. Chị tôi từ nhỏ đã phải luồn cúi sống nhờ vào lòng thương của người khác. Bà ấy bảo số phận của tôi không tốt, rằng tôi sẽ mang tai ương đến. Mỗi một lời, mỗi một câu, đều giống như những mũi kim nhỏ xíu đâm thẳng vào da thịt. Tôi không khóc. Tôi đã học cách nuốt nước mắt từ khi còn là một đứa trẻ, khi tôi nhận ra rằng khóc lóc chẳng bao giờ giúp tôi có thêm một bữa cơm hay một chiếc chăn ấm.
Nhưng nếu tôi có thể chọn, phải, nếu tôi có thể chọn, tôi cũng muốn lớn lên trong một gia đình hoàn chỉnh. Tôi cũng muốn từ nhỏ có cha yêu thương, có mẹ che chở. Tôi muốn được làm nũng, được cưng chiều, được sống như một đứa trẻ bình thường. Nhưng tôi không có quyền lựa chọn. Số phận không hỏi ý kiến tôi trước khi ném tôi vào thế giới này.
Minh Hạo thấy mẹ anh ấy đã nhượng bộ — ít nhất là theo cách anh ấy nghĩ. Anh ấy tưởng rằng mọi chuyện cuối cùng cũng có bước chuyển, rằng sự im lặng của bà ấy sau những lời chê bai là dấu hiệu của sự chấp nhận. Anh ấy kéo tôi ngồi xuống chiếc sofa nâu sẫm, chiếc sofa mà tôi đã nhìn thấy từ lúc bước vào, với những đường vân gỗ tinh tế trên tay vịn. Mùi gỗ thông pha lẫn một chút nước hoa đắt tiền của bà ấy thoang thoảng trong không khí. Tôi ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, cảm giác như mình đang ngồi trên một chiếc ghế điện chứ không phải một chiếc sofa êm ái.
Nhưng những lời tiếp theo của mẹ Minh khiến chúng tôi vô cùng bất ngờ.
Bà ấy không nhìn tôi. Bà ấy nhìn thẳng vào Minh Hạo, đôi môi mỏng khẽ mở ra, và giọng nói vẫn giữ nguyên cái âm điệu phẳng lặng đến rợn người:
“Mẹ có thể chấp nhận nó vào nhà này. Nhưng với một điều kiện.”
Tôi cảm thấy bà siết chặt hơn. Anh ấy thở phào nhẹ nhõm, còn tôi thì cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Bởi vì tôi biết, trong những gia đình giàu có và quyền thế như thế này, “một điều kiện” chưa bao giờ là một món quà. Nó luôn là một sự đánh đổi. Và tôi, một đứa trẻ mồ côi không có gì trong tay, liệu có gì để đánh đổi?
Bà ấy đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn vườn xanh mướt bên ngoài. Ánh nắng chiều hắt qua tấm kính, nhuộm vàng bóng dáng của bà ấy, khiến bà ấy trông giống như một bức tượng bằng sáp — đẹp đẽ, tinh xảo, nhưng không có chút hơi ấm nào.
“Con bé phải ký một bản cam kết. Rằng nó sẽ không bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì từ tài sản của gia đình này. Và nếu một ngày nào đó, con trai tôi không còn muốn nó nữa, nó sẽ lặng lẽ rời đi, không một lời oán thán.”
Lời nói của bà ấy rơi xuống căn phòng, và tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ trong lồng ngực. Minh Hạo đứng bật dậy, định nói điều gì đó, nhưng tôi giữ tay anh ấy lại. Tôi nhìn thẳng vào mẹ anh ấy, vào đôi mắt lạnh lẽo không chút lay chuyển kia, và tôi mỉm cười. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra.
“Vâng, thưa bác. Cháu đồng ý.”