Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khi tôi nhận ra rằng người mà tôi yêu thương nhất lại đang đứng trên bờ vực của sự phản bội. Cô bạn thân của tôi, người mà tôi từng coi như một người bạn tuyệt vời, lại trở nên xa lạ khi cô ấy quyết định đăng ký kết hôn với vị hôn phu của tôi.
Tôi ngồi một mình trong văn phòng, ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt lạnh lẽo của tôi. Tôi lau nước mắt, mở WeChat của Cố Thần, người mà tôi từng tin tưởng tuyệt đối. Ảnh đại diện của anh ấy vẫn là ảnh chụp chung của hai chúng tôi, nhưng bài đăng mới nhất trên trang cá nhân là từ hôm qua, là một bó hoa hồng với dòng chữ: “Cuối cùng cũng sắp cưới được người mình yêu nhất rồi!” Giờ tôi mới nhận ra rằng người anh ấy yêu nhất không phải là tôi, mà là Trương Vũ Hân.
Tôi hít sâu một hơi, mở danh bạ điện thoại, tìm số của Cố Thần. Ngón tay tôi dừng lại trên nút gọi, do dự vài giây rồi cuối cùng vẫn bấm. Chuông đổ rất lâu mới có người nghe, đầu dây bên kia là giọng Cố Thần mang chút khó chịu: “Tiểu Tiểu, có chuyện gì vậy? Anh đang bận.” Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nói: “Tôi chúc mừng anh.” – giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ. “Chúc mừng anh đã kết hôn.” Đầu dây bên kia bỗng trở nên im lặng, vài giây sau, Cố Thần mới mở miệng, giọng có phần hoảng hốt: “Tiểu Tiểu, nghe anh giải thích…” “Không cần giải thích.” – tôi cắt ngang, “Cố Thần, chú đi.”
Cố Thần cố gắng giải thích, nhưng tôi không muốn nghe. Tôi chỉ muốn kết thúc mọi thứ, chấm dứt_relationship đau thương này. “Cố Thần, anh nghĩ có ai tin nổi không?” – tôi nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Anh không cần giải thích nữa, tôi không muốn nghe.” Tôi nhắc anh ấy về số tiền 500 ngàn mà anh ấy nợ tôi, và yêu cầu anh ấy trả lại trước cuối tháng. Nếu không, tôi sẽ kiện anh ấy. Cố Thần cố gắng biện minh, nhưng tôi không để anh ấy nói hết. Tôi cúp máy, cả người rũ xuống ghế, nước mắt không ngừng rơi.
Ba năm – trọn vẹn ba năm – tôi trao hết quãng thanh xuân đẹp nhất cho Cố Thần. Đồng hành cùng anh từ hai bàn tay trắng đến khi công ty có chút khởi sắc. Cuối cùng tôi nhận lại được gì? Sự phản bội, lừa dối, và bị coi như một kẻ ngu ngốc bị đùa giỡn. Tôi lau đi nước mắt, mở máy tính lên, bắt đầu sắp xếp lại tất cả lịch sử chuyển khoản suốt ba năm qua. Tổng cộng hơn 600 ngàn. Mỗi khoản chuyển tiền tôi đều chụp màn hình lưu lại, sau đó gửi cho chị luật sư quen. “Chị Lưu, chị có thể giúp em kiện không? Em muốn lấy lại số tiền của mình.” Luật sư nhanh chóng trả lời: “Đương nhiên rồi, em gửi hết chứng cứ cho chị, chị sẽ sắp xếp, vụ này không khó đâu, yên tâm.”
Thu dọn xong đồ đạc, tôi tắt máy tính, xách túi rời khỏi công ty. Khi xuống đến tầng trệt, điện thoại lại reo, lần này là mẹ của Cố Thần – Tần Lệ – gọi đến. Tôi do dự một chút nhưng vẫn nghe máy: “Alo, thưa dì.” Tần Lệ cố gắng giải thích, nhưng tôi không muốn nghe. Tôi chỉ muốn kết thúc mọi thứ, chấm dứt mối quan hệ đau thương này. “Dì à…” – tôi hít sâu, giọng bình tĩnh đến lạ – “Cảm ơn dì đã nói sự thật. Từ giờ chuyện của con dì, không liên quan gì đến tôi nữa.” Tần Lệ cố gắng biện minh, nhưng tôi không để bà ta nói hết. Tôi cúp máy, chặn luôn số của bà ta.
Bước ra khỏi tòa nhà công ty, gió đêm thổi lạnh buốt lên mặt tôi. Tôi đứng bên đường, nhìn những chiếại, bỗng dưng không biết nên đi đâu. Về nhà ư? Căn phòng nhỏ tôi thuê chung với Cố Thần giờ đã không còn là nhà nữa. Tìm bạn ư? Ba năm qua vì anh ta, tôi gần như cắt đứt mọi mối quan hệ, giờ đến một người để than thở cũng không có. Điện thoại lại rung, lần này là tin nhắn thoại của Trương Vũ Hân. Tôi mở lên, giọng cô ta ngọt đến buồn nôn: “Tiểu Tiểu, cậu giận à? Thật ra mình và Cố Thần là yêu nhau thật mà, cậu coi như thành toàn cho bọn mình đi nhé! Với lại Cố Thần nói anh ấy luôn coi cậu như em gái, chưa từng muốn cưới cậu đâu, cậu đừng bám anh ấy nữa.” Tôi nghe những lời ấy mà bỗng thấy buồn cười đến lạ. Hay là trong mắt cô ta, tất cả phụ nữ đều dễ bị bắt nạt như vậy?
Tôi đến khách sạn, thuê một phòng, tắm nước nóng rồi nằm trên giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Điện thoại rung liên tục, toàn là Cố Thần và Tần Lệ gọi đến, nhưng tôi không nghe. Cuối cùng tôi tắt nguồn, cắt đứt mọi liên lạc với họ. Tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu, xây dựng lại cuộc sống của mình, mà không có họ. Tôi sẽ lấy lại số tiền của mình, và sẽ không để họ lừa dối tôi nữa. Tôi sẽ mạnh mẽ, và sẽ không để họ làm tổn thương tôi nữa.