Anh ta luôn như thế, lúc nào cũng ở trên cao nhìn xuống, quy chụp mọi cảm xúc của tôi là “vô lý”. Ngày xưa, tôi sẽ lập tức mềm lòng, xin lỗi, rồi ràng tạp dề vào bếp. Nhưng hôm nay, tôi chỉ nhếch mép cười lạnh: “Vậy thì tốt.” Nói rồi, tôi đứng dậy, đi thẳng vào phòng khách, khóa trái cửa lại.
Giang Triệt đứng ngoài ngẩn người mấy giây, rồi gõ cửa, giọng bắt đầu có mệnh lệnh: “Lâm Tố, em làm gì đấy? Mở cửa!” Tôi không đáp. Anh ta mắng vài câu ngoài cửa, đại loại như “không hiểu chuyện”, “ngày càng quá đáng”, rồi có lẽ đói bụng nên tự vào bếp, làm gì đó phát ra tiếng loảng xoảng.
Tôi nằm trên chiếc giường lạnh lẽo trong phòng khách, trằn trọc suốt đêm không ngủ. Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm, không như mọi khi chuẩn bị bữa sáng, mà thay một bộ đồ thể thao đã lâu không mặc, ra ngoài chạy bộ. Sáu năm rồi, lần đầu tiên tôi không bắt đầu ngày mới bên bếp núc và giường bệnh.
Không khí sáng sớm phảng phất chút se lạnh, tôi chạy từng vòng quanh sân khu nhà tập thể, mồ hôi ướt đẫm áo, phổi rát bỏng, nhưng đầu óc lại chưa bao giờ tỉnh táo đến thế. Tôi cần sức mạnh. Tôi cần tìm lại chính mình – người từng không gì có thể khuất phục.
Chạy xong trở về, Giang Triệt đã đến đơn vị. Trên bàn ăn là hộp mì anh ta ăn dở, trong phòng mẹ chồng vọng ra tiếng rên khe khẽ. Tôi bước vào. Bà nhìn tôi, trong mắt xen lẫn dò xét và bất mãn. “Tiểu Tố, sao con không nấu bữa sáng? Bụng A Triệt yếu, sáng sớm không ăn mì được.” Tôi thản nhiên rót cho bà cốc nước, đặt bên đầu giường: “ân đầy đủ, muốn ăn gì thì tự nấu.”
Bà sững người, rõ ràng không ngờ tôi – người lúc nào cũng ngoan ngoãn – lại dám trả lời như vậy. Bà hé môi định nói gì đó, nhưng tôi đã quay người đi mất. Tôi không phải thánh mẫu. Khi biết rõ những người trong căn nhà này cùng nhau dối gạt tôi, tôi không thể tiếp tục đối xử tử tế với họ được nữa.
Thậm chí, tôi bắt đầu nghi ngờ – liệu chuyện của Giang Triệt và Bạch Nguyệt, người làm mẹ như bà có phải đã biết từ lâu, nhưng vì có người chăm sóc mình nên đành mắt nhắm mắt mở? Những ngày tiếp theo, tôi triệt để “đình công”. Không nấu ăn, không dọn dẹp, chỉ đúng giờ đút cho mẹ chồng vài muỗng súp loãng để không chết đói.
Thời gian còn lại, tôi ở lì trong phòng khách, tập luyện phục hồi thể lực, hoặc liên lạc với những người bạn cũ. Giang Triệt gọi điện cho tôi mấy lần, giọng nói từ chất vấn, chuyển thành bực tức, rồi cuối cùng là lạnh lùng cảnh cáo: “Lâm Tố, anh không có thời gian chơi mấy trò mèo vờn chuột này với em. Ngày kia anh đưa vài cấp dưới về nhà ăn cơm, em chuẩn bị đi. Đừng làm mất mặt anh.”