Tôi dừng bước lại, không muốn làm gián đoạn cuộc trò chuyện của anh. Nhưng Cố Hoài Thần đã phát hiện thấy bóng tôi trên mặt đất, anh nhanh chóng kết thúc cuộc gọi và quay lại.
"Chu Từ Tuế, em đến rồi."
Anh mỉm cười, ánh mắt sáng lên.
Tôi bước gần hơn, nhìn anh với vẻ nghiêm túc: "Anh có muốn cưới tôi không?"
Cố Hoài Thần há hốc miệng, rõ ràng không ngờ tới câu hỏi thẳng thắn như vậy. Anh cười khúc khích: "Em vừa tới đã hỏi chuyện này sao? Không có lời tỏ tình, không có quỳ gối, em vội vàng quá rồi."
"Anh không trả lời à?"
Tôi nhìn anh.
Anh bước lại gần, lấy tay nắm lấy tay tôi: "Muốn chứ, tôi muốn cưới em từ lâu rồi, nhưng không ngờ em lại chủ động như vậy."
Những giọt nắng chiều rơi qua tán cây, tạo ra những bóng đốm nhỏ trên mặt anh. Tôi cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa từ tay anh, không phải do tình cảm mà do một sự chân thành đơn giản.
"Lục Cẩn Niên muốn cưới Lê Hiểu Hiểu rồi, tôi không thể để anh chờ đợi nữa."
Tôi nói.
Cố Hoài Thần im lặng một lúc, rồi thở dài: "Em vẫn là em, luôn suy nghĩ cho người khác trước tiên."
Anh nắm chặt tay tôi hơn: "Không sao, tôi chờ được bao lâu cũng được. Nhưng em phải hứa với tôi một điều."
"Hứa điều gì?"
"Hứa rằng em sẽ yêu tôi, thực sự yêu tôi, không phải vì Lục Cẩn Niên, không phải vì bất kỳ lý do nào khác, chỉ vì em chọn tôi."
Tôi nhìn vào mắt anh, thấy một sự chân thành sâu sắc. Dù tôi không nhớ gì về quá khứ của chúng tôi, nhưng tôi biết rằng anh xứng đáng nhận được lời hứa đó.
"Tôi hứa."
Tôi nói.
Cố Hoài Thần cười, một nụ cười toả sáng như mặt trời lặn. Anh kéo tôi về phía ghế đá gần đó, hai người ngồi xuống, tay anh vẫn không buông tay tôi.
Chúng tôi ngồi im lặng, nhìn cảnh hoàng hôn từ từ bao phủ toàn bộ sân vận động. Tôi nhận ra rằng, có lẽ bản thân tôi đã chọn anh từ lâu, chỉ là tôi chưa nhớ ra mà thôi.
Ngày hôm sau, tôi đến bệnh viện để thăm Lê Hiểu Hiểu. Cô nằm trên giường bệnh, vẻ mặt yên tĩnh hơn hôm qua. Khi tôi vào, cô mở mắt, nhìn tôi mà không nói gì.
"Anh ấy không cưới em."
Tôi nói thẳng.
Lê Hiểu Hiểu không bất ngờ, cô chỉ cười nhẹ: "Em biết mà, từ lúc em nói lên kế hoạch của mình, em đã biết nó sẽ thất bại."
"Vậẫn làm?"
"Vì em muốn thử, em muốn xem liệu có cách nào để em thoát khỏi cuộc sống này không."
Cô thở dài, "Nhưng rõ ràng, em không thể thoát."
Tôi nhìn cô, cảm thấy một sự thương cảm sâu sắc. Lê Hiểu Hiểu không phải là kẻ xấu xa, cô chỉ là một người bị cuộc sống ép buộc quá nhiều.
"Anh ấy sẽ lo chi phí điều trị cho em, bố mẹ anh ấy đã hứa rồi."
Tôi nói.
Lê Hiểu Hiểu gật đầu, nước mắt chảy từ khóe mắt: "Cảm ơn chị."
Tôi rời khỏi bệnh viện với tâm trạng phức tạp. Cuộc sống thật kỳ lạ, nó đưa những người lạ vào cuộc đời nhau, rồi để cho họ tự tìm cách để sống chung.
Ngày đính hôn của tôi và Cố Hoài Thần tới nhanh chóng. Đó là một buổi lễ nhỏ gọn, chỉ có gia đình hai bên và một số bạn bè thân thiết. Lục Cẩn Niên không đến, nhưng anh đã gửi một bó hoa hồng đỏ với lời chúc mừng khô khan.
Tôi đứng cạnh Cố Hoài Thần, cảm thấy bình yên. Dù tôi không nhớ được toàn bộ quá khứ của chúng tôi, nhưng tôi biết rằng tôi yêu anh, yêu cách anh nhìn tôi, yêu cách anh chăm sóc tôi, yêu cách anh luôn ở bên tôi mà không yêu cầu gì.
Sau đó, tôi mới biết rằng, tôi và Lục Cẩn Niên đã từng yêu nhau rất sâu sắc. Nhưng vì những lý do nào đó, chúng tôi đã chia tay. Cố Hoài Thần đã luôn chờ đợi, chờ đợi cho đến khi tôi quên đi quá khứ và bước vào một cuộc sống mới cùng anh.
Lục Cẩn Niên cuối cùng đã cưới Lê Hiểu Hiểu, nhưng không phải vì tình yêu, mà vì mộà responsibility. Cô ấy vẫn bệnh, và anh ấy vẫn chăm sóc cô như một người chồng tốt.
Tôi thỉnh thoảng lại gặp Lê Hiểu Hiểu, cô vẫn còn sống, mặc dù bệnh tật luôn đeo bám. Nhưng cô đã từ bỏ ước mơ về ly rượu vang đỏ, và thay vào đó, cô tìm thấy một sự yên bình trong những điều nhỏ bé của cuộc sống.
Còn tôi, tôi tiếp tục sống bên cạnh Cố Hoài Thần, từng ngày khám phá ra những điều mới mẻ về anh, và từng ngày yêu anh hơn. Dù tôi không thể nhớ lại những ký ức cũ, nhưng tôi biết rằng, tôi đã chọn đúng người để sống cùng.