Hôm cuối cùng của chuyến đi gắn kết nhóm, tôi nhận được một dòng tin nhắn. Nó đến từ Chu Mẫn. "
Tô Vãn, cứ chờ đấy."
Tôi liếc nhìn dòng chữ ấy, không có hồi âm.
Ba giờ chiều, nhóm chat công ty bắt đầu nhộn nhịp. "
Ngày mai về rồi nha!"
"
Không nỡ về chút nào luôn!"
"
Chị Tô Vãn, bọn em có mua quà cho chị đó nha!"
Tôi vẫn im lặng.
Lúc chạng vạng, điện thoại của tôi rung lên. Đó là ba chồng gọi.
"
Tô Vãn, nghe nói hợp đồng Đỉnh Thịnh có vấn đề à?"
"
Ba, sao ba lại biết chuyện ấy?"
"
Hạo Hạo vừa gọi cho ba."
Ông dừng một chút, "
Vậy chuyện đó thực tế ra sao vậy?"
"
Con không thể nắm rõ toàn bộ tình hình."
"
Không nắm rõ?"
Giọng ông ta trở nên lạnh lùng, "
Tô Vãn, có phải con cố ý làm thế không?"
"
Ba, con không làm gì cả."
"
Con không làm gì mà hợp đồng lại xảy ra sự cố?"
"
Vụ đó ba nên hỏi Vương tổng."
"
Tô Vãn!"
Ông ta nâng giọng, "
Nghe đây, ngày mai Hạo Hạo về, con phải nói rõ ràng!"
Tôi im lặng vài giây.
"
Ba, con hiểu rồi."
Tôi cắt cuộc gọi.
Nhìn ánh hoàng hôn tràn qua khung cửa, tôi hít một hơi sâu.
Ngày mai. Tất cả sẽ sáng tỏ.
Buổi tối, tôi bắt tay vào dọn dẹp. Tôi gom hết đồ đạc cá nhân từ chỗ làm việc, nhét vào một chiếc túi xách. Năm năm tích lũy, nhìn lại cũng chỉ có những thứ vụn vặt.
Vài quyển sổ tay nhỏ, vài tấm ảnh, một chậu sen đá xinh xắn.
Tôi nhìn chiếc ngăn kéo trống rỗng, mỉm cười nhẹ.
Tạm biệt nhé.
Sáng hôm sau, tôi đi vào công ty đúng lúc. Chín giờ sáng, những người tham gia chuyến team building bắt đầu quay trở lại. Văn phòng lập tức trở nên sôi động.
"
Tô Vãn! Quà cho chị nè!"
– Cô lễ tân tươi cười đưa tôi một chiếc túi.
"
Cảm ơn nhé."
Tôi nhận lấy, để nó lên bàn làm việc.
Chu Mẫn bước ra khỏi thang máy, thẳng hướng về phía tôi.
"
Tô Vãn, theo tôi vào."
Tôi đứng lên, theo cô ta bước vào phòng làm việc riêng. Trần Hạo cũng ở trong đó. Kèm theo là giám đốc nhân sự và giám đốc tài chính.
"
Ngồi đi."
– Giọng Chu Mẫn lạnh như băng.
Tôi ngồi xuống.
"
Tô Vãn, em cần giải thích rõ chuyện Đỉnh Thịnh."
"
Chu tổng, tôi chẳng có gì phải giải thích."
"
Không có gì phải giải thích?"
– Cô ta đấm bàn – "
Đơn hàng mười hai triệu, chỉ nói không ký là không ký, cô nói tôi không có gì để giải thích?"
Tôi nhìn thẳng vào cô.
"
Chu tổng, việc Vương tổng từ chối ký là quyết định của chính ông ấy, không phải của tôi."
"
Cô tưởng tôi dễ dàng bị lừa à?"
– Cô ta cười lạnh lẽo – "
Cô và Vương tổng từng là bạn học đại học. Cô nghĩ tôi không biết được?"
"
Biết cũng thế nào?"
"
Cô cố tình thuyết phục ông ấy không ký hợp đồng là để trả thù tôi, phải không?"
Tôi nhìn cô, cười một cách nhẹ nhàng.
"
Chu tổng, cô nghĩ quá nhiều rồi."
"
Tô Vãn!"
– Trần Hạo nổi lên – "
Anh em có thể hợp tác một chút được không?"
Tôi quay sang nhìn anh.
"
Hợp tác những gì?"
"
Nói rõ tình hình Đỉnh Thịnh đi."
"
Trần Hạo, em đã nói rồi, đó là quyết định riêng của Vương tổng."