Máu dồn lên hai thái dương, tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống trận trước, vung lên. Một âm thanh chát chúa vang lên, lòng bàn tay tôi tê rân rân, còn gương mặt Phó Hằng Cẩm thì nghiêng hẳn sang một bên. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình lại có thể làm điều này, nhưng cảm giác tê buốt nơi đầu ngón tay lại khiến lồng ngực tôi nhẹ bẫng đi một chút, như thể vừa trút được một gánh nặng đã đè nén từ lâu lắm rồi.
Đôi mắt to, tròng đen như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, phản chiếu hình ảnh tôi đang thở gấp. "Cô… cô dám đánh tôi?"
Giọẹn lại, lộ rõ vẻ kinh ngạc lẫn tức giận, như thể tôi vừa phạm phải một tội ác không thể tha thứ. Không khí giữa chúng tôi đặc quánh lại, ngột ngạt đến nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa hơi nồng trên người lẫn với mùi sắt từ khoang miệng mình.
Tôi hít một hơi thật sâu, hơi thở đó lạnh buốt len lỏi vào từng kẽ răng. "Phó Hằng Cẩm," tôi nói, từng âm tiết bật ra rõ ràng và lạnh lùng, "chú."
Câu nói ấy không còn là một lựa chọn, mà đã trở thành một sự thật hiển nhiên, được công bố sau bao ngày tôi tự nhai nuốt đau đớn. Con người đứng trước mặt tôi giờ đây thật xa lạ, lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài đã bong tróc hết, để lộ ra một cái lõi mục rữa, ẩm mốc.
Tiếng cười củật lên, khô khan và đầy châm chọc, phá vỡ không khí căng thẳng. Anh ta đưa tay lên xoa má, đầu lưỡi liếm nhẹ vào khóe miệng nơi có lẽ đang âm ỉ cảm giác đau. "Chia tay?"
Giọng xuống, đầy vẻ mỉa mai, "Ôn Nhã, nếu không phải tôi hôm đó, cô đã bị hai tên say xỉn kia làm nhục rồi. Cô nghĩ cô đã trả hết cái ơn đó cho tôi rồi sao?"
"Ơn?"
Tôi thầm nhắc lại trong lòng. Một cảm giác chua xót lan tỏa. Chính hai chữ đó đã trói buộc tôi suốt bao tháng ngày qua, biến tôi thành một kẻ nợ nần, luôn phải cúi đầu. Anh ta muốn ăn bánh bao ở tiệm cách trường mười cây số. Trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã co ro đứng chờ xe ôm trong làn gió lạnh buốt giá. Mang về, hơi nóng từ túi giấy ấm áp cả bàn tay, anh ta chỉ liếc qua rồi bảo không thèm ăn nữa. Anh ta đột nhiên muốn đánh bóng rổ lúc năm giờ sáng. Tôi mắt nhắm mắt mở ngồi bên cạnh sân, tay ôm chặt chai nước và áo khoác của anh, nhìn bóng đen của anh nhảy nhót dưới ánh đèn vàng hắt. Tôi gói bánh, bếp tập thể chật chội, bột mì trắng xóa cả người, bạn cùng phòng nhíu mày khó chịu vì mùi dầu mỡ. Anh ta cắn một miếng, nhai ngấu nghiến, rồi nhổ ra: "Dở ẹc, không bằng bánh bao căng tin."
Từng ký ức ấy ùa về, không còn là những kỷ niệm ngọt ngào nữa, mà là những viên gạch nặng trĩu, xây nên bức tường nhục nhã mà tôi đã tự trói mình vào đó. Tôi tưởng rằng sự hy sinh ấy sẽ được đền đáp bằng một chút thấu hiểu, nào ngờ trong mắt anh, tất cả chỉ là nghĩa vụ của một kẻ mang ơn.
Và rồi, những bức ảnh ấy vẫn xuất hiện. Trên diễn đàn trường, chúng lan truyền với tốc độ chóng mặt. Dù khuôn mặt đã được che đi bằng một vệt mờ xám xịt, nhưng dáng người, mái tóc, chiếc áo tắm… tất cả đều quá quen thuộc. Điện thoại tôi rung lên không ngớt, những cuộc gọi từ số lạ, những tin nhắn với nội dung bẩn thỉu, khiêu khích. Tôi ngồi thu mình trên giường, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, nhìn chiếc điện thoại như nhìn một con thú dữ đang rên rỉ. Các cô bạn cùng phòng chạy vào, khuôn mặt đầy lo lắng và hoang mang.