Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tình Yêu Bất Ngờ Của Bạn Thân

Nữ chính lạnh lùng đòi công bằng

1358 từ

Từ lúc gọi bà tới, tôi đã biết rồi. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống này."

Tôi tiếp tục nói, như thể tôi đang cố gắng giải thích tình huống cho bà ta.

"

Bà không cần phải lo lắng về việc này. Tôi sẽ giải quyết mọi việc một cách tốt nhất cho cả hai bên."

Tôi nhớ như in cái ngày mà mọi chuyện bắt đầu thay đổi, khi tôi nhìn thấy mẹ chồng tôi với đôi mắt đầy thù hận và nước mắt trào ra không ngừng. Tôi đã cố gắng tránh mặt bà trong thời gian dài, nhưng cuối cùng, tôi cũng không thể tránh khỏi cuộc đối đầu này.

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, thấy sự tức giận và hối hận trong đó, và tôi biết rằng tôi đã chiến thắng. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu, khi tôi có thể nói cho bà biết rằng tôi không phải là người đáng thương.

"

Bà thấy tôi độc ác đúng không?"

tôi hỏi, với giọng nói thấp và lạnh lùng. "

Làm sao mà ác được? Tôi biết chuyện từ lâu rồi, nhịn suốt là để đợi ngày hôm nay — cho họ chết luôn."

Tôi nhớ lại những ngày tháng mà tôi phải chịu đựng sự chèn ép của bà, những lần bà cố gắng khiến tôi cảm thấy tội lỗi và hối hận. Nhưng tôi đã không để bà thành công. Tôi đã chờ đợi và quan sát, và cuối cùng, tôi đã tìm được cách để đòi lại công bằng cho chính mình.

"

Ly hôn làm gì?"

tôi tiếp tục nói. "

Họ còn sống thì tài sản cũng chẳng chia được bao nhiêu, sau cùng còn rẻ mạt để cho họ. Chi bằng… để họ chết quách đi cho rồi, chẳng phải gọn hơn sao?"

Tôi thấy ánh mắt của mẹ chồng tôi trở nên giận dữ hơn, nước mắt không ngừng tuôn ra. Trên gương mặt của bà, tôi thấy sự hối hận và phẫn nộ, nhưng bà không thể làm được gì. Bà chỉ phát ra những âm thanh nức nở, chẳng ai hiểu được bà đang cố nói gì.

Tôi đứng đó, nhìn bà khóc vài phút, rồi xoay người rời đi. Tôi biết rằng từ nay, mọi chuyện sẽ thay đổi. Dòng chữ bay cũng sẽ ít hẳn, chỉ còn sót lại vài dòng than vãn đòi hoàn tiền:

Tôi mua gói hội viên mà xem cái này á?

Có bộ phim nào mà nam nữ chính đều chết đâu, trời đất ơi, sốc thiệt luôn! ]

Tôi cảm thấy một sự giải thoát, một sự tự do mà tôi đã chờ đợi từ lâu. Tôi đã đòi lại công bằng cho chính mình, và từ nay, tôi sẽ không còn phải chịu đựng sự chèn ép của mẹ chồng tôi nữa.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khoảnh khắc tôi chứng kiến hai người đó chết réạnh mà chưa kịp nói câu nào. Cảnh tượng đó đã in sâu vào tâm trí tôi, và tôi chưa từng thấy gì giống như vậy trước đây.

Một lão già đói: "

Thôi xong rồi, chết cả rồi, chả còn gì đáng xem nữa, giải tán thôi."

Nhưng tôi không thể rời mắt khỏi cảnh tượng đó.

Người thắng cuối cùng lại là… nữ phụ, tôi không thể tin nổi. Cô ta đã thắng trò chơi này, nhưng giá như thế nào?

Khi chồng tôi chết, không con, lại còn ẵm hết tài sản, tôi cảm thấy thật là thơm quá đi! Nhưng tôi không biết rằng, Vương Oanh cũng bị bắt.

Cô ta muốn hòa giải ngoài tòa, và tôi hiểu rằng cô ta không phải là người chủ mưu. Dù sao thì cũng không phải cô ta nhốt hai người đó, cũng là bị động thôi. Dù có gián tiếp gây ra cái chết của họ, nhưng không phải chủ mưu.

Trách nhiệm chính vẫn là ở Chu Dịch và Giang Hân. Vì thế, Vương Oanh đề nghị hòa giải với mức bồi thường hai triệu. Tôi và ba chồng đều đồng ý. Mỗi người chia một nửa, tôi lập tức nhận về một triệu.

Ba chồng chỉ liếc điện thoại một cái, rồi lặng lẽ rời đi. Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi mọi thứ đã được giải quyết.

ậu sự cho Chu Dịch, tôi dọn về nhà mẹ ruột. Nghỉ ngơi nửa tháng, luật sư đến gặp. Ông ta tính toán lại toàn bộ tài sản của tôi và Chu Dịch.

Bốn căn nhà, hai chiếc xe, một công ty. Chu Dịch chết rồi, công ty cũng chẳng tiếp tục được nữa. Ba chồng tôi cho người mua lại, quy đổi thành tiền mặt.

Tôi không muốn sống trong căn nhà mang hơi thở của Chu Dịch, cũng không muốn đi chiếừng lái, tôi chỉ cần tiền. Vì vậy, luật sư đã bán toàn bộ bất động sản, đổi thành tiền mặt chuyển cho tôi.

Cộng thêm khoản từ công ty, tổng cộng hơn 80 triệu. Tôố tiền đó trở về quê nhà. Mua một căn nhà gần chỗ ba mẹ, rồi tậu thêm một chiếc Mercedes E.

Sau đó tìm một công việc nhàn nhã để làm. Tôi cảm thấy cuộc sống của mình đã bắt đầu lại từ đầu, và tôi sẵn sàng để tận hưởng những gì mà cuộc sống mang lại.

Tôi đã từng nghĩ rằng, với hơn 70 triệu đồng gửi tiết kiệm có kỳ hạn, tôi sẽ có đủ tiền lãi mỗi tháng để sống thoải! mái mà không cần lo lắng về việc làm. Nhưng thực tế lại không như vậy, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng và cần một việc gì đó để làm cho đỡ buồn.

Tôi không muốn nói với ai về số tiền mình đang có, vì tôi biết rằng lòng người là thứ dễ thay đổi nhất. Một khi họ biết về tài sản của tôi, họ sẽ thay đổi thái độ và tôi không muốn đánh cược vào điều đó. Vì vậy, tôi quyết định không bao giờ nhắc tới số tiền mình đang có, dù cho có hẹn hò chơi chơi.

Về hôn nhân, tôi đã từng bước vào cuộc hôn nhân một lần, nhưng tôi biết rõ kết cục sẽ ra sao. Tôi không muốn bước chân vào lần nữa, vì tôi sợ rằng mình sẽ lại phải trải qua những đau khổ và thất vọng. Nhưng dù vậy, tôi vẫn luôn yêu đời, vì tôi có tiền và có thể sống phong phú, rực rỡ, và tự do.

Tuy nhiên, vẫn có một chuyện buồn trong lòng tôi, đó là chuyện bắt gian năm xưa. Tôi đã chôn sâu trong lòng và không bao giờ nói với ai. Những dòng chữ bay năm xưa cũng không xuất hiện nữa, vì tôi đã quyết định không để nó ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình.

Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn những người đã giúp tôi trong quá khứ, dù cho họ không đứng về phía tôi. Nếu không có họ, tôi sẽ không có cơ hội để giết hết bọn họ. Tôi cũng không biết hai người kia chết như thế nào nếu không nhờ họ tường thuật tình hình theo thời gian thực.

Tôi sẽ không nói lời cảm ơn với họ, vì nếu họ biết, họ sẽ tức chết. Ai mà ngờ chỉ vì xem phim rồi gõ vài dòng bình luận, lại vô tình đẩy nam nữ chính vào chỗ chết? Chuyện này kể ra, chắc chẳổi. Tôi vẫn thường nghĩ về điều đó, và cảm thấy may mắn vì mình đã không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Tôi quyết định sống cho hiện tại, và không để quá khứ ảnh hưởng đến tương lai của mình. Tôi sẽ tiếp tục sống phong phú, rực rỡ, và tự do, vì tôi có tiền và có thể làm được điều đó. Và dù cho có gì xảy ra, tôi vẫn sẽ luôn yêu đời, vì cuộc sống này quá đẹp và đáng sống.

💡 Điểm nhấn chương này

Tâm lý nhân vật được xây dựng thành công qua sự tương phản giữa bề ngoài lạnh lùng và nỗi đau tinh thần sâu kín. Cô tác giả khéo léo khai thác chủ đề "trả thù" không phải qua hành động ngoài tình cảm, mà qua những suy tư chân thật và mâu thuẫn nội tâm của một người phụ nữ đã từng bị tổn thương.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram