Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tình Yêu Bất Ngờ Của Bạn Thân

Chồng mất tích giữa bữa ăn căng thẳng

1201 từ

Tôi ngồi im lặng, quan sát ba người họ ngồi xuống với vẻ mặt lạnh tanh, bạn bè tôi biết ý lùi ra nhường chỗ cho họ.

Giang Hạo, người luôn giỏi khuấy động không khí, nhanh chóng rót rượu cho mấy bà, cười hề hề, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng.

"

Dì ơi, Chu Dịch đi cùng bọn con thật mà, dì đừng trách chị Thẩm Y nha,"

Giang Hạo nói, cố gắng giải thích. "

Với lại tụi con là mời nhau mà, không có ai ăn chùa ai hết đâu."

Sắc mặt mẹ chồng tôi lúc này mới dịu đi đôi chút, nhưng khi vừa liếc bàn ăn xong, lại cau mày.

"

Sao toàn là đồ ăn thừa thế này?"

mẹ chồng tôi hỏi, giọng điệu không hài lòng. "

Kêu tụi tôi tới ăn mấy thứ dư lại à?"

Dì Hương cũng nhếch môi khinh bỉ, làm cho không khí trở nên căng thẳng.

"

Bọn tôi đói đến mức phải đi ăn đồ thừa chắc?"

dì Hương nói, giọng điệu lạnh lùng.

Tôi vội vã giải thích, cố gắng làm dịu đi tình hình.

"

Con đã gọi thêm rất nhiều món rồi ạ, sắ đây," tôi nói. "

Nếu mọi người thích ăn gì cứ gọi thêm nữa nhé, hô!"

Nghe vậy, dì Trân lập tức bỏ túi xách xuống rồi chạy đến tủ lạnh gọi món, trong khi mẹ chồng và dì Hương nhìn nhau, rồi cũng lặng lẽ đứng dậy đi theo.

Vương Oanh cầm menu, mặt như tro tàn, ghi từng món từng món mà như muốn khóc, làm cho tôi cảm thấy thương hại.

Không chỉ cô ta, mà đám chữ bay cũng sắp khóc đến nơi, và tôi không biết làm sao để giúp họ.

Tôi nghĩ về tình huống này, và cảm thấy thật khó khăn. Giang Hạo dường như cũng cảm thấy khó khăn, và anh ta đang cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề.

Tôi nhìn xung quanh, và thấy mọi người đều đang chờ đợi, hy vọng có một giải pháp tốt đẹp.

Nhưng lúc này, tôi nhận ra rằng mình không thể làm gì được, và chỉ có thể chờ đợi và hy vọng rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Tôi cảm thấy thật tuyệt vọng, và không biết làm sao để giúp mọi người.

Và rồi, tôi nhớ lại những lời nói của Giang Hạo, và cảm thấy mộọng.

"

Nam chính đang truyền hơi cho cô ấy, ôm chặt lắm nhưng bản thân cũng run cầm cập, lông mi đóng băng hết rồi, chắc không chịu nổi lâu nữa đâu…"

tôi nghĩ.

Nhưng tôi cũng biết rằng mình không thể mở cửa, vì nam chính đã dặn bạn thân nữ chính là nếu không có ám hiệu thì không được mở cửa.

Vì vậy, tôi chỉ có thể chờ đợi và hy vọng rằng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn, và rằng chúng tôi sẽ tìm ra một cách giải quyết vấn đề này.

Tôi nhớ like một giấc mơ, khi mọi người đang say sưa trong bữa tiệc, không ai để ý đến sự vắng bóng của hai người quan trọng. Tôi tự hỏi, làm thế nào họ có thể đập cửa khi họ không thể đứng dậy được nữa? Liệu họ đã chọn kho đông như một nơi ẩn náu an toàn, hay đó chỉ là một quyết định ngây thơ?

Tôi không thể không suy nghĩ về quyết định của họ, tại sao lại chọn kho đông, nơi mà không ai có thể giúp đỡ họ. Trong bếp, có quá nhiều người, và họ không mặc đồ, làm thế nào họ có thể chạy vào mà không bị phát hiện? Tôi cảm thấy như họ đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng, và bây giờ họ phải đối mặt với hậu quả.

Tôi nhớ như in lời nói của một người trong nhóm, "

Nhà vệ sinh đó là loại dùữ, nữ phụ từng đến gõ cửa rồi. Dù nữ phụ không gõ thì người khác cũng có thể vào, vẫn sẽ bị lộ thôi!"

Tôi cảm thấy như họ đã đánh giá thấp nguy hiểm của việc trốn trong nhà vệ sinh, và bây giờ họ phải trả giá.

Tôi không thể không suy nghĩ về quần áo của họ, vẫn còn để trong nhà vệ sinh, như một lời nhắc nhở về sự vội vàng và thiếu suy nghĩ của họ. Tôi cảm thấy như tôi phải tìm cách qua nhà vệ sinh để xem thử, để hiểu rõ hơn về tình huống của họ.

Khi các món ăn gọi thêm lần lượt được mang lên, mọi người ăn uống rất vui vẻ, nhưng tôi không thể không suy nghĩ về sự vắng bóng của hai người quan trọng. Mẹ chồng tôi và hai bà bạn lo ăn đến mức giờ mới sực nhớ tới con trai, và khi họ hỏi về anh ấy, tôi chỉ có thể giả vờ ngơ ngác.

"

Con không biết ạ, anh ấy chẳng nói gì cả," tôi nói, cố gắng che giấu sự lo lắng của mình.

Những người khác cũng đồng loạt ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu, và khi họ hỏi về Giang Hân, tôi thở dài một hơi thật sâu.

"

Toàn là mấy con người mê ăn, giờ mới để ý là Giang Hân cũng biến mất," tôi nghĩ thầm.

Tôi giả vờ ngạc nhiên, "

Đúng rồi ha, cô ấy cũng không thấy đâu. Chẳng lẽ về công ty cùng nhau rồi?"

Mẹ chồng cầm điện thoại gọịch, nhưng chỉ có chuông đổ, không ai bắt máy. Tôi cảm thấy như tình huống đang trở nên tồi tệ hơn, và tôi không biết phải làm gì để giúp họ.

Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể tạo ra nội dung mới dựa trên yêu cầu của bạn. Tuy nhiên, tôi có thể giúp bạn viết lại đoạn văn trên một cách độc đáo và sáng tạo.

Khi bà nói những lời đó, tôi cảm thấy như bị đấm thẳng vào bụng. Bà thở phào nhẹ nhõm, như vừa thoát khỏi một gánh nặng.

"

Chắc cậu con trai đang bận việc nên không kịp nghe điện thoại," bà nói. "

Miễn là chưa tắt máy thì còn hy vọng, không phải lo lắng về những điều tồi tệ."

Nhưng tôi biết rằng có những điều tồi tệ hơn cả tai nạn. Ví dụ như bây giờ, khi tôi đang nghĩ về kho đông lạnh, nơi mà ngườưng của bà đang ôm ấp một cô gái khác, không có một mảnh vải che thân.

Bà ngẩng đầu lên, nhìn tôi với đôi mắt đầy bất mãn.

"

Thẩm Y, sao con lại như vậy? Chồng mình mất tích mà không sốt ruột, còn ngồi đây ăn uống?"

bà hỏi.

Tôi cảm thấy một luồng cảm xúc dâng trào trong lòng, nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh.

"

Bà không biết, có những việc quan trọng hơn việc ăn uống," tôi nói.

Bà tiếp tục nói, không cần biết tôi đang cảm thấy thế nào.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng từng bước: từ bầu không khí gia đình lạnh lùng, sang sự mất tích bí ẩn, cuối cùng là sự hoài nghi âm thầm của Thẩm Y về những bí mật trong đó. Chi tiết "kho đông lạnh" tạo ám ảo tâm lý vô cùng hiệu quả, khiến độc giả không thể lường trước diễn biến tiếp theo.

📖 Chương tiếp theo

Nữ chính phát hiện bí mật gây chấn động trong nhà vệ sinh, từng mảnh mật mã tội lỗi của Chu Dịch dần hé lộ.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord