Tôi nhớ lại những ngày xưa, khi chúng tôi còn trẻ và đầy hy vọng. Hạ Diên Chu luôn là người bảo vệ tôi, người nắm tay tôi và hứa cả đời. Nhưng cuộc sống đã chúng tôi, và chúng tôi đã trở thành những người khác. Tôi nhìn vào tấm ảnh của anh và cảm thấy một chút xót xa, nhưng cũng cảm thấy biết ơn vì những kỷ niệm đã qua.
Tôi đứng dậy và nhìn vào mộ Hạ Diên Chu, cảm giác như anh vẫn đang ở đây, lắng nghe tôi. Tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ được anh, và những kỷ niệm đã qua sẽ luôn còn trong lòng tôi. Tôi bước đi, gió lạnh thổi qua mái tóc tôi, nhưng tôi cảm thấy một chút ấm áp trong lòng, như tôi đã tìm lại được sự thanh thản sau một thời gian dài.
Khi tôi rời khỏi nghĩa trang, những lời cuối cùng của tôi vẫn còn văng vẳng trong không khí. "
Nếu có kiếp sau, đừng ngốc như vậy nữa. Đừng lấy trách nhiệm làm lý do để tổn thương người mình yêu. Đừng bỏ lỡ người thật lòng yêu anh."
Những lời này đã được tôi nói ra với tất cả sự chân thành và đau đớn, và giờ đây, tôi cảm thấy như đã giải phóng được một phần của mình.
Tôi bước ra khỏi nghĩa trang, và trời bắt đầu mưa lất phất. Những hạt mưa rơi ướt tóc tôi, và tôi cảm thấy như đang được rửa sạch bởi nước trời. Tôi không cần che ô, vì mưa là biểu tượng của sự giải phóng và mới bắt đầu. Tôi nghĩ, có lẽ đó là Hạ Diên Chu đang nói lời tạm biệt cuối cùng, và tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm và hy vọng.
Tôi trở lại Mạc Bắc, và khi tôi đến cổng doanh trại, tôi thấy Giang Dữ đứng đợi tôi. Anh không hỏi tôi đã đi đâu, cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ mở rộng vòng tay và ôm tôi thật chặt. Vòộng và ấm, đủ để che chắn mọi gió cát và giá lạnh của Mạc Bắc. Tôi cảm thấy như đã tìm được một nơi an toàn, một nơi để gọi là nhà.
"
Chào mừng em về nhà," anh khẽ nói, và tôi cảm thấy như đã được tiếp nhận trở lại. Tôi ôm anh, vùi đầu vào ngực anh, và bật khóc nức nở. Tôi khóc hết mọi tủi thân, mọi không cam lòng, mọi buồn bã của những năm qua. Giang Dữ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, không nói gì, chỉ ở bên. Anh không cần nói gì, vì sự hiện diện của anh đã là đủ.
Sau cơn khóc, trời quang mây tạnh. Bầu trời Mạc Bắư vừa được gột rửa. Gió cát lặng lại, và ánh nắng chiếu lên những hàng hồ dươại, phủ một lớp ánh vàng. Tôi cảm thấy như đã được sinh lại, như đã tìm được một cơ hội mới để sống và yêu. Tôi biết rằng, tôi sẽ không bao giờ quên đi những gì đã xảy ra, nhưng tôi cũng biết rằng, tôi có thể vượt qua và tìm được hạnh phúc.
Khi tôi mở chiếc hộp mà mẹ Hạ gửi đến, một luồng ký ức đã trào dâng trong tôi, như một làn sóng mạnh cuốn trôi mọi cảm xúc khác. Bên trong hộp, những món đồ mà tôi từng tặng Hạ Diên Chu như một cây bút khắc tên hai chúng tôi, chiếc áo len tôi tự đan, những cuống vé xem phim, và mấy bức ảnh chụp chung, tất cả đều gợi lại những kỷ niệm đẹp đẽ mà chúng tôi đã chia sẻ. Nhưng điều làm tôi xúc động nhất là tờ giấy đã ngả vàng, "phiếu tha lỗi" mà tôi từng viết đùa khi giậột lần anh đi diễn tập về.
Tôi nhớ mình đã nghĩ rằng tờ giấy ấy đã bị anh làm mất từ lâu, nhưng không ngờ anh vẫn giữ nó như một kỷ vật quý giá. Khi tôi lật tờ giấy, tôi thấy một dòng chữ rất nhỏ viết bằng bút chì ở mặt sau. Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng tôi có thể cảm nhận được cảm xúc khi viết, như một lời xin lỗi chân thành và sâu sắc. Ngày ghi bên dưới chính là ngày tôi rời quân khu, một ngày mà tôi nghĩ sẽ là kết thúc của mọi thứ, nhưng hóa ra nó lại là một khởi đầu mới.
"
Vãn Ý của anh là để nâng niu, không phải để làm tổn thương. Anh sai rồi, nhưng anh không còn cơ hội bù đắp nữa."
Những lời này như một tiếng động lớn trong tâm trí tôi, làm tôi nhớ lại mọi khoảnh khắc chúng tôi đã chia sẻ, mọi lời nói và hành động đã khiến chúng tôi đến với ngày hôm nay. Tôi cảm thấy nước mắt tôi lại rơi, nhỏ xuống tờ giấy, làm nhòe nét chữ, như thể thời gian cũng đang bị làm mờ đi.
Tôi quyết định mang tờ giấy ấy, cùng chiếc hộp, ra sa mạc nơi biên giới, đốt lên như một cách để giải phóng mọi cảm xúc và ký ức đã tụ trong tôi. Nhìn ngọn lửa từng chút nuốt trọn những kỷ vật, nuốt trọn quá khứ, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm và tự do mà tôi chưa từng cảm nhận trước đây. Gió Mạc Bắc thổi tới, cuốề phương xa, bay về tuyến biên phòng, bay về mảnh đất anh đã dùng sinh mạng bảo vệ, như thể anh vẫn đang ở bên cạnh tôi, vẫn đang bảo vệ tôi.
Hạ Diên Chu, thư đã nhận. Em đồng ý hòa giải — với anh của quá khứ, với em của quá khứ, với hai mươi bốn năm thanh xuân ấy. Giờ đây anh là một người anh hùng thật sự, không chỉ trong mắt mọi người, mà còn trong trái tim tôi. Tất cả chúng em đều tự hào về anh, và tôi cũng tự hào về bản thân mình, vì đã có thể tìm lại được tình yêu và sự hòa giảều năm.
Ký tên:
Người từng là của anh — Khương Vãn Ý.
Tôi đứng trên cồn cát cao, gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc, và nhìn ra vùng đất biên cương Mạc Bắc rộng lớn. Là bác sĩ Khương, tôi đã chọn nơi đây làm bến đỗ, làm nơi để tôi có thể chăm sóc và bảo vệ những người mình yêu quý, bao gồm cả Giang Dữ, người đã trở thành người bạn đời của tôi.
Cuộc sống ở đây thật bình dị, nhưng chính sự bình yên và ấm áp đó lại là điều mà tôi mong muốn cho phần đời còn lại của mình. Mỗi ngày, tôi đều cố gắng tận dụng thời gian để chăm sóc cho những chiến sĩ dũng cảm, những người luôn sẵn sàì đất nước và vì những người họ yêu thương.
Khi tôi nhìn vào mắt Giang Dữ, tôi thấy được sự ấm áp và sự quan tâm mà anh dành cho tôi. Đó là điều mà tôi không thể tìm thấy ở Hạ Diên Chu, người đã từng là một phần quan trọng của cuộc đời tôi, nhưng bây giờ đã không còn nữa.
Tôi nhớ lại những ngày tháng đã qua, khi gió bão vẫn còn và mây mù vẫn còn che phủ. Nhưng bây giờ, mây đã tan, gió đã lặng, và tôi đã tìm thấy sự bình yên trong cuộc sống cùng Giang Dữ.
Cuộc sống của tôi không còn bị chi phối bởi những biến động và khó khăn, mà thay vào đó, tôi đã tìm thấy một sense của sự ổn định và hạnh phúc. Và đó chính là điều mà tôi mong muốn cho phần đời còn lại của mình - một cuộc sống bình yên, ấm áp, và có ý nghĩa, với người tôi yêu và những người mà tôi đang bảo vệ.