Hồng Trần Truyện
Tình Yêu Bị Bỏ Rơi

Chương 2

731 từ

Tôi nhớ rõ như in ngày đầu tiên bước vào công ty của Tần An An, với tâm trạng hỗn hợp giữa lo lắng và hy vọng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thư Niệm vẫn còn áận ốm, nhưng mắt sáng tinh anh đã làm tôi quên đi nỗi lo lắng về sức khỏe của con. Chúng tôi đã phải lòng với căn hộ nhỏ nhưng ấm cúập thể cũ, gần công ty của An An.

úp tôi thuê căn hộ, tôi đã cảm thấy một niềm biết ơn sâu sắc. Cô ấy không chỉ giúp tôi có một nơi an toàn để sống, mà còn cho tôi một cơ hội để bắt đầu lại. Tôi nhớ rõ lời nói của cô ấy: "

Đừng sợ, có tớ ở đây."

Lời nói đó đã trở thành nguồn động viên lớn nhất của tôi trong những ngày khó khăn.

Sau khi tiễề, tôi bắt đầu dọn dẹp tổ ấm nhỏ của mình. Thư Niệm rất ngoan, ngồi trên chiếc ghế nhựa, chơi với vài món đồ chơi cũ mà tôi vội mua tạm. Tôi ngồi xuống, ôm chặt lấy con, và cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay nhỏ bé của nó. "

Mẹ ơi, nhà mới đẹp ghê," nó nói với nụ cười tươi sáng. Tim tôi mềm nhũững lời nói đó.

Tôi đã đưa Thư Niệm đến lớp mẫu giáo gần khu trọ, và mặc dù con tôi vẫn còn vẻ không nỡ khi phải xa mẹ, nhưng nó đã mạnh dạn bước vào theo cô giáo. Tôi cảm thấy tự hào về con mình khi nó nói: "

Vâng! Mẹ cố lên!"

với nắm đấm nhỏ bé.

Tôi đã đến công ty của Tần An An, và được chị Dương - người phụ trách phòng thiết kế - tiếp nhận. Cô ấy đã xem xét bản vẽ của tôi, và mặc dù có chút nghi ngờ về kinh nghiệm của tôi, nhưng cô ấy đã cho tôi một cơ hội để thử việc. Tần An An đã tiếp lời: "

Chị Dương, Thư Nhiên là bạn thân em. Năng lực em bảo đảm. Chị cứ để cô ấy thử xem!"

Tôi đã được giới thiệu đến khu vực làm việc của trợ lý, và bắt đầu công việc với sự quyết tâm cao độ. Mặc dù công việc trợ lý không hào nhoáng, nhưng tôi biết rằng đây là bước đầu tiên để tôi có thể bảo vệ con trai và xây dựng lại cuộc sống. Tôi đã gặp beberapa người đồng nghiệp, bao gồm Lý Lệ và Trương Vi, những người có vẻ dò xét và khinh thường tôi.

Tuy nhiên, tôi không để những lời nói của họ ảnh hưởng đến tôi. Thay vào đó, tôi đã tập trung vào công việc, và cố gắng học hỏi mọi thứ có thể. Khi chị Triệu Vâôi một chồng bản vẽ đã chỉnh sửa, tôi đã cất giọng và đề xuất một ý tưởng mới để giải quyết vấn đề về cổ áo. Mặc dù ban đầu có chút nghi ngờ, nhưng cuối cùng chị Triệu Vân và anh Vương đã chấp nhận ý tưởng của tôi.

Từ đó, tôi đã bắt đầu nhận được sự công nhận từ đồng nghiệp và cấp trên. Chị Triệu Vân đã nhìn tôi với ánh mắt khác, và thậm chí đã giao cho tôi một số công việc quan trọng hơn. Tôi biết rằng tôi vẫn còn nhiều việc phải học hỏi, nhưng tôi cảm thấy tự tin hơn về khả năng của mình.

Cuộc sống của tôi đã trở nên bận rộn hơn, với việc đưa Thư Niệm đến lớp mẫu giáo, làm việc tại công ty, và học hỏi vào ban đêm. Nhưng tôi không cảm thấy mệt mỏi, vì tôi biết rằng tôi đang làm việc để xây dựng lại cuộc sốà bản thân. Tôi đã cảm nhận được sự thay đổi trong bản thân, từ một người phụ nữ yếu đuối và lo lắng, trở thành một người tự tin và quyết tâm.

Tôi biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với chúng. Vì tôi có Thư Niệm, và vì tôi có mục tiêu rõ ràng: xây dựng lại cuộc sống, bảo vệ con trai, và trở thành một người thiết kế thời trang thành công.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio