Tôi nhớ như in cái ngày tôi bắt đầu cuộc sống mới tại một thị trấn nhỏ gần núi Saint-Michel. Năm năm đã trôi qua, và tôi đã tìm thấy một nơi gọi là nhà - một cửa hàng hoa nhỏ nằm ở cuối con đường lát đá.
Ánh sáng buổi chiều xuyên qua những tấm kính màu, tạo ra những bóng râm loang lổ lên những chậu hoa gốm thô. Tôi đang chăm sóc một bó hoa kế, chiếc quần quân đội cũ mòn trắng ở đầu gối, tóc dài dùng bút chì búi tùy ý, bên cạnh cổ có một vết sẹo do mảnh đạn mờ dần. Cái cảm giác êm đềm và bình yên này thật lạ lẫm với tôi, sau những năm tháng đầy động loạn.
“Mẹ ơi!” Tiếng gọi reo hò từ sân sau truyền tới, và tôi không thể không mỉm cười. Con gái tôi, Niệm Niệm, đang chạy vào nhà với bức tranh vẽ trên tay.
“Nhìn này! Con vẽ đấy ạ!” Cô bé giơ bức tranh lên, và tôi không thể không cảm động. Trong tranh có ngôi nhà đá nhỏ và giàn hoa, ba người nhỏ: một người phụ nữ búi tóc, một bé gái đội mũ rơm, và một người đàn ông treo gậy chống.
“Đây là mẹ, đây là con, đây là cậu ạ!” Đầu mũi Niệm Niệm dính đầy màu vẽ, “Thầy giáo nói có thể dán ở tòa thị chính để triển lãm đấy ạ!” Tôi dùng tạp dề lau tay, khẽ vuốt ve má con gái, cảm nhận lòng tự hào và yêu thương dâng trào trong trái tim.
Tôi nhớ lại những ngày tháng qua, khi tôi tưởng như đã hết hy vọng. Năm năm trước, thông báo tử vong của tôi ở bệnh viện dã chiến từng được gửi xuống toàn quân khu. Nhưng nhờ vào sự can thiệp củều Hành, tôi đã được đưa đến Trung tâm Y học Quân sự Berlin để thực hiện bốn ca phẫu thuật.
Anh trai đã cứng rắn giữ tôi lại Châu Âu để tiếp nhận can thiệp tâm lý của NATO và chương trình phục hồi chức năng cho thương binh. Trong một ngôi nhà nhỏ của ngư dân ở Brittany, tôi đã ở lại ba năm, và từ từ, tôi đã tìm lại được bản thân mình.
Tôi nhìn vào con gái mình, và cảm nhận thấy sự may mắn và hạnh phúc. Tôi đã vượt qua được những khó khăn, và đã tìm thấy một cuộc sống mới, một gia đình mới. Và tôi biết rằng, tôi sẽ không bao giờ quên được những ngày tháng qua, nhưng tôi cũng biết rằng, tôi đã sẵn sàng để bước vào tương lai, với con gái mình bên cạnh.
Tôi đứng trước cửa hàng hoa, nơi mà từng ngày tôi phải đối mặt với tiếng chuông nhà thờ buổi chiều và tiếng mòng biển bên ngoài, những âm thanh đã trở thành một phần của cuộc sống tôi. Những vết thương đã dần khô lại thành sẹo, và linh hồn tôi cũng dần được tôi nhặt lại từng mảnh sau thời gian dài chịu đựng.
Tôi nhớ lại khi tôi chuyển đến Normandy, dùng tiền trợ cấp thương tật chiến tranh và tiền tích cóp của anh trai để mở cửa hàng hoa này. Những ngày tháng đầu tiên rất khó khăn, nhưng dần dần, tôi đã tìm được sự bình yên trong công việc của mình. Ngày tháng trôi qua như thủy triều, với quy luật và sự bình yên mà tôi chưa từng nghĩ sẽ có.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đã thay đổi. Tiếng chuông đồng trên cửa rung khẽ, và tôi ngước mắt lên để thấy một người đàn ông đứng bên cửa. Anh ta mặc thường phục, nhưng dáng đứng thẳng tắp củấy một người có kỷ luật và kinh nghiệm. Đáy mắó những bóng tối dày đặc, và ìn về phía tôi, đồng tử củút dữ dội.
Tôi cảm thấy một cú sốc khi nhận ra rằng người đàn ông đó là Bùi Thời Tự, một người mà tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp lại. Tôi cúi mắt xuống và tiếp tục tỉồng, cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài bình tĩnh. "
Khách hàng muốn mua gì?"
tôi hỏi, cố gắng không để giọng nói của mình run rẩy.
Bùi Thời Tự đứng sững bên cửa, ánh mắt củóa chặt vào vết sẹo bên cổ tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự ngạc nhiên và shock củấy tôi còn sống. "
Thiếu tá Kiều..."
Giọô ráp như giấy nhám, "
Em còn sống."
Tôi cảm thấy một cảm giác khó chịọi tôi bằng cái tên đó, một cái tên mà tôi đã cố gắng để đi.
"
Anh nhận nhầm người rồi," tôi nói, cố gắng giữ cho mình một giọng điệu bình tĩnh. "
Khôì xin mời tránh ra, tôi muốn đóng cửa cửa hàng."
Tôi hy vọng rằẽ rời đi, nhưông di chuyển. Thay vào đó, anh ta bước tới và nắm lấy cổ tay tôi, và khi chạm vào đốt ngón tay bị biến dạng của tôi, hơi thở củựng lại.
"
Là em!"
anh ta nói, giọng nói của anh ta đầy cảm xúc. "
Bia mộ ở nghĩa trang liệt sĩ..."
Tôi cảm thấy một cú sốói về bia mộ, và tôi biết rằng tôi phải làm gì đó để chấm dứt cuộc trò chuyện này. Tôi rút tay lại, các khớp ngón tay của tôi hơ động, và nói: "
Không liên quan đến tôi."
Lồng ngực của Bùi Thời Tự phập phồng dữ dội, và anh ta nói: "
Anh không biết... báo quân đội nó đang làm nhiệm vụ... mỗi năm anh đều đến hiến hoa..."
Tôi cảm thấy một cảm giác tội lỗói như vậy, nhưng tôi biết rằng tôi phải giữ cho mình một vẻ ngoài cứng rắn. "
Đó là việc của các người," tôi nói, và ôm lấy một thùng lá khuynh diệp để đi về phía bếp sau. "
Mời ra ngoài cho."
Tôi đứng chắn lối đi, chắn đứng cánh cửa hẹp dẫn vào quán rượu, nơi mà Dĩ Ninh đang làm việc. Năm năm qua, tôi không thể nào quên được hình ảnh của cô, dáng vẻ toàn thân đầy máu, những giấc mơ ác mộng vẫn tiếp tục tái diễn trong đầu tôi.
"
Dĩ Ninh, năm năm qua..."
Tôi bắt đầu nói, nhưng Dĩ Ninh không để tôi nói hết câu. Cô ngước mắt lên, ánh mắt tĩnh lặng như hồ nước đóng băng, và nói: "
Bùi tướng quân, lệnh giải trừ hôn nhân quân đội đã có hiệu lực từ năm năm trước rồi. Hiện tại đối với tôi, anh chỉ là một vị khách lạ gây ảnh hưởng đến việà thôi."
Tôi cảm thấy như bị đấm vào bụng, không khí trong người tôi bị đẩy ra ngoài. Tôi nhìn thấy Dĩ Ninh sờ vào thiết bị báo động dưới quầy thu ngân, và tôi biết rằng tôi đang ở trong tình thế khó khăn. "
Cần tôi gọi đội hiến binh không?"