Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tình Yêu Không Thể Chờ Đợi

Đơn ly hôn được ký trong bất cẩn

960 từ

ông ta hỏi, giọng nói của ông ta như búa tạ nện thẳng vào đầu tôi.

Tôi cảm thấy đứng không vững, phải tựa vào tường mới không ngã xuống. Ánh mắt tôi dần dần trở nên tuyệt vọng, và tôi biết rằng tôi phải làm gì đó để sửa chữa sai lầm của mình.

"

Tôi là người ngoài, còn biết sớm hơn cậu!"

Chính ủy nói, giọng nói của ông ta đầy sự phẫn nộ.

"

Cậu lấy tư cách gì mà đòi tôi rút đơn này!"

ông ta hỏi, từng câu từng chữ như một cơn bão đánh vào tôi.

Tôi cảm thấy đau đớn, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Tôi biết rằng tôi phải vượt qua nỗi đau này, phải tìm cách sửa chữa sai lầm và giữ gìn gia đình tôi.

Tôi không thể tin được điều đã xảy ra, khi nhìn thấy bản báo cáo trước mặt mình. Là tôi tự tay đưó Xuyên tờ đơn, và bây giờ nó đã trở thành lý do cho cuộc ly hôn của chúng tôi.

Chu Phó Xuyên lật tới trang cuối của bản báo cáo, và mắộng mở khi thấy tên tôi và anh ta được ghi rõ trong mục ngườôn.

Không thể nào... rốt cuộc anh ta đã ký lúc nào? Mặái nhợt, và tôi có thể thấy được sự tuyệt vọng trong đôi mắt của anh ta.

Tôi nhớ lại lúc tôi đưa đơý, anh ta đã không nhìn kỹ và chỉ ký mà không có bất kỳ sự nghi ngờ nào. Anh ta đã quá vội vàng khi muốn đi đưa cơm cho mối tình đầu của mình.

Nhưng đó không phải là đơn xin nghỉ việc, mà là đơn ly hôn. Sao lại biến thành như vậy?

Chu Phó Xuyên đột nhiên gào lên một tiếng, và cả chính ủy cũng giật mình. Anh ta nghĩ lại những biểu hiện bất thường của tôi mấy ngày nay, và nếu là vì đứất của chúng tôi đã chết, thì tất cả đều hợp lý.

Con đã chết rồi, làm sao có thể không tuyệt vọng! Anh ta mắt đỏ ngầu ngồi thụp xuống, hai tay vò mạnh tóc mình phát tiết, miệng vẫn không dám tin mà lẩm bẩm: "

Tôi không biết... nếu lúc đó tôi chịu nhìn thêm một chút, tôi đã không ký rồi..."

Phải, chỉ cần lúc đó anh ta để ý tôi thêm một chút thôi, là đã có thể dễ dàng phát hiện ra sự thật. Nhưông làm vậy.

Bỏ lỡ rồi, chính là bỏ lỡ. Người đàn ông từng sát phạt quyết đoán trên chiến trường, lúc này lại giống như một đứa trẻ, nức nở bật khóc, yếu đuối đến không chịu nổi.

Tôi nhìn thấy sự hối hận của anh ta, và tôi không thể không cảm thấy một chút xót xa. Chính ủy nhìn dáng vẻ hối hận đến cùng cực của anh ta, thở dài một tiếng.

Biết vậy từ sớm, cần gì phải đến nông nỗi này. Tôi nghĩ về những gì đã xảy ra, và tôi không thể không tự hỏi, liệu chúng tôi có thể thay đổi được điều gì nếu chúng tôi đã làm khác đi.

Chu Phó Xuyên vẫn ngồi đó, mắt đỏ ngầu và hai tay vò mạnh tóc mình. Anh ta vẫn không thể tin được điều đã xảy ra, và tôi có thể thấy được sự tuyệt vọng trong đôi mắt của anh ta.

Tôi nghĩ về những gì đã xảy ra, và tôi không thể không cảm thấy một chút trách nhiệm. Liệu chúng tôi có thể sửa chữa được những gì đã xảy ra, hay là đã quá muộn?

Tôi không biết, nhưng tôi biết rằng chúng tôi cần phải tìm cách để vượt qua điều này. Chúng tôi cần phải tìm cách để sửa chữa những gì đã xảy ra, và hy vọng rằng chúng tôi có thể tìm lại được tình yêu và hạnh phúc của chúng tôi.

Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc Chu Phó Xuyên bước vào cửa nhà, khuôn mặể hiện sự lo lắng và hồi hộp. Tuy nhiên, khi nhìn vào mắt tôi, anh ta không thấy bất kỳ tia hy vọng nào.

Anh ta đã lao ra ngoài, trực tiếp trái lệnh, chỉ để được trở về bên tôi. Chu Phó Xuyên nghĩ rằng, với tình yêu sâu sắc mà tôi dà, tôi nhất sẽ không bỏ mặc anh ta. ằng, chỉ cầó mặt, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.

Nhưng thực tế lại không như vậy. Khi tôi nhìn thấy anh ta đứng trước cửa nhà, tôi không hề cảm thấy bất ngờ. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho giây phút này, và tôi biết rõ tôi sẽ làm gì. Trên mặt tôi không hề xuất hiện bất kỳ biểu cảm vui mừng nào, chỉ có sự karar và quyết tâm.

Chu Phó Xuyên đã phạm một sai lầm lớn khi nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho anh ta. Anh ta không hiểu rằng, tôi đã hạ quyết tâm rời bỏ anh ta, và không gì có thể thay đổi quyết định của tôi. Tôi cảm thấy một sự giải phóng trong lòng, như nếu tôi đã chờ đợi giây phút này trong suốt thời gian dài.

Khi nhìn vào mắt Chu Phó Xuyên, tôi thấy sự tuyệt vọng và thất vọng. Anh ta không thể tin rằng, tôi đã quyết định rời bỏ anh ta. Nhưng tôi biết rằng, tôi đã làm đúng điều nên làm. Tôi sẽ không để anh ta tiếp tục làm tổn thương tôi, và tôi sẽ không để tình yêu của tôi trở thành một gánh nặng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chi tiết về sự khác biệt giữa mong đợi và hiện thực tạo nên sức căng tâm lý thâm sâu, khi tình yêu bất lực trước những quyết định đã được dệt sẵn. Phương pháp kể chuyện xen kẽ giữa sự tuyệt vọng của anh ta và sự giải phóng của cô ta làm nổi bật mâu thuẫn hai chiều.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương "Hướng dương và những vết thương lòng", cả hai phải đối diện với hệ quả của những lựa chọn và những câu hỏi chưa có lời đáp.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram