Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tình Yêu Ngoài Lề

Sáu năm chờ đợi tình yêu cũ

668 từ

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt tĩnh lặng như nước, thậm chí còn thoáng nét hoài niệm mà anh không thể hiểu.

"

Tôi chỉ là… thích trẻ con thôi," tôi nói.

Ánh mắt tôi vượ, như thể đang nhìn thấy một người khác.

Một người rất lâu rất lâu trước đây, cũng từng bế đứa trẻ như vậy, dịu dàng nói với tôi: "

Thư Nhã, sau này chúng ta cũng sinh một đứa nhé."

Thịnh Triệt bị ánh mắt ấy làm cho không thoải mái, anh ta nhíu mày, quăng lại một câu "vớ vẩn" rồi xoay người bỏ đi.

Tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

"

A lô," đầu dây bêên giọng nữ già nua mà uy nghiêm.

"

Tôi là Tề Thư Nhã," tôi mở lời, giọng khàn đặc, "cuộc hẹn sáu năm, hôm nay đã đến. Bà… nên nói cho tôi biết tung tích của Thịnh Xuyên rồi."

Đầu dây bêặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng tín hiệu đã bị ngắt.

"

Thư Nhã," cuối cùng, giọng của Thịnh phu nhân – mẹ của Thịnh Triệt – cũng vang lên, không thể đoán được vui buồn, "sáu năm qua, con vất vả rồi."

Tôi tựa lưng vào vách thang máy lạnh lẽo, khẽ nhếch môi cười: "

Vậy thì, bây giờ có thể nói cho tôi biết anh ấy ở đâu chưa?"

"

Đến nhà cũ một chuyến đi," bà ta nói xong liền cúp máy.

Nửa tiếng sau, xe tôi dừng lại trước cánh cổng lớn của nhà cũ họ Thịnh.

Đó là một khu nhà kiểu Trung cổ kính và thanh nhã, cũng là nơi Thịnh Triệt và Thịnh Xuyên lớn lên.

Tôi từng nghĩ, đây sẽ là ngôi nhà tương lai của mình.

Quản gia đã đứng chờ sẵn ở cổng, cung kính dẫn tôi vào phòng trà.

Thịnh phu nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa, pha trà rất điêu luyện, làn khói trắng lượn lờ mờ ảo che khuất khuôn mặt bà.

"

Ngồi đi," bà ta chỉ vào chỗ đối diện.

Tôi ngồi xuống, chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức màn trình diễn pha trà như mây trôi nước chảy kia, liền vào thẳng vấn đề: "

Người đâu?"

Bà ta đẩy một chén trà đến trước mặt tôi, "

Vội gì? Uống chén trà trước đã."

Tôi nhìn nước trà , không hề động đậy.

"

Thịnh Phu nhân, tôi đã làm đúng như giao ước, gả cho Thịnh Triệt. Tôi vào vai một người vợ nhỏ bé yêu chồng đến mức đánh mất chính mình, che giấu chuyệại tình, chịu đựng tình nhân và từng đứa con riêng của anh ta."

Giọng tôi rất bình tĩnh, như thể đang kể chuyện của ai đó không liên quan.

"

Suốt sáu năm qua, mỗi việc tôi làm đều tuân thủ nghiêm ngặt giao kèo của chúng ta. Giờ sáu năm đã mãn hạn, chẳng phải bà cũng nên thực hiện lời hứa rồi sao?"

Thịnh phu nhân cuối cùng cũng ngẩng đầu, đôi mắt đã trải qua mưa gió năm tháng nhìn tôi như đang dò xét.

"

Có vẻ… con không hề yêu Thịnh Triệt chút nào," bà ta nói.

Tôi bật cười: "

Yêu? Bà nghĩ anh ta đáng để tôi yêu sao?"

Vì Thịnh Xuyên, tôi có thể nhẫn nhịn mọi thứ.

Nhưng yêu Thịnh Triệt—là sỉ nhục bản thân tôi.

Bà ta nhìn tôi thật lâu, sau đó khẽ gật đầu: "

Con làm tốt lắm, tốt hơn ta tưởng rất nhiều."

Bà mở ngăn kéo bên cạnh, lấy ra một chiếc phong bì da bò, đẩy về phía tôi.

Hơi thở tôi chợt nghẹn lại, tim đập dồn dập không kiểm soát được.

Sáu năm rồi.

Tròn sáu năm.

Tất cả sự chịu đựng, tất cả những tháng ngày sống như địa ngục… chỉ để chờ khoảnh khắc này.

Tay tôi run nhẹ khi đưa ra định lấy phong bì ấy.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này bộc lộ chiều sâu tâm lý nhân vật qua những lời thoại lạnh lùng nhưng chứa đựng cảm xúc sâu thẳm. Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua sự tương phản giữa bình tĩnh bên ngoài và những xúc động bên trong, đặc biệt khoảnh khắc tay run rẩy khi tiếp cận phong bì.

📖 Chương tiếp theo

Bên trong phong bì là gì? Liệu Thịnh Xuyên có còn chờ đợi cô hay những năm tháng đã thay đổi tất cả?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord