Hồng Trần Truyện

Cứu một người phụ nữ đang mang thai trên lề đường, nhưng vì vốn muốn đi khám mắt nên đã trì hoãn việc đưa cô ấy tới bệnh viện.

Vì lý do đó, anh gọi điện cho chồng người phụ nữ.

"

Alô? Anh là cha của đứa bé sao? Vợ anh đang nằm dưới tay tôi đây, bụng to lắm, không sao đâu, chờ cô ấy từ từ sinh, hoặc cũng có thể mổ để lấy đứa bé cho nhanh, như tôi vẫn làm với tất cả các trường hợp, tự liệu hộp cơm thôi, nhớ mang theo tiền theo."

Anh cúi đầu xuống, nhìn người phụ nữ mang thai đang chịu đau đớn, mồ hôi ướt sũng, hoảng sợ rồi kết thúc cuộc gọi.

Không ngờ rằng, chỉ cách năm phút đó, hai mươi chiếc máy bay trực thăng riêng tư đã đỗ kín bãi cỏ trước bệnh viện.

Không khỏi cảm thán, gia đình chồng cô ấy bây giờ phải giàu sang cỡ nào và chịu chi tới mức nào?

Chỉ là sinh con thôi mà, mà cả lục địa này, cả biển cả, cả con đường hàng không đều phải hộ tống.

Tiếng cánh quạt khổng lồ gầm rú như muốn lật tung cả hộp sọ của anh.

Gió mạnh cuốn theo cỏ bụi từ bãi cỏ, quất vào mặt anh đau rát.

Anh bất giác nheo mắt lại, thấy hàng loạt máy bay trực thăng vũ trang sơn đen như mực đang lơ lửng phía trên, cùng với đó là các binh sĩ mặc đầy đủ trang phục chiến đấu trượt xuống từ dây thừng một cách quyết liệt.

Người ngoài cuộc nhìn vào, chắc hẳn sẽ tưởng rằng nơi này đang quay bộ phim bom tấn Hollywood, hoặc có nguyên thủ quốc gia nào đó bị ám sát.

Rõ ràng, trận thế này là nhắm tới anh.

Chính xác hơn là nhắm tới người phụ nữ mang thai mà anh vừa cứu, hiện đang vỡ ối, chịu đau đớn đến chết sống bên chân anh.

Chỉ trong năm phút, anh đã trải qua một chuyện điên cuồng nhất trong đời.

Là một bác sĩ phẫu thuật bị tạm đình chỉ công tác, anh đang cần một cuộc khám mắt để làm dịu cơn giận của ai đó, nhưng đáng tiếc là anh lại nhặt được một người phụ nữ xui xẻo.

Xe cứu thương đang kẹt cứng trong đường vành đai, tình trạng của cô ấy là bong thai cấp tính, muộn thêm mười phút nữa là một xác hai mạng.

thời gian lý giải những khái niệm y học cho người nhà, giọng nói của cô cũng nhẹ nhàng dễ chịu.

Để cứu đời nhanh nhất, chỉ còn cách dùng biện pháp cực độc.

Vì vậy anh giật lấy chiếc điện thoại của cô, liên lạc với người có tên đặt là "chồng" trong danh bạ, rồi đưa ra những lời dọa nạt đủ để khiến cô phải im.

Kết quả hiện ra ngay tức thì.

Vẻ ngoài của anh ta thực sự đụng phải rồi sẽ đụng.

Đây là một gia đình bình thường à?

Rõ ràng là một con người đáng sợ hãi.

Hàng chục người vệ sĩ mặc trang phục màu đen nhanh chóng bao vây xung quanh hiện trường, họ giấu kín nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi kim loại lạnh buốt của vũ khí, như thể chúng đang hướng về phía cô.

Người đàn ông đứng đầu mặc bộ vest được may riêng, thân hình cao lớn như một tòa nhà, gương mặt có nét đẹp hiếm gặp, nhưng lúc này lại u ám đến mức đáng kinh hãi.

Anh tiến bước nhanh tới phía cô, khí thế vô cùng áp đảo khiến không khí xung quanh như cứng đờ.

"

Ai là kẻ hạ vợ tôi?"

Giọng nói của anh vang lên thấp thẳm, mang theo sự lạnh giá như khát máu.

Cô nuốt nước bọt, tay vẫn không dừng lại.

Cô đang dùng dao tỉa lông mày vừa mua — khử trùng bằng cồn — để cắt ngang chiếc váy của sản phụ để xử lý tình huống cấp bách.

Ngẩng đầu lên, tay vận động nhanh chóng, "

Hãy bảo phi cơ của các anh chuẩn bị sẵn, gió lớn lắm, bụi bặm bay vào vết thương dễ dẫn tới nhiễm trùng."

Bước chân của người đàn ông dừng lại.

Có lẽ anh chưa bao giờ gặp kẻ bắt cóc nào mà còn lo ngại cho sức khỏe của con tin.

Anh tiến sát tới gương mặt cô, từ trên cao nhìn xuống, bóng người của anh bao phủ lấy toàn bộ cơ thể cô.

"

Cô muốn bao nhiêu tiền?"

Anh hỏi một cách lạnh lùng, "

Hay là… cô muốn mạng sống?"

"

Tôi cần băng gạc, kẹp cầm máu, thuốc kháng sinh, và cần một chiếc xe đẩy để tránh tắc đường, ngay bây giờ!"

Cuối cùng cũng ngẩng đầu, trừng mắt nhìn thẳng, "

Cổ tử cung của vợ mở hết, ngôi thai đúng, còn nhảm nữa thì chuẩn lo hậu sự!"

Người đàn ông sững sờ.

Người phụ nữ mang thai đất lúc cuối cùng cũng lấy chút lực, yếu ớt nắm lấy ống quần của anh.

"

Cố… Cố tổng… cô là bác sĩ… cô đang cứu em…"

Trong đầu anh lóe lên cái tên Cố Yến Châu, đàn ông nắm giữ nửa đế chế kinh doanh của thành phố, trắng đen đều có quan hệ.

Hình như cô đe dọa sẽ mổ bụng vợ anh.

Hiểu lầm được giải quyết nhanh hơn tưởng tượng.

Chủ yếu là vì tuy Cố Yến Châu trông đáng sợ, nhưng đầu óc chẳng hề ngu.

Anh phất tay, những người áo đen vốn đang nhắm bắt lập tức trở thành những tay vận chuyển chuyên nghiệp, nhẹ nhàng đưa sản phụ lên cáng đã chuẩn bị sẵn.

Đội ngũ y tế từ trực thăng cũng nhảy xuống nhanh chóng tiếp nhận.

Cố Yến Châu thở phào nhẹ nhõm, nhét con dao tỉa lông mày dính máu vào túi, dậy phủi bụi trên quần.

"

Nếu quân cảnh đến, tôi rút đây."

Nhìn đồng hồ, tim anh chợt lạnh.

Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ hẹn xem mắt.

Đối phương là "đối tượng chất lượng cao" do cô tuyển chọn kỹ càng, người là tinh tú du học về, lương năm cả triệu, nếu anh đến muộn, cô sẽ cằn nhằn cả năm.

Cố Yến Châu gọi anh.

Lúc ấy anh khôi phục dáng vẻ tinh tế cao tại thượng, chỉ là trong ánh mắt cô thêm chút dò xét.

"

Những lời cô nói trong điện thoại…"

"

Chiến thuật đe dọa."

Anh ngắt lời cô, "

Không dọa đến mất hồn thì có điều động trực thăng? Xe cứu thương vẫn đang kẹt dưới cầu kìa."

Cố Yến Châu im lặng hai giây, dường như đang tiêu hóa logic của anh.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio