Nhìn vào màn hình, quả nhiên không sai. Cố Hoài, Nhuyên Nhuyên, ba mẹ chồng và Chu Miểu có một nhóưng tôi, tên là "
Trại chửi đàn bà hám lợi". Nhuyên Nhuyên: "
Con mụ hám lợi diễn giỏi thật! Con ghét bà ta quá!"
Chu Miểu: "
Nhuyên Nhuyên, những lời như thế để trong lòng thôi, mẹ mà biết sẽ đánh chết con đó…"
Nhuyên Nhuyên: "
Sợ gì, mẹ Chu sẽ bảo vệ con."
Cố Hoài: "
Anh chỉ trách mình kết hôn quá sớm, giá mà gặp Miểu Miểu sớm hơn thì tốt biết mấy."
Kéo lên trên, còn một chuỗi dài vô tận, Từng câu từng chữ tấn công tôi - từ đời sống thường nhật, ngoại hình, cho đến trí tuệ và năng lực - tất cả đều là công kích toàn diện.
Tôi tức đến run rẩy khắp người. Nhưng Nhuyên Nhuyên lại ném mạnh điện thoại của mình vào đầu tôi. Rồi phun thẳng vào mặt tôi một ngụm nước bọt! "
Đồ phế vật! Sao mẹ dám cướp đồ của mẹ Chu!"
Vết thương trên đầu vốn đang rỉ máu nay lại càng nghiêm trọng. Tôi đau đến run bắn, tứ chi tê dại, tim như bị siết chặt.
"
Cút đi! Cút đi!"
Nó liên tục đẩy tôi về phía cửa. Cố Hoài nhìn thấy vết thương ghê rợn của tôi, khẽ nhíu mày. Anh ta đưa tôi một tờ giấy lau. "
Nhuyên Nhuyên, đủ rồi, đừng làm loạn nữa. Dù sao cô ấy cũng là mẹ con."
Rồôi: "
Em cũng phải tự xem lại mình. Đôông thân với em, chính là lỗi ở em."
"
Em ngày nào cũng làm loạn thế này, ai mà thích nổi em?"
"
Được rồi, hôũng làm ầm đủ rồi, hài lòng chưa?"
"
Đừng tưởng tôi không biết em muốn quay về ở lại để giở trò. Tôi có thể cho em cái bậc thang đó."
"
Nhưng phòng chính Miểu Miểu đã ngủ rồi, em qua phòng chứa đồ đi."
Tôi cười thảm, cố nén vị chua xót nơi khóe mắt.
Rút ra bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn, đặt trước mặt anh ta: "
Ký đi Cố Hoài, hôm nay tôi nhất định phải ly hôn."
Tôi nghiêm túc nói ra ý định ly hôn, Chỉ nhận lại được một tiếng cười lạnh của Cố Hoài. "
Ly hôn cũng phải là tôi đề nghị, em có tư cách gì mà đòi?"
Ngay sau đó anh ta xé toạc bản thỏa thuận ly hôn.
Tôi trở về phòng trọ của mình, lập tức rời khỏi nhóm gia đình. Liên lạc với trợ lý cũ của mình.